Đao Kiếm Thần Hoàng - Loạn Thế Cuồng Đao (1595 chương)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,869
      CHƯƠNG 256: ĐẠO MINH VĂN CHỮ HÁN.

      - Đây là... Sao?

      Đinh Hạo bị tiếng nổ quấy nhiễu tỉnh táo khỏi trạng thái 'nhập thần vong mình'.

      Đinh Hạo giương mắt nhìn, giật mình.

      ra bất giác ngày qua, Đinh Hạo chỉ cảm thấy mới có vài giây. Thời gian đến hoàng hôn, mặt trời đỏ còn nửa bên góc chân trời, ráng chiều đỏ rực phủ vầng sáng lên tuyết trắng, kiều diễm như máu chảy.

      mặt tuyết hai, ba dặm khắc rậm rạp văn lộ cơ sở thấy cuối.

      - viết... Nhiều như vậy?

      Đinh Hạo giật mình.

      Đinh Hạo nhúc nhích cánh tay cảm thấy tê dại, sưng đau. Cánh tay, cổ tay, năm ngón tay Đinh Hạo rất đao. Khắc văn lộ nguyên ngày ngừng giây, dù cơ thể Đinh Hạo chắc khỏe đến mấy cũng thấy đau đớn. Năm ngón tay Đinh Hạo sưng lên, to vòng.

      Khiến Đinh Hạo giật mình nhất làh ai mươi bốn chữ hán nổ.

      Mỗi chữ bùng phát lực lượng tương đương với võ giả nhất khiếu Võ Đồ cảnh dốc sức đánh kích. Từ khi nào... Chữ hán có ma lực như vậy?

      Kiếm Tổ ở trong đầu Đinh Hạo động kinh sốt ruột hỏi:

      - Rốt cuộc ngươi viết cái gì?

      Đinh Hạo tin tưởng nếu lão nhân Kiếm Tổ có thân thể túm cổ phát cuồng rít gào.

      - Ta... Chỉ tùy tiện khắc đồ án.

      Đinh Hạo qual oa , thể thú là: Ca xuyên tới đây, ca viết chữ trong ký ức đời trước.

      - Tùy tiện khắc? Ngươi là tùy tiện khắc? Tiểu tử ngươi là thần thánh pưhơng nào? lẽ ngươi là minh văn sư thần giai chuyển thế?

      Kiếm Tổ phát điên gầm rống.

      - Lão nhân này sắp khùng rồi.

      Đao Tổ hớn hở :

      - Tiểu Đinh Tử, ngươi làm quá kích động.

      - Kích động cái gì? lẽ là...

      Đinh Hạo dần hiểu.

      - Ừm! Đúng vậy, chính vì hai mươi bốn đồ án ngươi khắc ra.

      Đao Tổ cười :

      - Tuy ta hiểu sâu về đạo minh văn nhưng nhìn ra được hai mươi bốn đồ án ngươi khắc bao gồm văn lộ cơ bản nhất, cái này có gì kỳ. Nhưng dùng văn pháp mới lạ cấu trúc ra văn lộ, nếu phải bên trong chứa văn ý hơi thô ráp, rối loạn có uy lực càng lớn hơn, đến nỗi mất khống chế nổ tung.

      - Đúng vậy. Văn pháp trước giờ chưa từng gặp. Ta dám ta là người cuối cùng đời có văn pháp nhưng tám, chín phần mười là vậy. Tuy nhiên ta chưa từng thấy văn pháp như vậy.

      Kiếm Tổ rống to:

      - Cái loại tổ hợp văn lộ kỳ dị kia nhìn như có kết cấu nhưng có thể thông thiên địa năng lượng, đây đúng là văn pháp loại mới.

      văn pháp mới?

      Đinh Hạo dần sắp xếp suy nghĩ ràng.

      hơn nguyên lý cơ sở đạo minh văn giống văn kiếp trước Đinh Hạo học. Trong ba nguyên tố cơ sở văn pháp là từ đơn tiếng , cực kỳ phức tạp, cần ghi nhớ nhiều mới nắm bắt hết. Văn pháp là ngữ pháp để quy phạm quy tắc sử udnjg văn lộ trước sau. Văn ý là lấy thần trí tinh ý của minh văn sư câu thông thiên địa, giao cho văn lộ dựa theo văn pháp cấu trúc ra đồ án minh văn lực lượng bí thần thông.

      Quá trình này giống như hợp thành từ đơn rồi từ đơn thành ngữ pháp hoàn chỉnh, lời thông qua miệng người mới có công năng truyền đạt ý.

      Trong vô tình hai bên có điểm chung.

      lẽ chữ hán địa cầu kiếp trước bởi vì thời thay đổi, quy tắc phép tắc thế giới khác nhau nên kích phát ra uy lực minh văn Vô Tận đại lục?

      Từ bản chất minh văn xem như ngôn ngữ, ngôn ngữ đặc biệt để minh văn câu thông năng lượng thiên địa.

      Nghĩ đến đây Đinh Hạo khó kiềm được tim đập nhanh.

      Nếu là vậy...

      - Mau, khắc lần nữa, khắc lần nữa!

      Kiếm Tổ như nam nhân động dục cầu xin thúc giục Đinh Hạo:

      - Ngươi còn nhớ hai mươi bốn đồ an mới khắc ? Chắc ngươi quên ? Tiểu Đinh Tử lại khắc lần, hãy suy nghĩ , phải nhớ ra!

      Đinh Hạo thở hắt ra để tâm tình bình tĩnh lại, gật đầu, :

      - Ta cố gắng thử xem.

      Đinh Hạo cất long văn huyết đao, chỉ cầm thanh kiếm rỉ sét, tập trung suy nghĩ. Cổ tay Đinh Hạo rung lên, bắt đầu viết chữ mặt tuyết.

      - Đại mạc yên trực, trường hà lạc nhật viên!

      Đinh Hạo làm theo cách Kiếm Tổ dạy ngưng tụ văn ý, dùng pháp môn khắc minh văn hơi viết xong mười chữ. Đinh Hạo phát rất hao tinh thần, viết mười chữ như đấu trận dữ dội, tinh thần cạn kiệt, trán toát mồ hôi.

      Nhưng hiệu quả rất kinh người.

      Đinh Hạo viết xong nét cuối, có hơi thở khó tả toát ra từ mười chữ, lần này trình độ võ giả sơ giai Võ Đồ cảnh, lực lượng ngưng mà tán lượn lờ quanh nét bút.

      - Văn pháp này... Hoàn mỹ, giống như ngươi tùy tiện khắc ra mà là kiệt tác trải qua nhiều sửa chữa, có thể xếp vào năm mươi phép tắc văn pháp hạng đầu Vô Tận đại lục. Chậc chậc chậc, Tiểu Đinh Tử, lẽ ngươi là siêu thiên tài xuất thế, giây ngộ đạo?

      Kiếm Tổ hoàn toàn say mê trong mười chữ hán.

      Kiếm Tổ biết chữ hán, hiểu ý nghĩa của chữ nhưng ngại lão lấy góc độ minh văn sư nhìn tổ hợp đồ hoa hình khối này.

      Kiếm Tổ dám thề lão chưa từng thấy đồ họa như vậy.

      - A! Đồ án hoàn mỹ, toàn bộ do văn lộ cơ bản nhất tổ thành, có vẻ như là văn tự nào đó nhưng đồ án này có lực lượng câu thông thiên địa minh văn uy lực tầm thường, là ngươi tùy ý vẽ ra sao?

      Bùm bùm bùm bùm bùm!

      Lại là chuỗi tiếng nổ.

      Mười chữ hán mặt tuyết chịu nổi lực lượng minh văn nổ tung.

      Thấy vậy Đinh Hạo nhíu mày.
      Tử Mặc thích bài này.

    2. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,869
      CHƯƠNG 257: SAU NÀY NGƯƠI LÀ TÀ NGUYỆT.

      Kiếm Tổ cười to bảo:

      - sao. Ngươi mới tu luyện đạo minh văn ngày có thành quả ngươi ta tốn bốn, năm tháng mới làm được là biến thái. Đồ án minh văn nổ là bởi vì thần thức của ngươi chưa đủ cường đại, ngươi mới nắm giữ mặt ngoài văn ý, khắc ra minh văn thể chịu nổi lực lượng trong đó. Chờ khi ngươi nắm giữ rành rọt quy tắc văn lộ, văn pháp, văn ý, đặc biệt đọng ra văn ý của mình rồi khắc minh văn có tình trạng như vậy nữa.

      Hiếm khi Kiếm Tổ khen dứt miệng.

      Có thể thấy Kiếm Tổ rất vừa lòng tiến bộ hôm nay của Đinh Hạo.

      Đinh Hạo gật đầu, tâm tình bình tĩnh lại.

      Hôm nay Đinh Hạo mèo mù vớ cá rán. Đinh Hạo ngờ thi văn chữ hán trong ký ức kiếp trước có công năng như vậy, trở thành minh văn đặc biệt hiếm thấy. Nếu vậy chẳng phải là sau này Đinh Hạo cần giống kiếp trước học tiếng ghi nhớ từ đơn, ngữ pháp phức tạp mà bước lên con đường đạo minh văn thuộc về bản thân?

      - Được rồi, ngươi tiến bộ vọwt xa ta tưởng tuợng, ta cần điều chỉnh lại nội dung sắp tới dạy cho ngươi. Bây giờ về , ngươi có thể học môn khác. Ha ha ha ha ha ha! Với tốc độ tiến bộ như vậy tới mười ngày sau ta có thể biến ngươi thành minh văn sư nhấtgiai. Ha ha ha ha ha ha! Minh văn sư gà mờ quỷ mưu sĩ gì đó của Huyết Long Trại ở trước mặt ngươi xưngs xách giày!

      Kiếm Tổ rất thỏa mãn.

      Đao Tổ im lặng.

      Đao Tổ hơi hối hận mới rồi nên đánh cá với Kiếm Tổ, hình như nàng sắp thua. bỏ mợ nó, tại sao Tiểu Đinh Tử biểu ra thiên phú siêu đáng sợ về đạo minh văn? Bỏ xa đan dược mấy con phố. lẽ lúc tiểu tử này học đạo đan dược làm biếng?

      Đao Tổ cắn răng hung tợn nghĩ lát nữa nàng phải tìm cách huấn luyện Đinh Hạo nghiêm khắc, thể bị Kiếm Tổ vượt qua.

      Đinh Hạo đánh rùng mình.

      Mặt trời hoàn toàn lặn xuống, bầu trời tuyết rơi xuống, gió thổi mạnh. Văn pháp Đinh Hạo khắc trong phạm vi mấy dặm hoàn toàn bị tuyết đọng phủ lên.

      * * *

      Đinh Hạo trở về Thung Lũng thôn, đám người chất lỏng màu trắng8 chờ ăn cơm chiều.

      Trong thời gian tiếp xúc già trẻ lớn bé trong Thung Lũng thôn hiểu tính cách Đinh Hạo, biết thiếu niên rất thân thiện này, từ lòng kinh sợ biến thành tôn kính. Các thanh thiếu niên trong thôn cười vây quanh Đinh Hạo, hỏi vài vấn đề tu luyện Nhất Đao Khởi Trình Quyết.

      Hôm nay đội săn bắn thu hoạch phong phú, săn được mấy con dã thú to, nhưng mười sáu kỵ sĩ giáp đen có tên chết.

      Mấy ngày nay mèo ác quỷ đổi khẩu vị kiên quyết phải ăn huyền tinh thạch hay thiên tài địa bảo nữa. Mèo con màu trắng tai gập đáng bắt đầu ăn thịt, người hôm nay cùng nó săn trở về mặt trắng bệch. Nghe mèo con màu trắng tai gập đáng trướng to mười thước, há mồm nuốt trọn con ma xui xẻo binh cảnh cao giai.

      - Này, đừng nhìn ta như vậy, ta chỉ muốn nếm thử vị thịt. Hưm hưm, vị khá ngon, ăn ngon hơn thịt người nhiều.

      Mèo con màu trắng tai gập đáng chép miệng có vẻ thèm thuồng.

      Nghe câu này mặt nam nhân vạm vỡ trọc đầu xăm hình còn chút máu, run cầm cập như nhớ lại ác mộng.

      Ai cũng thấy mấy hôm nay người bị mèo con màu trắng tai gập đáng ăn chỉ có nam nhân vạm vỡ trọc đầu xăm hình, nếu phải Đinh Hạo kịp thời răn dạy khiến mèo ác quỷ phun gã ra chừng nam nhân vạm vỡ trọc đầu xăm hình sớm bị tiêu hóa thành bãi phân mèo.

      - Meo, đến ta suýt quên chuyện, hôm nay nuốt trọn Lục Tí Ác Vượn đó là cảnh giới cao giai binh, đọng ra đan. Ngươi...

      Mèo con màu trắng tai gập đáng vươn vuốt mèo chỉ vào nam nhân vạm vỡ trọc đầu xăm hình, vuốt khác chống cằm, trầm ngâm :

      - Ngươi mau vào nhà vệ sinh tìm xem có lẽ ta ị nó ra, tìm coi có đan .

      Nam nhân vạm vỡ trọc đầu xăm hình mắc ói.

      nhà vệ sinh tìm phân mèo?

      Nam nhân vạm vỡ trọc đầu xăm hình dám cãi lệnh mèo con màu trắng tai gập đáng , gã nhăn nhó đứng dậy chần chừ rời .

      Mèo con màu trắng tai gập đáng khó chịu :

      - Meo, vẻ mặt đó là sao? Cho ngươi nhìn bản meo ị là coi trọng ngươi!

      Cao Tuyết Nhi nhíu mày :

      - Miêu miêu là buồn nôn.

      Mèo con màu trắng tai gập đáng bất mãn :

      - Meo, bản meo xuất thân cao quý, khí chất vô song, thực lực cường đại, chính nghĩa minh, buồn nôn chỗ nào?

      Đinh Hạo dở khóc dở cười lắc đầu. Mèo con màu trắng tai gập đáng nuốt phải hồn thể thượng cổ gì mà thức tỉnh, tiến hóa xong biến thành như vậy? hướng xấu bụng.

      Đinh Hạo lắc đầu, :

      - Ngươi nghịch ngợm phá phách như vậy ta đặt tên cho ngươi là Tà Nguyệt .

      - Meo? Tà Nguyệt? Ánh trăng tà ác sao? Tên này hay, meo.

      Mèo con màu trắng tai gập đáng hưng phấn chấp nhận.

      Mọi người bật cười.

      Lúc này...

      - Tìm được rồi, tìm được, cục to!

      Nam nhân vạm vỡ trọc đầu xăm hình từ xa hưng phấn chạy lại, người hôi thối cầm cục tinh thạch có góc cạnh màu xanh biếc sáng lấp lánh to cỡ đá cuội.

      - Hôi quá!

      - Oa, sao thối quá vậy?

      - Miêu miêu ị buồn nôn quá.

      Mọi người bịt mũi bỏ chạy.

      - Meo, bản meo cao quý ị sao có thể thối được?

      Mắt Tà Nguyệt tràn ngập bất mãn xoay người nhìn nam nhân vạm vỡ trọc đầu xăm hình chạy tới gần, mũi hít hà, bỗng mắt nó trợn to.

      Tà Nguyệt té cái bịch ngất xỉu.

      - A! Đừng tới đây, hôi quá...

      * * *

      Chớp mắt qua ba ngày.

      Sáng sớm hôm nay trong lầu đá Thung Lũng thôn có tiếng hú dài đầy vui sướng.

      Đinh Hạo chậm rãi đứng dậy, cười to trong nhà đá.

      Rốt cuộc đại viên mãn!

      Mấy ngày nay Đinh Hạo luyện hóa huyệt khiếu cuối cùng trong thập nhị chính kinh thủ thiếu đệ nhất kinh hạ đan điền ở bụng, thần quan huyệt khiếu. Đinh Hạo hoàn thành chín huyệt khiếu thập nhị chính kinh thủ thiếu đệ nhất kinh đại viên mãn, cửu ngục huyền khí băng sương phong tuyết có thể vận chuyển đại chu thiên trong kinh mạch này.

      Cùng lúc đó, huyệt khiếu thứ chín nhâm mạch trong lục kỳ kinh trung đan điền phần ngực, khúc cốt huyệt khiếu cũng bị Đinh Hạo luyện hóa. Dương viêm diễm huyền khí nóng cháy có thể tuần hoàn trong nhâm mạch.

      Huyền khí kiếm pháp, đao pháp đều đến đại viên mãn Võ Đồ cảnh.

      Song mạch Võ Đồ cảnh!

      - Đao kiếm song thánh thể là biến thái, từ xưa đến nay có ai cùng lúc tu luyện thập nhị chính kinh và lục kỳ mạch?

      - Bây giờ cảnh giới mặt ngoài của ta tuy chỉ là đại viên mãn Võ Đồ cảnh nhưng cùng tu hai mạch, dù là cao thủ dưới ngũ khiếu võ sĩ cảnh cũng bị ta đè bẹp. Nếu dùng đao kiếm, thi triển cực ngục băng huyền khí, cực dương viêm diễm huyền khí có khả năng đấu với cao thủ cửu khiếu võ sĩ cảnh.

      - Tới lúc rồi, lại chuẩn bị , hai ngày là có thể Huyết Long Trại giải quyết rắc rối.

      Lòng Đinh Hạo dâng trào hào khí.
      Tử Mặc thích bài này.

    3. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,869
      CHƯƠNG 258: THÌNH LÌNH ĐẾN BỨC HÔN.

      Bây giờ thực lực của Đinh Hạo đủ, cần lo bị Huyết Long Trại trả thù, có thể thực kế hoạch lúc trước Đinh Hạo đặt ra.

      - Hy vọng ba trại chủ Huyết Long Trại đừng quá yếu, đạt được mục tiêu rèn luyện bản thân.

      Lần này Đinh Hạo rời khỏi Vấn Kiếm tông trừ bảo vệ Thung Lũng thôn ra còn ôm mục đích sinh tồn trong hoàn cảnh khắc nghiệt rèn luyện bản thân. Chỉ có trong sinh tử, lần lượt hấp thu kinh nghiệm chiến đấu mới kích phát tiềm lực của Đinh Hạo, đột phá trói buộc, tôi luyện tâm tình, tăng cường thực lực.

      Nên biết thực lực võ giả chỉ là cảnh giới huyền khí, chiến kỹ, còn có kinh nghiệm.

      Mục Thiên Dưỡng được gọi là thần đồng Thanh Bình học viện, xuất đạo nhiều năm, chiến đấu trăm ngàn trận lớn . Cao tầng Thanh Bình học viện có tâm kế hao tổn, sắp xếp cho Mục Thiên Dưỡng rèn luyện thậm chí lấy thái tử của Hư công tử, Thần Cung là đối tượng để Mục Thiên Dưỡng rèn luyện. Cho nên kinh nghiệm chiến đấu của Mục Thiên Dưỡng rất phong phú.

      Đó là kinh nghiệm tích lũy từ chiến đấu thảm khốc sống còn sinh tử rất đáng sợ.

      Đinh Hạo muốn khiêu chiến Mục Thiên Dưỡng, dù là cảnh giới thực lực, huyền công chiến kỹ, bảo bối huyền khí hay kinh nghiệm chiến đấu đều thể thua gã.

      Cái cách bồi dưỡng đệ tử có hệ thống dần dân của Vấn Kiếm tông thích hợp với Đinh Hạo cần tăng mạnh thực lực ngay. Vấn Kiếm tông cũng có ý định bồi dưỡng, nâng đỡ Đinh Hạo, vậy nên phải tự mình làm.

      Đinh Hạo ngẩng đầu nhìn mặt trời dần lên cao, như bình thường cánh đồng tuyết ngoài Thung Lũng thôn tu luyện minh văn.

      Chính lúc này...

      Bùm bùm bùm bùm bùm!

      Tiếng đập cửa dồn dập vang lên.

      Cao Tuyết Nhi phấn điêu ngọc mài khóc lóc xông vào ôm Đinh Hạo, uất ứ gào khóc:

      - Hạo ca ca giúp ta, giúp ta với! Tuyết nhi muốn gả cho người khác, ta muốn làm tiểu thiếp cho người ta! Ta muốn luyện võ, ta muốn trở thành võ giả như Hạo ca ca, hu hu hu hu!

      Gả cho người?

      Trở thành tiểu thiếp?

      Đinh Hạo mờ mịt hỏi:

      - Ai kêu ngươi muội muội ? Muội muội mới có mười ba tuổi, chuyển gì vậy?

      - Hu hu hu hu!

      Cao Tuyết Nhi khóc sưng mắt như trái đào, đứt quãng kể chuyện.

      ra cách Thung Lũng thôn hơn năm mươi dặm về phía tây nam có chỗ nhân loại tụ cư gọi là Thanh Giang trấn, nhân khẩu hơn ngàn người, quy mô lớn hơn Thung Lũng thôn. Thanh Giang trấn nằm trong quyền quản lý của gia tộc Lý thị, thực lực mạnh hơn Thung Lũng thôn gấp vô số lần.

      Trưởng trấn Thanh Giang trấn tên là Lý , dưới gối có năm nhi tử. Trưởng tử tên Lý Vân Phi, là võ giả Võ Đồ cảnh, cới thê tử ba năm nhưng có con. biết nghe ở đâu thôn trưởng Cao Phong Thung Lũng thôn có nữ sinh trời sinh lệ chất, băng tuyết thông minh. Lý Vân Phi muốn cưới Cao Tuyết Nhi làm thiếp nối dõi, sáng sớm hôm nay phái người đến mai mối.

      biết thôn trưởng Cao Phong suy nghĩ cái gì thế nhưng đồng ý, hứa gả Cao Tuyết Nhi mười ba tuổi cho Lý Vân Phi làm thiếp.

      Cao Tuyết Nhi có chút thiên phú, muốn trở thành võ giả như Đinh Hạo. Đặc biệt là trong thời gian này Đinh Hạo tự mình chỉ dạy, bé tiến bộ rất nhanh. Tính theo tốc độ tu luyện nay sau này Cao Tuyết Nhi có hy vọng vào chín môn phái trở thành đệ tử danh môn nên dĩ nhiên muốn làm tiểu thiếp, chôn vùi hy vọng đời.

      Đinh Hạo an ủi bé Cao Tuyết Nhi hoảng loạn:

      - cần lo, để ta xem.

      Đinh Hạo ra khỏi lầu đá tìm thôn trưởng Cao Phong.

      * * *

      - Cao thôn trưởng quả nhiên là thức thời, nếu ngươi đồng ý gả nữ nhi cho đại ca của ta sau này Thanh Giang trấn chúng ta và Thung Lũng thôn các ngươi trở thành sui gia. Ha ha ha ha ha ha! Yên tâm, sau này chúng ta chiếu cố các ngươi.

      Trong đại sảnh, thanh niên hai mươi tuổi nghênh ngang :

      Thanh niên này mặc áo giáp da thú, lưng cõng hai cây rìu to, râu ria cứng như châm, biểu tình kiêu ngạo. Gã là nhị thiếu chủ Thanh Giang trấn, Lý Vân Dương.

      Mặt thôn trưởng Cao Phong trầm nhưng gì.

      - Nhị thiếu chủ, chuyện này có thể cho Thung Lũng thôn ta bàn bạc lúc được ? Chúng ta vo ocùng hân hạnh được kết thân với Thanh Giang trấn, nhưng năm nay Cao Tuyết Nhi tuổi mụ mới mười ba, chưa đến tuổi thành hôn sinh con.

      Trưởng lão trưởng lão Cao Lâm mỉm cười thử điều giải:

      - dám dấu diếm, Thung Lũng thôn ta còn có mấy nữ nhân có sắc đẹp chờ gả, hay là...

      là trưởng lão Cao Lâm, thôn trưởng Cao Phong đều muốn gả Cao Tuyết Nhi .

      Nếu là trước kia, nữ nhi có thể gả vào Thanh Giang trấn là nơi chốn vững vàng.

      Dù sao Thung Lũng thôn bây giờ như trước, ít người, đến mùa đông tất cả phải chịu đói, ăn đủ no mặc đủ ấm. Gần đây Thung Lũng thôn mất võ giả thủ hộ Quách Nộ, mùa đông dài dặc, hoàn toàn thấy tương lai, hy vọng. Cao Tuyết Nhi ở lại trong Thung Lũng thôn nếu bị chết đói chết dưới vuốt của ma.

      Nhưng vấn đề là Đinh Hạo xuất .

      Đinh Hạo đến chỉ cho Thung Lũng thôn hy vọng sống tiếp mà còn cho Cao Tuyết Nhi hy vọng.

      Mấy ngày nay Đinh Hạo thẳng vài lần là Cao Tuyết Nhi có thiên phú võ đạo rất tốt, tu luyện hơn năm chắc vượt qua trắc nghiệm nhập tôn của chín môn phái Tuyết Châu, trở thành đệ tử.

      Đinh Hạo là nhân vật thế nào?

      Mấy hôm nay Đinh Hạo biểu làm toàn bộ Thung Lũng thôn phục sát đất. Mọi người thầm nhận định thân phận của Đinh Hạo chắc là đệ tử tinh đến từ chín môn phái Tuyết Châu, lời được người Thung Lũng thôn xem như khuôn vàng thước ngọc.

      Vậy nên trưởng lão Cao Lâm, Cao Phong cần suy nghĩ lại.

      Nếu Thung Lũng thôn có đệ tử chín môn phái được môn phái che chở, thế lực như Huyết Long Trại tuyệt đối dám trêu vào. Nó có ý nghĩa với tương lai cán hân Cao Tuyết Nhi hay Thung Lũng thôn đều hoàn mỹ hơn là làm thiếp cho Thanh Giang trấn Lý Vân Phi.

      Năm đó Thanh Giang trấn chỉ là bộ lạc bằng Thung Lũng thôn, tại sao có thể đến ba, bốn năm trở thành thế lực lớn đứng sau Thái Bình thành? Đó là vì đứa con thứ bốn của Trưởng trấn Lý , Lý Vân Phong, đứa con thứ năm Lý Vân Kỳ có tư chất khá lần lượt tham gia vào Trảm Nhật thành, Vấn Kiếm tông, được đại tông môn che chở.

      Bây giờ Cao Tuyết Nhi là hy vọng của Thung Lũng thôn.

      Đương nhiên đám người thôn trưởng Cao Phong dám đắc tội Thanh Giang trấn nên cố gắng chuện mềm mỏng.

      Ai ngờ trưởng lão Cao Lâm chưa hết câu Lý Vân Dương mất kiên nhẫn lạnh lùng cười:

      - Cao lão đầu, đại ca của ta trừ Cao Tuyết Nhi ra muốn người khác. Ha ha, khó nghe chút chỉ có Cao Tuyết Nhi là nữ nhi của thôn trưởng mới khiến đại ca của ta đồng ý nạp làm tiểu thiếp. Trừ Cao Tuyết Nhi ra đám nữ nhân đê tiện trong thôn xóm thô bỉ các ngươi xứng sao?
      Tử Mặc thích bài này.

    4. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,869
      CHƯƠNG 259: LÝ VÂN KỲ THANH SAM ĐÔNG VIỆN

      Trưởng lão Cao Lâm vẫn muốn cố gắng:

      - Nhưng mà...

      Lý Vân Dương tức giận quát:

      - Câm miệng!

      Lý Vân Dương đập tay xuống bàn, gỗ vỡ ra.

      Lý Vân Dương đứng bật dậy, lạnh lùng cười:

      - Lão thất phu, đừng được tấc tiến thước. Đại ca của ta nhìn trúng Cao Tuyết Nhi là may mắn của nàng, các ngươi còn muốn? Ngoan ngoãn nhận sính lễ . Ha ha, ngày mai chúng ta đến đón người, nếu các ngươi dám phá rối đừng trách chúng ta khách sáo!

      thanh niên đứng bên cạnh thôn trưởng Cao Phong, trưởng lão Cao Lâm tức giận hỏi:

      - Ngươi... Các ngươi đến cướp hay cưới đây? Quá ngang ngược!

      - A?

      Lý Vân Dương biến sắc mặt, hừ lạnh tiếng:

      - Ngươi là cái thứ gì dám xen vào, cút!

      Tiếng cuối cùng Lý Vân Dương vận dụng lực lượng huyền khí.

      Mọi người nghe như có tiếng sấm nổ bên tai.

      - A!

      Thanh niên mặt trắng bệch, lảo đảo, khóe môi chảy máu.

      Thôn trưởng Cao Phong luôn nhường nhịn lộ biểu tình giận dữ:

      - Nhị thiếu chủ đừng có khinh người quá đáng!

      Lý Vân Dương cười to bảo:

      - Khinh người quá đáng? Ha ha, hôm nay bản thiểu chủ khi dễ các ngươi rồi sao?

      Biểu tình Lý Vân Dương đầy trào phúng, khinh thường :

      - Đừng tưởng rằng ta biết võ giả thủ hộ của Thung Lũng thôn các ngươi, Đại Địa Chi Hùng Quách Nộ đến bây giờ còn chưa trở về, chắc chết trong di tích thượng cổ Tây Nham sơn mạch. Ha ha ha ha ha ha! Bây giờ Thung Lũng thôn chịu nổi kích, mình ta đủ quét sạch các ngươi!

      thanh lạnh lùng từ ngoài sảnh vọng vào:

      - Vậy sao?

      Thân hình Đinh Hạo cao ráo dắt tay Cao Tuyết Nhi chậm rãi bước vào.

      Những thanh niên Thung Lũng thôn bồng bột trong đại sảnh sớm nhịn được nữa, trông thấy Đinh Hạo vào mắt sáng rỡ, phấn chấn tinh thần. Có Nhất Đao Khải Trình huynh đệ cao thâm khó dò Lý Vân Dương ngang ngược, kiêu ngạo kia phải là đối thủ.

      Lý Vân Dương nhìn Đinh Hạo, hỏi:

      - Ngươi là ai?

      Ánh mắt Đinh Hạo nh điện quét đại sảnh, lạnh nhạt :

      - Ngươi là cái thứ gì xứng đáng hỏi tên ta?

      Vênh váo!

      Các thanh niên Thung Lũng thôn thấy hết giận.

      Lý Vân Dương kiêu ngạo năng lỗ mãng, cố ý làm ra vẻ như nhà giàu mới nổi thô lỗ. Nhất Đao Khải Trình kiêu ngạo lại là khí chất tự nhiên, cho người cảm giác Lý Vân Dương đường đường là nhị thiếu chủ Thanh Giang trấn ttất nhiên xứng biết của .

      - Ngươi...

      Lý Vân Dương tức điên, gã định con ngươi co rút, ánh mắt lạnh lẽo nhìn tay Đinh Hạo.

      Tay Đinh Hạo nắm tay Cao Tuyết Nhi.

      Dám chạm vào nữ nhân của đại ca?

      Mặt Lý Vân Dương dữ tợn :

      - Tiểu tử, nếu ngươi còn muốn sống hãy chặt tay ngươi!

      Khóe môi Đinh Hạo cong lên nụ cười nghiền ngẫm:

      - A? Chặt bàn tay nào?

      - Bàn tay bẩn thỉu nào của ngươi đụng Cao Tuyết Nhi chặt tay đó!

      Lý Vân Dương chậm rãi tới gần, càng dữ tợn :

      - Chỉ trách ngươi nên chạm vào nữ nhân đại ca ta chọn, nếu ngươi muốn ta chém cả hai tay bẩn thỉu kia.

      Đinh Hạo thở dài hơi, chậm rãi vươn tay phải ra.

      Đinh Hạo :

      - Tay của ta ở đây nhưng sợ là ngươi có bản lĩnh chém xuống.

      - biết sống chết, vậy ta chặt móng chó của ngươi!

      Lý Vân Dương lắc người, vèo tiếng rút trường đao bên hông ra khỏi võ. Luồng sáng lạnh như thất luyện ra nhanh như chớp chém cổ tay Đinh Hạo.

      Trong đại sảnh vang tiếng kinh kêu.

      Chớp mắt đó...

      Đinh Hạo trốn tránh, co tay lại búng đao phong sắc bén.

      Đinh!

      Tay thịt và cương phong đụng vào, mọi người thói quan tưởng tượng máu bắn tung tóe nhưng có chuyện gì. Tiếng đao ngâm vù vù dứt quanh quẩn trong đại sảnh.

      luồng đao quang bay ngược ra xẹt qua thái dương Lý Vân Dương cắm nóc đại sảnh.

      Tĩnh lặng như chết.

      Vốn các võ sĩ Lý Vân Dương ôm tâm tình xem náo nhiệt trợn mắt há hốc mồm.

      Lý Vân Dương đứng ngây tại chỗ, trán toát mồ hôi lạnh.

      Vài lọn tóc đen rơi vai Lý Vân Dương, thái dương cảm giác lạnh lẽo làm tim gã đập nhanh. Lý Vân Dương nhìn trường đao trong tay bị gãy làm đôi từp hần giữa. Ngón tay thuôn dài của thiếu niên búng làm gãy đao.

      Ngón tay cắt đứt cương đao?

      Lý Vân Dương biết đạp phải đinh, gặp cao thủ vô cùng đáng sợ. Lòng Lý Vân Dương run lên, ném đao gãy , bản năng thò ra sau lưng cầm đôi cán búa to. Lý Vân Dương muốn cái gì.

      Đinh Hạo hét to:

      - Cút!

      Thanh này giống như khi Lý Vân Dương quát thanh niên kia, chứa sóng huyền khí công kích.

      Nhưng do Đinh Hạo thi triển ra tinh diệu hơn Lý Vân Dương nhiều. Người khác cảm giác cái gì, Lý Vân Dương nghe vào tai như có trống diệt thế làm gã hoa mắt ù tai, choáng váng, người lảo đảo. Mặt Lý Vân Dương vàng vọt như dán tầng bạc kim.

      - !

      Lý Vân Dương giật mình, lòng sợ hãi còn đấu chí, gã xoay người chạy ra cửa đại sảnh.

      Các võ sĩ Thanh Giang trấn theo Lý Vân Dương ngây ra, bị ánh mắt Đinh Hạo liếc qua thoáng chốc cảm giác như bị cường cung ngạnh nổ nhắm, người lạnh lẽo. biết là võ sĩ Thanh Giang trấn nào bản năng hét tiếng, mấy chục người như chó cụp đuôi chạy theo sau lưng Lý Vân Dương.

      Lý Vân Dương quê quá hét to từ bên ngoài:

      - Chuyện này chưa xong, hừ, ngày mai chúng ta đến nữa. Đệ đệ của ta tự mình đến đón người!

      Trưởng lão Cao Lâm, thôn trưởng Cao Phong nhìn nhau, ngờ Lý Vân Dương kiêu ngạo, ngang ngược chạy vắt giò lên cổ.

      Vẻ mặt Cao Tuyết Nhi hưng phấn.

      Đinh Hạo nhìn thôn trưởng Cao Phong, :

      - Tuy ta nên xen vào chuyện nhà của thôn trưởng nhưng bây giờ Tuyết Nhi mới mười ba tuổi, gả cho người hơi sớm và còn gả cho kẻ ba mươi mấy tuổi. Ta thấy người Thanh Giang trấn hành động ngang ngược, kiêu ngạo, mất dạy, sợ là Lý Vân Phi phải người tốt gì.

      - Khải Trình huynh đệ biết.

      Thôn trưởng Cao Phong cười khổ :

      - Tuyết Nhi là nữ nhi duy nhất của ta, dĩ nhiên ta muốn nàng có nơi chốn tốt đẹp. Nhưng Thung Lũng thôn ta thể chọc vào Thanh Giang trấn, đến cao thủ trong trấnd nhiều, chỉ tính Lý Vân Phong bái vào Trảm Nhật thành, Lý Vân Kỳ bái vào Vấn Kiếm tông dù là người Thái Bình thành cũng phải kinh sợ mấy phần. Đặc biệt là Lý Vân Kỳ thiên phú siêu tuyệt, năm nay mới vào Vấn Kiếm tông, tuy chỉ là đệ tử ký danh nhưng nghe biểu xuất sắc trở thành trong các đệ tử tinh Thanh Sam Đông Viện, tiền đồ vô lượng.
      Tử Mặc thích bài này.

    5. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,869
      CHƯƠNG 260: NGÀY MAI TỰ MÌNH ĐẾN ĐÓN NGƯỜI

      Đinh Hạo lộ biểu tình quái dị:

      - Đệ tử ký danh? Còn là đệ tử tinh của Thanh Sam Đông Viện?

      - Đúng vậy.

      Thôn trưởng Cao Phong cho rằng Đinh Hạo thấy hơi run, tiếp tục vẻ mặt đau khổ

      - Hơn nã nghe trong đại tái năm viện lần hai của Vấn Kiếm tông Lý Vân Kỳ có thứ hạng tệ, được thưởng. Hai ngày nay Lý Vân Kỳ trở về Thanh Giang trấn, sợ là ngày mai tiểu thiên tài này đến Thung Lũng thôn chúng ta đón người.

      Nghe thôn trưởng Cao Phong xong khí trong đại sảnh trầm lắng.

      Vấn Kiếm tông là tồn tại cao cao tại thượng, đối với người trong phạm vi mấy vạn dặm Vấn Kiếm tông như hoàng đế. Dù là đệ tử ký danh nho của Vấn Kiếm tông thân pahạn, địa vị cũng khác với người bình thường, giống như hoàng đế phái khâm sai ra. Thung Lũng thôn, thế lực bé vùng vẫy để sống thể đối kháng được.

      Nếu ngày mai là tiểu thiên tài Lý Vân Kỳ Vấn Kiếm tông tự đến đón người Thung Lũng thôn đành giao Cao Tuyết Nhi ra, nhân nhượng Thanh Giang trấn.

      Trong mắt mọi người dù Đinh Hạo có thực lực siêu đến đâu cũng chống lại được tồn tại siêu đẳng như Vấn Kiếm tông.

      Tuy Cao Tuyết Nhi còn nhưng nhìn biểu tình người Thung Lũng thôn khién nàng hiểu rằng người tên Lý Vân Kỳ đến, từ đó vận mệnh của nàng thay đổi. bé Cao Tuyết Nhi khủng hoảng, khuôn mặt nhắn trắng bệch. Cao Tuyết Nhi bản năng giật tay áo Đinh Hạo, trông như con vịt tội nghiệp sắp đối mặt bão táp.

      Đinh Hạo vỗ vai Cao Tuyết Nhi, mỉm cười :

      - Yên tâm, mọi chuyện có ta.

      Cách xa Thung Lũng thôn ba, bốn dặm Lý Vân Dương mới dám đứng lại thở.

      Các võ sĩ Thanh Giang trấn chạy theo sau lưng Lý Vân Dương cũng thở hồng hộc.

      tùy tùng cam lòng hỏi:

      - Nhị gia, chúng ta cứ quay về như vậy sao?

      là từ khi Thanh Giang trấn phất lên, mỗi lần bọn họ ra đều là diễu võ dương oai người dám trêu vào, ai ngờ hôm nay đạp đinh trong Thung Lũng thôn nho . Nghĩ đến là thấy tức, nhưng thiếu niên bí kia quá đáng sợ, bọn họ dám đối chọi.

      - Tên đó là cao thủ.

      Lý Vân Dương còn hoảng loạn :

      - cao thủ giết nhiều người, chúng ta phải là đối thủ của . Ta cảm giác được ngại giết người. Nếu tiếp tục gây chút do dự giết chúng ta.

      Có tùy tùng chửi tục:

      - Bà mợ nó, biết Thung Lũng thôn kiếm đâu ra quái vật như vậy?

      Có võ sĩ Thanh Giang trấn khó chịu hỏi:

      - lẽ cứ mặc cho vênh váo như vậy?

      Lý Vân Dương nghiến răng cười :

      - đơn giản như vậy. Ha ha, vừa lúc ngũ đệ Lý Vân Kỳ của ta ngày hôm qua về trấn, ngày mai khiến ngũ đệ tự mình Thung Lũng thôn đón người, coi có gan ngăn cản ?

      - Ha ha ha ha ha ha! Nếu ngũ gia tự mình thành vấn đề, Thung Lũng thôn làm sao dám chốngl ại Vấn Kiếm tông?

      - Nghe ngũ gia nổi bật rất nhiều trong đại tái năm viện lần hai đệ tử ký danh, ngày mai tiểu tử kia tiêu rồi. Khiến ngũ gia giải quyết , dám làm Thanh Giang trấn chúng ta mất mặt, biết chữ chết viết như thế nào!

      - Ha ha ha ha ha ha! Ta sốt ruột muốn nhìn tiểu tử kiêu ngạo đó đau khổ quỳ xin tha trước mặt ngũ gia. Ha ha ha ha ha ha!

      Nghĩ đến ngày mai Lý Vân Kỳ là đệ tử ký danh Vấn Kiếm tông tự mình đến, Lý Vân Dương và các tùy tùng hưng phấn lên, hận thể giục thời gian qua nhanh để bọn họ trở lại Thung Lũng thôn.

      Giải quyết chuyện Lý Vân Dương xong Đinh Hạo như bình thường ra Thung Lũng thôn, tu luyện minh văn cánh đồng tuyết.

      Qua mấy ngày nghiền ngẫm khổ tu, lại được đại gia minh văn Kiếm Tổ chỉ điểm, Đinh Hạo tiến bộ nhanh như máy bay. Những văn lộ phức tạp khắc sâu trong lòng Đinh Hạo, kết hợp câu thơ chữ hán địa cầu kiếp trước, có thể khắc ra minh văn thuộc về mình.

      - Như thử tinh thần phi tạc dạ, vi thùy phong lộ lập trung tiêu!

      Thanh kiếm rỉ sét bay múa, Đinh Hạo hơi khắc ra câu thơ nổi tiếng tuyết.

      Nét bút cuối cùng hoàn thành, hơi thở kỳ dị chuyển động, ánh nắng chiếu sáng mười bốn chữ hán mặt tuyết có luồng sangs lấp lánh ngưng mà phát.

      - Hay, rốt cuộc Tiểu Đinh Tử có thể khắc ra minh văn hoàn chỉnh của mình, mười bốn đồ án minh văn này xem như minh văn thành hình. Tuy nhiên ngươi đừng quá đắc ý, ngươi lĩnh ngộ văn ý còn rất ít. Trước mắt mười bốn minh văn chỉ miễn cưỡng làm đến ngưng mà phát, trong đó chứa lực lượng, ý niệm tạp mà thuần, uy lực cao. Đối thủ hơi chú ý đến những minh văn trước là có thể phá hư nó.

      Kiếm Tổ bình luận.

      Đinh Hạo quen đánh giá nghiêm khắc.

      Bàn về công lực độc miệng tuy Kiếm Tổ là lão quái vật sống lâu biết bao nhiêu năm nhưng kém xa Tổng giáo tập xấu xa Vương Tuyệt Phong, Đinh Hạo nghe quen tai.

      Bản thân Đinh Hạo biết từ khi nhập môn minh văn sư, muốn khắc ra minh văn hoàn chỉnh cần hơn ăm mới được. Lý do Đinh Hạo tiến bộ nhanh như vậy là nhờ chữ hán.

      Kiếp trước địa cầu chữ hán phát triển mấy ngàn năm, hệ thống hoàn chỉnh, lấy pháp môn minh văn thúc giục dù khắc bằn minh văn cũng dễ dẫn động lực lượng thế giới này.

      Mấy ngày nay Đinh Hạo liên tục thăm dò, kinh ngạc phát chữ hán bình thường hỗn độn xếp chung có hiệu quả gì, nếu tổ hợp lại thành câu có xác suất rất lớn dẫn động lực lượng thiên địa. Nếu là thơ cổ lưu truyền thiên cổ, ai ai cũng thích hoặc thành ngữ bốn chữ xác suất dẫn động lực lượng thiên địa càng lớn, uy lực mạnh hơn.

      - lẽ vì ý cảnh từ thi thơ lưu truyền thiên cổ phù hợp cầu văn ý nên mới có hiệu quả đột xuất như vậy?

      Đinh Hạo thầm phỏng đoán.

      Lòng Đinh Hạo máy động, lấy thần thức kích phát mười bốn chữ.

      Ầm ầm ầm ầm ầm!

      Mười bốn tiếng nổ vang lên cùng lúc.

      Lần này sinh ra năng lượng tương đương với võ giả ngũ khiếu Võ Đồ cảnh dốc sức đánh ra kích.

      Kiếm Tổ thấy mấy ngày chỉ đạo có thành quả, đắc ý :

      - Minh văn đơn giản như thế, sau này ngươi biết.

      Đinh Hạo mặc kệ Kiếm Tổ, tiếp tục khắc minh văn tuyết, nghiền ngẫm vạn ý trong đó, thăm dò danh ngôn thơ từ chữ hán phù hợp, cộng minh với minh văn. Nếu quyết định con đường chữ hán minh văn Đinh Hạo phải tìm hiểu bên trong, biết ưu khuyết điểm của nó.
      Tử Mặc thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :