Đao Kiếm Thần Hoàng - Loạn Thế Cuồng Đao (1595 chương)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,869
      CHƯƠNG 241: VƯƠNG TUYỆT PHONG DẶN DÒ

      Trước kia Triệu Tinh Thành ỷ vào biết vài chiêu thức tụ tập đám thiếu niên du con làm mưa làm gió trong khu bần dân, hưởng thụ cảm giác ai nấy sợ hãi mình. Triệu Tinh Thành cho rằng đó là cảm giác cường đại, nhưng trong thời gian này khi gã cải tà quy chính, thấy tôn kính, cảm ơn mặt mọi người Triệu Tinh Thành mới thấy lúc trước gã ấu trĩ cỡ nào.

      Đinh Hạo vỗ vai Triệu Tinh Thành, :

      - Cùng nhau cố gắng lên!

      Thời gian chậm rãi trôi .

      Đinh Hạo kiểm tra tiến độ tu luyện của đám khoảng canh giờ, mang theo bọn chúng tu luyện. Trong phút chốc ngoài sân tràn ngập tiếng cười đùa, khu bần dân bừng bừng sức sống. Mỗi người đều cảm giác hy vọng, còn buồn bã nặng nề.

      Mặt trời xuống núi.

      cây cột to bốn phía sân tu luyện cắm ngọn đuốc đốt lửa kêu tí tách, chiếu sáng sân.

      Đinh Hạo chỉ đạo bọn xong ngẫm nghĩ, kêu Triệu Tinh Thành tới gần.

      Đinh Hạo :

      - Tinh Thành, mấy ngày nữa ta rời khỏi Vấn Kiếm tông đoạn thời gian, nơi này giao cho ngươi trông chừng. Chúng ta đều lớn lên từ đây, ngươi là đệ tử ký danh của Vấn Kiếm tông, tin tưởng ngươi có thể chăm sóc đám trẻ. Có ngươi ở ta cũng yên tâm nhiều.

      Triệu Tinh Thành ngẩn ra:

      - Đinh sư huynh định... Xuống núi?

      Đinh Hạo gật đầu, :

      - Ta có chút chuyện cần xuống núi giải quyết.

      - Nhưng mà...

      Triệu Tinh Thành vô cùng kinh ngạc :

      - Còn bốn ngày nữa là đại tái năm viện thứ hai, lẽ Đinh sư huynh tham gia? Theo ta được biết bình thường tông môn cho đệ tử ký danh vô cớ ra ngoài.

      Đinh Hạo mỉm cười :

      - Đại tái năm viện có ý nghĩa gì lớn với ta.

      Triệu Tinh Thành ngẫm nghĩ thấy đúng, trong năm viện đông, tây, nam, bắc, trung chỉ có Đinh Hạo và số người có tư cách câu này, người khác mà càng như trò cười.

      Đinh Hạo ngừng lúc, tiếp tục bảo:

      - Sau khi ta nếu gặp chuyện gì giải quyết được tìm đám Vương Tiểu Thất, Phương Thiên Dực Thanh Sam Đông Viện hoặc Vương Tuyệt Phong, Tây Môn Thiên Tuyết giáo sư.

      Triệu Tinh Thành hưng phấn gật đầu, :

      - Đinh sư huynh yên tâm , ta chắc chắn chăm sóc cho này tốt!

      Triệu Tinh Thành thể hưng phấn, Đinh Hạo giao trách nhiệm ý nghĩa gã bước vào vòng tròn phe Đinh Hạo, được công nhận. Mặc dù Triệu Tinh Thành được lợi gì nhưng đối với gã có được tình bạn với Đinh Hạo đủ kiêu ngạo, vinh diệu.

      Đinh Hạo nhìn dáng vẻ của Triệu Tinh Thành, mỉm cười :

      - Đương nhiên ngươi cũng đừng chậm trễ tu luyện, chắc ai đến chỗ này gây rối.

      Chớp mắt qua hai ngày.

      Đinh Hạo thầm chuẩn bị rất nhiều, tốn điểm cống hiến cho môn phái đổi nhiều vật phẩm. Đinh Hạo dặn dò với các bằng hữu như thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Vương Tiểu Thất, Phương Thiên Dực, Lý Tàn Dương, Tiêu Thừa Tuyên, Lý Y Nhược, kế hoạch chuẩn bị gần hết.

      Đinh Hạo định tìm Tạ Giải Ngữ chào hỏi.

      Tiếc rằng thiếu nữ huyết mạch Tạ Giải Ngữ vẫn trong giây phút mấu chốt kích phát lực lượng huyết mạch. dưới tông môn cực kỳ chú trọng đệ tử huyết mạch, phái trưởng lão bảo vệ, từ chối mọi người viếng thăm. Đinh Hạo hai, ba lần gặp được Tạ Giải Ngữ đành quay về.

      Hôm nay Đinh Hạo đến tìm Tổng giáo tập xấu xa Vương Tuyệt Phong, cầu xuống núi tự do rèn luyện.

      - Tự do rèn luyện?

      Tổng giáo tập xấu xa Vương Tuyệt Phong hơi bất ngờ, lần đầu tiên độc miệng.

      Tổng giáo tập xấu xa Vương Tuyệt Phong nhíu mày :

      - Xem ra ước định ba năm với Mục Thiên Dưỡng tọa áp lực lớn cho ngươi. Khá lắm, hoang dã tự do rèn luyện, nhận sinh tử kích thích có thể giúp võ giả tăng nhanh thực lực nhưng tỷ lệ chết khá cao, hơn nữa thực lực của ngươi... Ta đề nghị sau khi ngươi lên đến võ sĩ cảnh rồi hãy ra ngoài rèn luyện, đó mới là hành động sáng suốt.

      Đinh Hạo mỉm cười nhàng vỗ chưởng.

      Ầm ầm ầm ầm ầm!

      khối đá to cách Đinh Hạo xa vỡ vụn.

      Mắt Tổng giáo tập xấu xa Vương Tuyệt Phong sáng rỡ nhìn chằm chằm Đinh Hạo giây lát, cười to bảo:

      - Tiểu tử giỏi, tuy chỉ có tu vi thất khiếu Võ Đồ cảnh nhưng phát ra lực công kích tương đương nhất khiếu võ sĩ cảnh, quả nhiên là nghiệt quái vật. Được rồi, nếu ngươi có thể làm được điều này lão tử đồng ý ngươi. Ra ngoài trải nghiệm đời cũng tốt, mặt hồ bình tĩnh thể rèn luyện ra thủy thủ . Ngươi nên hoang dã rèn luyện.

      Đinh Hạo khom người :

      - Đa tạ Vương giáo sư.

      - Cảm tạ ta làm gì?

      Tổng giáo tập xấu xa Vương Tuyệt Phong sờ cằm râu ria, cười gian :

      - Còn sống trở về là tốt rồi. Bà nội nó, ngươi rồi chắc chắn thứ hạng Thanh Sam Đông Viện trong đại tái năm viện rớt chắc. Tổ cha nó, nghĩ tới là lão tử khó chịu.

      Đinh Hạo cười khờ gì.

      - Ưm, lúc trước ngươi gây ra nhiều rắc rối, nếu bị người ta biết ngươi ra ngoài rèn luyện chừng bị đánh lén.

      Tổng giáo tập xấu xa Vương Tuyệt Phong râu xồm vuốt cằm trầm ngâm :

      - Vậy , ngươi đừng kinh động ai, lặng lẽ xuống núi là được. Ta tuyên bố với bên ngoài là ngươi luyện công bế quan, gặp ai. Như vậy bớt nguy hiểm, rắc rối cho ngươi.

      Đinh Hạo cười :

      - Lúc trước ta nghĩ đến chuyện này, nếu Tổng giáo viên nhiệt tình giúp ta xin đa tạ.

      - Bà nội nó, thằng nhóc nhà ngươi quả nhiên sớm tính kế bọn họ tử!

      Tổng giáo tập xấu xa Vương Tuyệt Phong trừng Đinh Hạo, ngẫm nghĩ, lấy ba miếng đá to cỡ bàn tay ra khỏi ngực.

      Tổng giáo tập xấu xa Vương Tuyệt Phong đưa chúng cho Đinh Hạo, nghiêm túc :

      - Ba Thanh Ngọc Thạch Bàn này là huyền khí loại phụ trợ lục giai, mỗi cái có thể phát ra kích ta đánh hết sức, nhưng nó là vật phẩm tiêu hao chỉ dùng được lần. Ngươi giữ bên người, vào phút mấu chốt có thể cứu mạng.

      Đinh Hạo nhận lấy Thanh Ngọc Thạch Bàn nhìn kỹ, ngọc thạch màu xanh hình dạng như miếng bánh, giống đĩa bay thu vô số lần. Mặt ngoài Thanh Ngọc Thạch Bàn khắc minh văn vô cùng phức tạp, lớn , dài ngắn khác nhau, như trời sao rậm rạp, phong phú phát ra lực lượng khủng bố dễ phát .

      Đinh Hạo cực kỳ cảm kích Tổng giáo tập xấu xa Vương Tuyệt Phong.

      Tuy bình thường Tổng giáo tập xấu xa Vương Tuyệt Phong chuyện độc miệng, biểu tình đáng đánh nhưng luôn quan tâm các đệ tử, đặc biệt là với Đinh Hạo. Cho đến nay Tổng giáo tập xấu xa Vương Tuyệt Phong luôn đặc biệt chăm sóc Đinh Hạo, hôm nay tặng cho vật quý giá như vậy.

      Đinh Hạo cúi đầu chân thành :

      - Đa tạ giáo sư.

      Tổng giáo tập xấu xa Vương Tuyệt Phong khẽ thở dài:

      - Ngươi sống quay về là lời cảm ơn lớn nhất với lão tử.

      Tổng giáo tập xấu xa Vương Tuyệt Phong ngừng chút, tiếp tục bảo:

      - Vậy , ta truyền tâm pháp Thái Huyền Vấn Kiếm Khí Thiên phần sau cho ngươi, ngươi có thể tự tu luyện trong viêm diễm huyền khí. Thái Huyền Vấn Kiếm Khí Thiên là tâm pháp cơ bản nhân giai đỉnh giai, đối với võ giả Võ Đồ cảnh, võ sĩ cảnh là hoàn mỹ khuyết điểm. Nó còn là tâm pháp thủ thiếu dương đệ nhị kinh ngươi tu luyện, chờ khi ngươi hoàn toàn đả thông thủ thiếu , thủ thiếu dương, đọng mười tám huyệt khiếu rồi tông môn chuẩn bị công pháp tốt hơn cho ngươi.

    2. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,869
      CHƯƠNG 242: BẤT BÌNH PHỒN HOA THÁI BÌNH THÀNH

      Dựa theo truyền thống, mỗi ngày vào phút cuối trước khi mặt trời khuất núi bốn cánh cổng chủ yếu Thái Bình thành đóng kín đề phòng ma, mãnh thú xâm nhập.

      Hôm nay là lúc mặt trời lặn.

      bầu trời tuyết trắng bay bay, trời chiều như máu, chân trời trôi áng mây đỏ dã.

      Cánh cửa hướng tây nam, binh sĩ phủ thành chủ gác thành bắt đầu đóng cửa. Cơ quan đóng cửa thành sắt cao trăm thước khởi động tiếng vang như dã thú gào thét, cửa từ từ khép kín.

      Chờ khi cửa sắt đóng lại, mặt sau có lồng chụp to nặng năm mươi ngàn cân buông xuống khiến Thái Bình thành thể phá vỡ.

      binh sĩ phát điều gì, chỉ về phía xa, kinh ngạc :

      - A? Các ngươi nhìn chỗ kia...

      Mấy chục binh sĩ gác thành khác ngoái đầu nhìn. Cánh đồng tuyết phía xa có khói bốc lên dài như trường long, nhanh như mũi tên bắn chớp mắt vượt qua vài dặm đến gần.

      binh sĩ gác thành hồi hộp :

      - Nhanh quá vậy? lẽ là ma?

      - , là vị kỵ sĩ.

      Tiểu đội trưởng binh sĩ gác thành biểu tình kinh sợ :

      - Tốc độ nhanh.

      Các binh sĩ gác thành thấy hoa mặt, gió mạnh như sóng biển ập vào mặt, ngựa hí dài. kỵ sĩ thiếu niên đến gần đám binh sĩ gác thành.

      Thiếu niên khoảng mười bốn, lăm tuổi, mặt như quan ngọc, mi như kiếm bén bay xéo vào thái dương, mắt sáng như sao chứa ánh sáng. Vóc dáng thiếu niên thon dài đầy khí phách, phát ra khí khiếp người. con mèo trắng tai gập nằm vai thiếu niên nửa tỉnh nửa ngủ, như cục tuyết, cực kỳ đáng . Ngựa trắng dưới thân thiếu niên cao hai thước rưỡi, răng giống như lợi nhẫn, toàn thân cơ bắp như nghệ thuật đại sư điêu khắc bạch ngọc tạo ra, tràn ngập sức bật. đốm đỏ trán ngựa đầy dã tính, như sư như rồng, rất thần tuấn, giống linh thú trời.

      Đúng là người như ngọc, kiếm như hồng, ngựa như rồng.

      Tiểu đội trưởng binh sĩ gác thành quay năm đóng giữ cửa thành, thấy nhiều nhân vật thiên tài ra vào nhưng chưa từng gặp thiếu niên đẹp trai tuyệt vời như vậy. Đám binh sĩ gác thành cũng mắt tròn mắt dẹt nhìn, suy nghĩ duy nhất trong lòng đó là thiếu niên này có suy nghĩ duy nhất đó là thiếu niên này có lai lịchphi phàm, chắc là đệ tử truyền kỳ hạch tâm của tông môn nào đó vào đời rèn luyện.

      Thiếu niên cười biểu tình thân thiết mỉm cười như gió xuân phất vào mặt:

      - Các vị đại ca, tại hạ chạy suốt ngày làm lỡ chút thời gian, muốn vào thành, có thể giúp giùm được ?

      - Ha ha ha ha ha ha! sao, cửa thành chưa đóng kín, thiếu hiệp có thể vào. Mời!

      Tiểu đội trưởng binh sĩ gác thành cười tươi ra lệnh cho người nhường đường.

      Thiếu niên chắp tay cảm tạ, giục ngựa như rồng vào thành, biến mất phái cuối đường.

      - lẽ thiếu niên là thiên tài của Vấn Kiếm tông?

      - Chắc là có lai lịch lớn, cái khác, tuấn mã thiếu niên cưỡi chính là thần tuấn trong truyền thuyết. Nguyên Tuyết Châu này nó xếp ba hàng đầu, giá trị mấy vạn cân, chúng ta tiết kiệm suốt đời cũng mau nổi con ngựa như vậy.

      - Ha ha ha ha ha ha! Vương Ngũ ta gác thành sáu năm, thấy nhiều công tử thế gia, thiên tài môn phái. Ai nấy ngang ngược kiêu ngạo gì sánh được, tự cho là phong lưu tiêu sái nhưng so với Thiếu hiệp vừa rồi đúng là gà đất chó nhà và thần long trời.

      - Đúng vậy. Càng khó được là rất khiêm tốn, nho nhã lễ độ với binh sĩ gác thành cấp thấp chúng ta. Đây mới là thiếu niên hùng .

      Đám binh sĩ gác thành tặc lưỡi lấy làm lạ kỳ ngộ hôm nay, bàn tán xôn xao. Thiếu niên kia người ngựa hiên ngang, thoáng nhìn lần có lẽ vĩnh viễn khắc ghi trong đầu bọn họ, thành câu chuyện tán gẫu khoe khoang khi rảnh rỗi.

      Thiếu niên vào thành tất nhiên là Đinh Hạo.

      Đinh Hạo rong ruổi đường trước khi mặt trời lặn đến Thái Bình thành tìm quan trọ qua đêm.

      Đây là lần đầu Đinh Hạo đến nơi nhân loại tập trung. Đinh Hạo ngồi lưng ngựa nhìn bốn phía, rất tò mò.

      Đường cái Thái Bình thành dùng đá to màu xanh lót đường, bằngp hẳng, rộng hơn hai mươi thước, hai chiếc xe ngựa chạy song song dư dả. Mỗi cách năm trăm thước có ngã tư phân cách Thái Bình thành như bàn cờ vuông vực, rất tiện lại.

      Có thể tưởng tượng khi xảy ra chiến tranh với ma con đường cái rộng rãi như vậy giúp nhân loại trong thời gian ngắn tụ tập nhiều võ giả, nhân lực ở tường thành, có chuyện chen lấn.

      Ngàn năm qua nhân loại vì sống sót mà tôi luyện trong máu và lửa, kiến trúc Thái Bình thành ưu tiên nhất là tiện lợi trong chiến tranh.

      Mặt trời xuống núi, bóng đêm bao phủ mặt đất. Người đường khá nhiều, tốp năm tốp ba. Hai bên lầu các treo đèn lồng, nhìn từ xa như ngân hà rực rỡ, đèn sáng sủa, ánh sáng màu cam từng vòng mông lung trong bóng đêm tuyết trắng rơi rất đẹp.

      Vài quná hàng rong chưa nghỉ bán, vẫn hét to mời chào khách hàng hy vọng trước khi về nhà kiếm được món tìm.

      Có võ giả mạo hiểm trở về, kết thúc ngày nguy hiểm căng thẳng thần kinh. Võ giả trở về từ hoang dã hoặc phong trần vất vả bước nhanh, hoặc giơ chén nhậu nhẹt tưng bừng, hoặc bàn bạc tốp năm tốp ba bàn bạc thứ có được đổi lấy vật dụng hàng ngày. Đủ mọi loại người tới lui đường ồn ào, náo động.

      Nếu sinh hoạt trong sơn môn Vấn Kiếm tông bình tĩnh như ở dị thế Thái Bình thành cho Đinh Hạo cảm giác hồng trần, càng gần với cuộc sống người thường, có hơi thở con người.

      Đinh Hạo lúc sau con đường trước mặt hẹp dần, người qua lại nhiều hơn, đèn đuốc sáng trưng, kêu la rao hàng ngừng.

      Chắc chỗ này là chợ đêm.

      Đinh Hạo xuống ngựa, dắt ngựa tới. Đinh Hạo vội tìm quán trọ, khó khăn lắm mới ra lần, còn nhiều thời gian, muốn cảm nhận phồn hoa nơi nhân loại cư ngụ trong Vô Tận đại lục.

      đường Đinh Hạo thấy các quầy hàng . Nặn tượng đất, thổi đường, bán nghề, làm xiếc, biểu diễn võ công, bán ra các loại vật nuôi, dã thú ngoan ngoãn. Có tiệm mì, quán trà, tiệm quần áo, tiệm vũ khí, tiệm áo giác, các tiệm bán quà vặt.

      Mùi thơm nồng nặc tràn ngập trong chợ đêm, tiếng người ồn ào.

      Đinh Hạo hỏi thăm người qua đường thế mới biết may tình cờ đến chợ đêm sáu năm lần cho nên mới ồn ào như vậy. Người đến người náo nhiệt, Đinh Hạo nhìn thấy phồn hoa của Thái Bình thành.
      Tử Mặc thích bài này.

    3. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,869
      CHƯƠNG 243: GẶP CHUYỆN BẤT BÌNH

      Đinh Hạo cảm thấy như trong phim truyền hình kịch cổ trang kiếp trước, có ảo giác xuyên thời đến.

      Đinh Hạo trong đám người, khí chất xuất trần và tuần tuấn ngựa trắng hấp dẫn nhiều ánh mắt.

      Đinh Hạo chọn quầy đồ ăn sạch , cột ngựa vào cọc gỗ, vẫy tay kêu lão bản:

      - Lão bá, cho tô mì.

      Chủ nhân quầy hàng là đôi phu thê khoảng sáu mươi tuổi, tóc trắng xóa. Lưng lão gia gia hơi còng nhưng tinh thần quắc thước, mặt hồng hào, chuyện với khách. Lão bà bà tay chân lanh lẹ nấu mì, tuy hai người mặc đơn giản phải nhà giàu có nhưng biểu tình rất thỏa mãn. Lão gia gia thường lau mồ hôi cho lão bà bà, ân ái làm người ta ghen tỵ.

      Mùi thơm nồng lan tỏa trong quầy, khá đông khách. Đinh Hạo đến đây cũng vì mùi thơm.

      Lão nhân lớn giọng :

      - Được rồi, chàng trai, chàng trai, mì của ngươi đây!

      Lão nhân đặt bát mì đủ sắc, hương, vị trước mặt Đinh Hạo. Bát mì nóng hổi trong ngày đêm tuyết rơi cho người thấy ấm áp.

      Đinh Hạo khịt mũi, thèm ăn. Đinh Hạo định cầm đũa ăn nghe bên cạnh có tiếng nuốt nước miếng.

      Đinh Hạo quay đầu nhìn thấy đứa trẻ ăn mặc rách roiws đứng bên cạnh tiệm, đôi mắt to đen láy nhìn chằm chằm cái bát của Đinh Hạo, trong mắt đầy khao khát.

      Đứa trẻ này gầy gò suy dinh dưỡng, mặc vải rách nhiều chỗ, giống như nhiều mảnh vải ghép lại thành bộ đồ. Đứa trẻ lấm lem bùn đất, bàn tay lộ ra ngoài đông lạnh xanh tím trông rất đáng thương. Có vẻ nó bị đói lâu, mặt ngơ ngác.

      Năm, sáu người trưởng thành đứng bên cạnh đứa trẻ, bộ dáng xanh xao vàng vọt suy dinh dưỡng, mặc rách rưới. khí chợ đêm náo nhiệt ồn ào liên quan đến họ, vẻ mặt họ lúng túng, xấu hổ, có lẽ ngửi được mùi thơm nên đến đây. Đám người nuốt nước miếng.

      Đứa bé giọng :

      - Phụ thân, ta đói...

      Giọng con nít trong trẻo êm tai như chim vàng , đó là bé chẳng qua đầu xù tóc rối, suy dinh dưỡng phát dục nên trông như con trai.

      Người bé gọi là phụ thân là nam nhân trung niên khoảng ba mươi tuổi rất gầy, da bọc xương, môi xanh. Nam nhân trung niên đói run người nghe biểu tình lúng túng, nhìn trong ngực, cuối cùng buồn bã lắc đầu.

      Nam nhân trung niên vuốt trán bé, :

      - Tuyết Nhi ngoan, ráng nhịn chút nữa, lát nữa phụ thân mua đồ ăn cho ngươi.

      Nam nhân trung niên rồi nhìn xung quanh, thấy có đồ người ta ăn thừa gã nổi lên can đảm xin. Tiếc rằng mỗi lần nam nhân trung niên đều bị mắng như kẻ ăn mày, số người bán hàng phía xa chán ghét phất tay đuổi mấy người .

      - Bà nội nó, ăn xin thối thá giành đồ của lão tử, muốn chết sao?

      võ giả trẻ tuổi thân hình cao to đứng dậy chửi, phất tay đẩy phụ thân của bé ngã, chỉ vì nam nhân trung niên muốn xin chút nước canh gã ăn xong cho bé.

      Nam nhân trung niên té xuống đất cái rầm, khóe môi chảy máu.

      Năm, sáu đồng bạn vội dìu nam nhân trung niên đứng dậy, vừa tức vừa giận nhưng dám gì.

      bé kinh hoàng chạy tới trước mặt phụ thân, giọt nước mắt trong suốt chảy xuống.

      bé khóc kêu:

      - Phụ thân, phụ thân, Tuyết Nhi đói, Tuyết Nhi đói chút nào!

      Đinh Hạo nhìn tình huống này thầm thể dài.

      Nhìn từ bản chất Vô Tận đại lục là thế giới lạnh lùng mạnh ăn thịt yếu. Chợ đêm phồn hoa thể che giấu bi kịch của kẻ yếu, ở đâu cũng có chuyện ỷ mạnh hiếp yếu. hiểu sao tâm tình Đinh Hạo vốn rất tốt bị hình ảnh trước mắt phá hỏng.

      - Bà nội nó, đụng vào đồ của lão tử rồi định sao? Đứng lại, đền tiền cho lão tử!

      Võ giả trẻ tuổi hùng hổ hù người, hung thần ác sát. Võ giả trẻ tuổi chỉ vì chút canh trong bát há mồm đòi phụ thân của bé bồi thường mười lượng bạc.

      Nam nhân trung niên bị hù sợ run rẩy:

      - Ta... Ta có tiền. Đại gia, ta dám nữa...

      - có tiền? Vậy trong ngực ngươi cất cái gì?

      Võ giả trẻ tuổi cười xấu xa, chộp ngực nam nhân trung niên. Nam nhân trung niên biết võ đạo làm sao trốn tránh? Ngực nam nhân trung niên bị chộp, vải áo cũ nát xẹt tiếng rơi xuống mấy nén bạc trắng.

      - , đừng, đây là tiền cứu mạng cho thôn chúng ta. Chúng ta cần dùng nó thuê võ giả thủ hộ!

      Nam nhân trung niên như phát điên lao lên muốn giành lại bạc. Mấy đồng bạn khác của nam nhân trung niên sốt ruột, tiếc liều mạng vây quanh võ giả trẻ tuổi.

      Võ giả trẻ tuổi cười nhạt, vỗ bàn:

      - Ha ha ha ha ha ha! Đám nhà quê này muốn lấy nhiều thắng ít sao?

      Vù vù vù vù vù!

      Mười mấy nam nhân cao to vạm vỡ mặc trang phục võ sĩ, mang vũ khí biểu tình dữ tợn, khí thế hùng hổ nhìn là biết từng giết người dính máu. Bọn họ cười lạnh bao vây bảy, tám nông dân lem luốc như ăn mày.

      - Ngươi... Ta...

      Nhóm nam nhân trung niên bị hù sợ, hết sức van xin:

      - Các vị đại gia hãy rủ lòng thương, số bạc này là tiền cứu mạng. Võ giả thủ hộ thôn chúng ta mất tích, chúng ta cần nó thuê võ giả thủ hộ mới. có võ giả thủ hộ mấy trăm người trong thôn chịu nổi ngày đông.

      - Ta cần biết người trong thôn các ngươi chết sống thế nào! Đụng đồ của lão tử phải đền tiền, đừng nhảm, lão tử giết các ngươi dễ như giết chó!

      Võ giả trẻ tuổi nhe răng cười, chút cảm thông.

      Đám nam nhân trung niên trong mắt đầy tuyệt vọng.

      Đinh Hạo thở dài, ngồi yên, vẫy tay, lực lượng vô hình tuôn ra.

      Võ giả trẻ tuổi thấy tay bỗng hẫng, đống bạc trong tay bay ra thành luồng sáng bạc rơi vào tay Đinh Hạo cách ba, bốn thước.

      Đinh Hạo đặt bạc lên bàn, quay đầu lại :

      - Tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, cần gì đuổi tận giết tuyệt?

      - Độ lượng cái đầu ngươi! Tiểu tạp chủng, ngươi tính cái gì? Cũng dám xen vào chuyện Văn Tâm ta?

      Võ giả trẻ tuổi tức giận báo tên, dường như gã khá nổi tại đây, nếu chẳng khiến những người đứng xem hút ngụm khí lạnh.
      Tử Mặc thích bài này.

    4. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,869
      CHƯƠNG 244: TÌNH CỜ GẶP THÔN DÂN THUNG LŨNG THÔN

      - Meo?

      Mèo con màu trắng tai gập đáng ngủ ngon bị đánh thức, nó rất bất mãn quay đầu liếc võ giả trẻ, khóe môi cong lên rất là nhân tính hóa.

      - Meo... Meo!

      Giọng Đinh Hạo rắn đanh:

      - đám đồ bỏ, trwóc khi ta chưa đổi ý hãy cút!

      Đinh Hạo quay đầu lại, cười nhạt.

      - Dám mắng lão tử? Tìm cái chết. Tất cả cùng lên, băm tiểu tử này ra!

      Võ giả trẻ tuổi tức giận, lúc trước Đinh Hạo tay hút vật làm gã rung động. Võ giả trẻ tuổi vung tay, đám võ giả dữ tợn rút vũ khí tấn công sau lưng Đinh Hạo.

      bé hét to:

      - Cẩn thận!

      Đinh Hạo quay đầu, vung tay.

      Vù vù vù vù vù!

      sáng nóng cháy như tia chớp hồng mông thuở ban đầu xẹt qua hư .

      Xẹt xẹt xẹt xẹt xẹt!

      chuỗi tiếng vải rách vang lên.

      Chớp mắt võ giả trẻ tuổi và đồng bạn đứng ngây như phỗng nhìn vũ khí trong tay gãy thành hai khúc. Bọn họ cảm thấy lạnh như rơi vào hầm băng.

      Quá đáng sợ!

      Thiếu niên này quay đầu lại giơ tay chém đao chặt gãy vũ khí của sáu, bảy người. Bọn họ kịp phản ứng lại, thực lực, kỹ xảo như vậy thể tưởng tượng nổi.

      Cao thủ!

      Cao thủ đáng sợ!

      Mọi người nằm mơ cũng ngờ thiếu niên nhìn nho nhã tuấn tú lại là cao thủ thâm tàng bất lộ.

      Đao quang màu đỏ sậm nhiếp hồn người, siêu nhanh, trong khí tràn ngập hơi thở nóng cháy ràng là công lực siêu cao.

      Đinh Hạo đặt long văn huyết đao bên bàn, vẫn quay đầu quát to:

      - đám cặn bã, cút!

      Đám người võ giả trẻ tuổi dù bị mắng là cặn bã cũng dám bất mãn cái gì, như nghe đại xá, câu hăm dọa gục đầu chạy vắt giò lên cổ.

      Người xung quanh hoan hô.

      Đinh Hạo mỉm cười :

      - Hập niên ma nhất kiếm, san bằng chuyện bất bình, đây chính là cảm giác hành hiệp trượng nghĩa sao? Ha ha ha ha ha ha! Lão bá, thêm mười tô mì, ta muốn mời khách.

      Đinh Hạo mỉm cười, vẫy tay với bé:

      - Tiểu muội muội, lại đây, ca ca mời ngươi ăn được ?

      bé ngẩn ngơ, ngoái đầu nhìn phụ thân rồi lại ngó Đinh Hạo cười tươi, cuối cùng từng bước đến gần.

      bé tới gần Đinh Hạo, ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy trong suốt như suối, đơn thuần :

      - Đại ca ca, Tuyết Nhi nhìn ra được ngươi là người tốt.

      Đinh Hạo mỉm cười :

      - Ha ha ha ha ha ha! ngoan, vậy đại ca ca người tốt mời ngươi ăn mì. Nào, ngươi đói rồi, ăn trước .

      Đinh Hạo đẩy tô mì trước mặt mình tới gần bé. bé ngần ngừ lúc, cuối cùng ngăn được đồ ăn hấp dẫn, bưng bát to nhai ngồm ngoàm.

      - Ha ha ha ha ha ha! bé, ăn chậm chút, đừng để nghẹn.

      Tâm trạng Đinh Hạo bỗng biến tốth ơn.

      Phụ thân của bé biểu tình cảm kích cùng đồng bạn vội vàng cúi đầu cảm tạ.

      - Đa tạ công tử ra tay giúp đỡ.

      - Chỉ là tiện tay, thấy gai mắt đám sói đói.

      Đinh Hạo vừa vừa chỉ tô mì nóng hổi bưng lên bàn, :

      - Ta thấy các vị đại ca đói, hay là ăn rồi lại tiếp?

      Đám người xấu hổ :

      - Sao có thể biết ngượng...

      - sao, gặp mặt là có duyên, cần gì nhăn nhó? Huống chi nhiều tô mì đưa lên, mình ta ăn hết. Các vị đại ca, mời.

      Đinh Hạo chỉ chỗ ngồi bên cạnh mình, nhiều, ăn tô mì.

      Đám người nam nhân trung niên thấy Đinh Hạo rộng rãi, họ ngần ngữ lúc rồi cảm ơn, ngồi xuống ăn ngấu nghiến.

      Nhóm người này đói lả, nhanh chóng ăn hết, liếm sạch tô. Đinh Hạo mỉm cười, kêu lão nhân chủ tiệm liên tục bưng mì lên. bọn họ ăn hết ba mươi tám tổ, những người đứng xem trợn mắt há hốc mồm nhìn.

      Chờ đám người ăn no Đinh Hạo mới mỉm cười đẩy mớ bạc trả nam nhân trung niên, hỏi:

      - Nghe các ngươi cần dùng số bạc này mời võ giả thủ hộ?

      - Đúng, đúng.

      Nam nhân trung niên biểu tình kích động :

      - Hai mươi ngày trước võ giả thủ hộ của thôn chúng ta di tích thượng cổ Tây Nham sơn mạch thám hiểm do chín môn phái tổ chức, ai ngờ... ai ngờ quay về nữa, biết sinh tử. Thấy tuyết trắng rơi, mùa đông đến, còn võ giả thủ hộ toàn thôn xóm nằm trong vòng nguy hiểm bị ma ăn thịt. Chúng ta đành gom lại ngân lượng hy vọng có thể thuê vị võ giả thủ hộ bảo vệ người trong thôn qua mfua đông dài.

      Đinh Hạo nhìn mớ bạc chưa đến mười lăm lượng, lắc đầu.

      Chút tiền này quá ít, thậm chí đủ mời võ giả nhất khiếu võ sĩ cảnh.

      Nhưng Đinh Hạo tiện đả kích mấy người đó, lòng máy động, lên tiếng:

      - Thôn xóm các ngươi tên là gì?

      Nam nhân trung niên cung kính :

      - Thôn xóm xa xôi rất ít người biết, chúng ta tự đặt tên, cách hai trăm dặm.

      Thung Lũng thôn?

      Cách hai trăm dặm?

      Đinh Hạo thầm mừng, giống y như bản đồ, quả nhiên là Thung Lũng thôn. May mắn Đinh Hạo thuận miệng hỏi nếu bỏ lỡ mấy người này.

      Đinh Hạo ngẫm nghĩ, ngồi xuống, chậm rãi :

      - Võ giả thủ hộ mất tích có phải tên là Quách Nộ ?

      - Công tử biết Quách đại ca?

      Nhóm người nam nhân trung niên mừng rỡ, nhanh:

      - Đúng đúng, Quách Nộ đại ca chính là võ giả thủ hộ. Bốn năm qua nếu có Quách đại ca bảo vệ chúng ta bị xóa sổ, là thần thủ hộ của chúng ta. Tiếc rằng lần này Quách đại ca bặt vô tín, chúng ta rất lo cho nhưng có khả năng Tây Nham sơn mạch tìm ...

      Vậy là đúng rồi.

      Đinh Hạo gật đầu, thể báo tin Quách Nộ chết rồi, sợ đả kích bọn họ.

      Đinh Hạo cúi đầu suy nghĩ, cầm mười lăm lượng bạc, :

      - Ta nhận mười lăm lượng này, ta là bằng hữu của Quách đại ca. Nếu các ngươi chê mùa đông này để ta làm võ giả thủ hộ của các ngươi được ?

      - Cái gì?

      Đám người nam nhân trung niên đứng ngây như phỗng.

      Đinh Hạo có thực lực gì? Dù bọn họ hiểu võ công nhưng mới rồi thấy ràng mười mấy võ giả kia sợ đến dám thở mạnh. Cao thủ như vậy đồng ý làm võ giả thủ hộ nho cho Thung Lũng thôn?
      Tử Mặc thích bài này.

    5. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,869
      CHƯƠNG 245: THĂNG CẤP BÁT KHIẾU VÕ ĐỒ CẢNH

      Trong phút chốc mấy thôn dân đứng ngây ra, thể tin điều nghe được.

      Loại cảm giác này như bị vàng từ trời rớt trúng đầu, giống .

      Đinh Hạo nhìn biểu tình của đám người, mỉm cười :

      - Như thế nào? Các vị cảm thấy tại hạ thực lực, đáng giá mười lăm lượng bạc sao?

      Nam nhân trung niên vội lắc đầu, :

      - ... phải...

      Nam nhân trung niên mừng rỡ :

      - Chúng ta chỉ gom được mười lăm lượng, vốn định tìm... Tìm võ giả lưu lạc bình thường là hy vọng xa vời, ai ngờ... Ta thấy công tử khí vũ hiên ngang, xuất thân bất phàm, chắc là xuất thân từ nhà giàu có thế nhưng đồng ý thôn chúng ta... Chúng ta dám tin.

      Có người biểu tình kích động :

      - Đúng vậy. Nếu công tử được tốt quá rồi!

      Có người quỳ xuống, mừng rỡ nước mắt chảy ra:

      - Ta đại biểu trăm sáu mươi người trong thôn đa tạ đại ân đại đức của công tử.

      bé đen nhảm Tuyết Nhi nhảy nhót :

      - Đại ca ca là người tốt.

      Đinh Hạo mỉm cười nâng mọi người đứng dậy:

      - Cứ quyết định vậy , các vị đại ca đừng kjhách sáo.

      Đám người này là huynh đệ, thân nhân của Quách Nộ. Tuy rằng địa vị cao, nghèo rớt mồng tơi nhưng Đinh Hạo cũng xuất thân từ xóm nghèo, ở chung với đám người này thấy thoải mái, thân thiết hơn. Mới trò chuyện lúc cả đám quen thuộc, Đinh Hạo được biết nam nhân trung niên gầy guộc tên Cao Phong, là thôn trưởng. Mấy thanh niên khác cùng họ Cao, Thung Lũng thôn hơn trăm người có tám mươi phần trăm họ Cao.

      Thời gian trôi qua, chợ đêm phồn hoa dần tan.

      Đinh Hạo dẫn đám người Cao Phong tìm phòng trọ sạch bên cạnh chợ đêm. Đám thôn dân vừa mệt vừa đói, lo âu hoảng hốt cả ngày rất nhanh ngủ say.

      Đinh Hạo quay về phòng, nghỉ ngơi lúc rồi bắt đầu tu luyện.

      Lần này ra Đinh Hạo muốn gây chú ý, muốn bị ai nhận ra thân phận nên lúc trước ra tay sử dụng thanh kiếm rỉ sét. Đinh Hạo dùng long văn huyết đao thúc giục đao pháp viêm diễm huyền khí ở trung đan điền phần ngực.

      Trước khi quay về Vấn Kiếm tông Đinh Hạo định dùng đao pháp xông xáo giang hồ.

      Đinh Hạo ngồi khoanh chân giường, ý niệm chìm vào trung đan điền, vận chuyển, bắt đầu tu luyện viêm diễm huyền khí.

      Sau khi dung hợp, hạt giống viêm diễm huyền khí trong trung đan điền phần ngực biến thành màu vàng kim, hình quả cầu, như ngồi sao vĩnh hằng bất diệt tỏa sáng rực rỡ.

      Nguyên thức hải đan điền, thậm chí thân thể Đinh Hạo giống như gian vũ trụ. Bảy huyệt khiếu bị luyện hóa trong nhâm mạch tỏa sáng nhấp nháy, vĩnh hằng tự xoay, có liên hệ bí với hạt giống huyền khí, như hành tinh xoay quanh hằng tinh.

      Hèn chi Kiếm Tổ, Đao Tổ hay vũ trụ chí lý, đại đạo vô hình, rồi lại có đường lần theo, thiên địa vạn vật chứa trong thân thể người.

      Từ mặt nào đó cơ thể người là vũ trụ loại , chứa huyền bí vô tận.

      Đợi khi trăm lẻ tám huyệt khiếu trong người hoàn toàn luyện hóa, tình cờ phù hợp chu thiên trăm lẻ tám tinh tú, giao hòa với thiên địa vũ trụ, đó là cảnh giới bất tử bất diệt, có thể điều động tất cả lực lượng trong vũ trụ thiên địa, thành chí tôn vạn vật.

      Đao pháp huyền khí của Đinh Hạo là thất khiếu Võ Đồ cảnh, vận chuyển viêm diễm huyền khí thể lỏng trùng kích huyệt khiếu thứ tám trong nhâm mạch lục kỳ kinh.

      Huyền khí xoay tròn trong mỗi huyệt khiếu, mỗi khi hoàn thành chu thiên gọi là tiểu chu thiên.

      Nếu xoay tròn nguyên kinh mạch gọi là đại chu thiên.

      Bây giờ Đinh Hạo chưa hoàn toàn thông suốt kinh mạch nên có khả năng vận chuyển đại chu thiên. Huyệt khiếu chỉ có thể tuần hoàn tiểu chu thiên trong mỗi huyệt khiếu.

      Mỗi lũ huyền khí từ hạt giống huyền khí sâu trong đan điền bị kích phát, qua huyệt khiếu là trướng to phần. Khi nó qua huyệt khiếu thứ bảy nhâm mạch đa từ sợi tóc thô thrành mười sợi nhập lại, như mãng xà thần dị trùng kích huyệt khiếu thứ tám liên tục.

      biết bao lâu sau.

      Ầm ầm ầm ầm ầm!

      Đầu óc Đinh Hạo ù vang, người run lên, đường huyền khí trong nhâm mạch rộng mở.

      Huyền khí thể lỏng như mãng xà vui vẻ rít gào chui vào, hành tinh huyệt khiếu mới chậm rãi hình thành, như vũ trụ nổ sau đó dần có tinh cầu. Thần thức của Đinh Hạo thấy hết quá trình, chậm rãi mà lại nhanh chóng, chớp mắt tỏa sáng rực rỡ.

      Điểm tinh hoàn thành.

      Bát khiếu Võ Đồ cảnh!

      Đinh Hạo duỗi lòng bàn tay ra, đốm lửa vàng nhạt như thủy tinh lại giống tinh linh vui vẻ nhấp nháy.

      Giây sau theo ý niệm của Đinh Hạo, ngọn lửa có linh tính dọc theo bàn tay như nước chảy phủ hết nguyên bàn tay. Trông như Đinh Hạo đeo bao tay vàng, chỉ có tầng mỏng manh, nhiệt độ nội liễm hề nóng.

      tay khác Đinh Hạo lấy ra lá chắn sắt từ trong trữ vật giới chỉ, nắm đấm trái đánh ra.

      Xèo tiếng, nắm đấm phủ lửa vàng xuyên qua lá chắn sắt nửa tấc dễ như đâm vào đậu hủ non, có chút lực cản. Từng giọt nước thép đỏ thẫm chảy xuống mặt đất, giây sau đông lại thành khối sắt đen.

      Đây chính là viêm diễm huyền khí thể lỏng trải qua dung hợp cải tạo chứa nhiệt độ siêu đáng sợ, chớp mắt tiêu thiết dung kim, quyền này nếu đánh vào thịt người... Tưởng tượng hình ảnh đó khiến người rét mà run.

      Theo ý niệm của Đinh Hạo, viêm diễm huyền khí thể lỏng ngừng biến đổi hình dạng, hoặc là đao , hoặc là tấm thuẫn to cỡ bàn tay, hoặc là bao tay dựng ngược, thiên biến vạn hóa, cực kỳ thần diệu.

      Đây chính là chỗ tốt của viêm diễm huyền khí thể lỏng và bát khiếu Võ Đồ cảnh.

      Theo cảnh giới tu vi nâng cao, huyền khí hóa lỏng mô phỏng ra nhiều thứ, những cường giả thực lực Tiên Thiên Võ Tông cảnh có huyền khí cực kỳ hùng hồn thậm chí huyễn hóa ra bộ giáp phủ lên toàn thân, đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm, cực kỳ khủng bố

      Đinh Hạo được trợ giúp huyền khí hóa lỏng nhưng độ hùng hồn thể bằng cường giả Tiên Thiên Võ Tông cảnh, cho nên huyễn hóa ra tối đa to cỡ bàn tay, tuy nhiên uy lực vẫn rất kinh người.

      Nên dùng như thế nào trong chiến đấu Đinh Hạo cần từ từ chiêm nghiệm.

      Bên ngoài ồn ào tiếng người, dần sáng sủa lên.
      Tử Mặc thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :