CHƯƠNG 261: ĐƯA THANH KIẾM RỈ SÉT CHO XEM Chớp mắt qua nửa ngày. tuyết đọng phạm vi hai, ba dặm lại bị Đinh Hạo hoàn chỉnh khắc. Kiếm Tổ thầm cảm thán: - Tiểu Đinh Tử có thiên phú nghiệt nhưng cố gắng cũng rất khủng bố. Sáu ngày nắm giữ nhất giai minh văn thành lập cơ sở hầu như mỗi ngày ngủ nghỉ tu luyện. Người ta thấy thực lực của tăng nhanh rất oai nhưng thấy phía sau Tiểu Đinh Tử trả giá bao nhiêu mồ hôi và nước mắt. Hiếm khi Đao Tổ cãi lại Kiếm Tổ: - Đúng vậy. Tiểu tử này vừa có thiên phú vừa chịu ăn khổ, vận may cũng khá. Tiểu Đinh Tử mà vượt qua ải Mục Thiên Dưỡng sau ba năm có thể minh kinh nhân, nhất phi xung thiên. Vấn Kiếm tông, Tuyết Châu nho thể trói buộc thiên tài như vậy. Thời gian trôi qua, chớp mắt qua hai canh giờ. Đinh Hạo trong trạng thái 'tập trung tinh thần' khắc minh văn chữ hán tuyết, tiêu hao rất lớn. Bây giờ người Đinh Hạo ướt đẫm mồ hôi, vì vận động nhiều làm hai tay sưng sắp mất cảm giác. Đinh Hạo ngồi khoanh chân tuyết, vận chuyển huyền khí liên tục ba mươi sáu đại chu thiên xua tan mệt mỏi. - Nếu ngươi tự sáng tạo ra văn lộ, văn pháp, lên con đường minh văn của mình ta dạy ngươi thứ cũ kỹ nữa. Kiếm Tổ chờ Đinh Hạo lấy lại sức mới chậm rãi : - Nay ngươi chỉ thiếu nắm giữ đọng Huyết Long Trại. Ta dạy cho ngươi bộ Thất Huyền Uẩn Thần quyết, nó là công pháp duyên dùng để đọng thần thực. Tu luyện Thất Huyền Uẩn Thần quyết ngày đêm khiến thần thức của ngươi cực mạnh, đối với minh văn sư thần thức cường đại cho ngươi tùy ý giao văn ý inh văn, câu thông năng lượng thiên địa. Có thể thúc giục lực lượng minh văn dễ như tay với chân, ngoài ra có ích cho ngươi tu luyện kiếm ý. Đinh Hạo hơi tò mò hỏi: - Thất Huyền Uẩn Thần quyết là gì? Kiếm Tổ cố ý mập mờ: - Ha ha ha ha ha ha! Nếu ta nó là công pháp thần giai ngươi tin ? Đinh Hạo nghiến răng: - Quỷ mới tin! đùa, công pháp thần giai phải râu cải vỉa hè, đừng là Tuyết Châu hay Minh Tâm tông, dù là khắp Vô Tận đại lục cũng cri có vài bộ công pháp thần giai. Tuy lai lịch của Kiếm Tổ bí nhưng Đinh Hạo tin lão nắm giữ công pháp thần giai. Kiếm Tổ cười to bảo: - Ha ha ha ha ha ha! tin là đúng. Kiếm Tổ dạy khẩu quyết tâm pháp Thất Huyền Uẩn Thần quyết cho Đinh Hạo. Đinh Hạo giỡn nữa, nghiêm túc nghiền ngẫm. Mãi khi mặt trời xuống núi Đinh Hạo mới nhớ khẩu quyết Thất Huyền Uẩn Thần quyết, nghe Kiếm Tổ giảng dạy, hoàn toàn thấu hiểu nó. Cánh đồng tuyết ngoài Thung Lũng thôn chứng kiến thời gian thiếu niên khổ luyện, chứng kiến vị thiên tài bước lên đoạn đường cường đại. Gió tuyết ngày càng lớn, Đinh Hạo quay về Thung Lũng thôn. Ngày thứ nhất. Đêm qua Đinh Hạo chỉ ngủ khoảng hai canh giờ, thời gian khác tập trung vào tu luyện. May mắn bản thân tâm pháp huyền công là tĩnh dưỡng thân thể, có Thất Huyền Uẩn Thần quyết ôn nhuận thần thức, hiệu quả rệt. Đinh Hạo vận chuyển canh giờ tương đương ngủ năm, sáu canh giờ. Đây là tin tức siêu tốt với Đinh Hạo, có nghĩa là gần như cần ngủ mà tu luyện suốt. Sáng sớm lúc ăn điểm tâm, Đinh Hạo thấy mặt các thôn dân Thung Lũng thôn chất chứa lo âu. bé Cao Tuyết Nhi đôi mắt long lanh nhìn Đinh Hạo, hy vọng thực điều hôm qua , cứ vận mệnh của nàng. Đinh Hạo biết có nhiều chỉ dư thừa. Đinh Hạo ăn sáng xong, ngẫm nghĩ, lấy thanh kiếm rỉ sét ra khỏi trữ vật giới chỉ, vẫy tay kêu bé Cao Tuyết Nhi đến gần. Đinh Hạo đưa thanh kiếm rỉ sét, : - Chút nữa đoàn người Thanh Giang trấn đến ngươi hãy đưa thanh kiếm rỉ sét này cho bọn họ nhìn. Đinh Hạo xong đứng dậy rời , quay về lầu đá tu luyện. Người Thung Lũng thôn nhìn nhau rồi quan sát kỹ thanh kiếm rỉ sét như lấy ra từ đống rác nằm trong tay bé Cao Tuyết Nhi, bọn họ thấy nó có gì lạ. biết Nhất Đao Khải Trình huynh đệ làm cái trò gì, hôm nay người đến Thung Lũng thôn cướp người chính là tiểu thiên tài Lý Vân Kỳ bái vào Vấn Kiếm tông. lẽ thanh kiếm rỉ sét bình thường tùy thời đều gãy có tác dụng gì? Vài người đoán phải chăng Nhất Đao Khải Trình sợ, dám đối diện Lý Vân Kỳ nên dùng thanh kiếm rỉ sét lừa người? chừng đám người Lý Vân Kỳ chưa đến Nhất Đao Khải Trình bỏ chạy. Thôn trưởng Cao Phong, trưởng lão Cao Lâm cũng lộ biểu tình nghi ngờ. Bọn họ nghĩ nguyên Tuyết Châu có cao thủ nào dựa vào thanh kiếm rỉ sét nổi danh, càng có tông phái nào lấy thanh kiếm rỉ sét nổi danh thiên hạ. Tại sao Nhất Đao Khải Trình chắc chắn như vậy? Chẳng phải Đinh Hạo là cao thủ đao pháp sao? Vì sao có thanh kiếm rỉ sét? Như thế này mọi người càng lo âu hơn. Chỉ có bé Cao Tuyết Nhi cầm thanh kiếm rỉ sét là ánh mắt kiên quyết, tin tưởng Đinh Hạo trăm phần trăm. Thời gian chậm rãi trôi trong khi người Thung Lũng thôn thấp thỏm nghi ngờ. Rốt cuộc đến lúc mặt trời lên cao ba sào. Thanh niên ở lầu quan sát kinh hoàng hét to: - Đến rồi, người Thanh Giang trấn đến! Đám người thôn trưởng Cao Phong, trưởng lão Cao Lâm nhanh chóng leo lên tường thành băng tinh nhìn ra ngoài. Ngoài Thung Lũng thôn ồn ào, đội khoảng mấy trăm người từ đường núi phủ tuyết chậm rãi đến. Khua chiêng gõ trống, giăng đèn kết hoa. Mười chiếc ngựa to màu đỏ do con ngựa to lớn kéo, hơn bốn mươi kỵ sĩ mặc giáp da đỏ tinh thần hăng hái, khí phái phi phàm. uổng là đại thế lực, với trận thế như vậy Thung Lũng thôn có đập nồi bán sắt cũng làm lại. Chớp mắt đoàn người đến dưới thánh. Cửa thành mở sẵn, đám người thôn trưởng Cao Phong, trưởng lão Cao Lâm dám chậm trễ, vội vàng ra nghênh đón đoàn người vào Thung Lũng thôn. Lý Vân Dương ngày hôm qua bị Đinh Hạo hù sợ tè trong quần cũng có mặt, lại biến trở về kiêu căng, sốt ruột quét mắt đám người nhưng thấy Đinh Hạo đâu. Thiên Xu đại gia xấu xa lạnh lùng cười: - Cái tên vênh váo ngày hôm qua đâu? Kêu ra, ta muốn nhìn trước mặt ngũ đệ tán tu nho như còn dám kiêu ngạo như vậy ? thiếu niên lưng đeo trường kiếm, mặc áo xanh đứng bên cạnh Lý Vân Dương. Thiếu niên khoảng mười bốn, lăm tuổi, khuôn mặt đoan chính, mày kiếm xéo vào thái dương, quá đẹp trai nhưng khí bừng bừng, khí chất rất xuất sắc. Thiếu niên đứng trong đám người giống như hạc trong bầy gà, mặt biểu tình. Nhìn là biết thiếu niên phải tán tu vùng núi mà là đệ tử ưu tú đến từ danh môn đại phái.
CHƯƠNG 262: THANH KIẾM NÀY TỪ ĐÂU RA? Thôn trưởng Cao Phong chắp tay cười hỏi: - Vị này chắc là ngũ gia thiên tài của Vấn Kiếm tông? Thiếu niên thèm nhìn thôn trưởng Cao Phong, ánh mắt có tiêu cự lướt qua Thung Lũng thôn. Thôn trưởng Cao Phong nhíu chặt mày che giấu biểu tình ghét, mất kiên nhẫn, như hoàng đế cao cao tại thượng đến xóm nghèo hôi thối dơ bẩn, muốn câu với đám ăn mày. Thôn trưởng Cao Phong cười lúng túng. - Họ Cao, lúc này đừng mấy câu sáo rỗng. Ha ha, hôm nay ngũ đệ của ta tự mình đến đón người. Thế nào? Nữ nhi của ngươi đâu? Mau kêu nàng trang điểm rồi theo chúng ta. Lý Vân Dương cười to bảo: - Phải rồi, còn có tiểu tán tu biết trời cao đất rộng kia, kêu mau lăn ra đây dập đầu xin lỗi nhị gia bỏ qua chuyện ngày hôm qua. - Cái này... Vẻ mặt thôn trưởng Cao Phong lúng túng. Nét mặt Lý Vân Dương sa sầm, lạnh lùng hỏi: - Như thế nào? Còn muốn từ chối? Đừng được nước lấn tới. Thiếu niên khí nhíu mày, mất kiên nhãn : - Nhị ca, ta bận. Lý Vân Dương vội cười gật đầu, : - Lão ngũ yên tâm, làm mất nhiều thời gian của ngươi. Lý Vân Dương xong biến sắc mặt, quay đầu nhìn thôn trưởng Cao Phong. Lý Vân Dương sắc mặt trầm : - Nghe chưa? Họ Cao, đừng dằng dai nữa, đừng trách ta khách sáo. Thôn trưởng Cao Phong, trưởng lão Cao Lâm nhìn nhau, thầm thở dài, xem ra thể câu giờ được nữa. Thôn trưởng Cao Phong, trưởng lão Cao Lâm định nhận mệnh đồng ý. Chính lúc này... giọng non nớt từ bên cạnh vang lên: - Ta có thứ muốn các ngươi nhìn. Hai tay bé Cao Tuyết Nhi nâng thanh kiếm rỉ sét chậm rãi tới. Thôn trưởng Cao Phong, trưởng lão Cao Lâm nhìn bé Cao Tuyết Nhi, tức ói máu, thầm nhủ: Ngươi còn ra gây rối? thanh kiếm rỉ sét giúp được gì? Có lẽ Nhất Đao Khải Trình chỉ cố ý làm màu. Nhưng sâu trong lòng thôn trưởng Cao Phong, trưởng lão Cao Lâm ôm chút hy vọng cuối cùng và niềm tin mấy ngày nay với Đinh Hạo. Thế là thôn trưởng Cao Phong, trưởng lão Cao Lâm quát mắng hay ngăn cản bé Cao Tuyết Nhi. - Nhìn cái gì? Nhất Đao Khải Trình quay đầu liếc bé Cao Tuyết Nhi, cười : - A! Đây là tân nương tử của chúng ta. Ha ha, tiểu nha đầu hãy mau tắm rửa chuẩn bị , sắp gả còn ôm thứ rác rưởi. Lát nữa ngươi thành người của Lý gia ta, kêu đại ca cho ngươi thanh trường kiếm bách luyện tinh cương chơi. bé Cao Tuyết Nhi cắn chặt răng : - Ngươi yã nhìn kỹ thanh kiếm này, chủ nhân của kiếm khi các ngươi nhìn nó đổi ý. bé Cao Tuyết Nhi rất hồi hộp. Dù sao bé Cao Tuyết Nhi chỉ là đứa trẻ mười mấy tuổi, đối diện kỵ sĩ Thanh Giang trấn như sói như cọp làm nàng rất sợ, trong đó còn có đệ tử Vấn Kiếm tông cao cao tại thượng. Giọng bé Cao Tuyết Nhi run run, thân hình xinh run bần bật. bé Cao Tuyết Nhi nắm chặt chuôi thanh kiếm rỉ sét, xúc giác hơi lạnh cho nàng nhiều can đảm hơn. Lý Vân Dương ôm bụng cười to bảo: - Kiếm? Cái thứ rách nát này là thanh kiếm? Ha ha ha ha ha ha! Cười chết mất. Các huynh đệ tới nhìn . Ha ha ha ha ha ha! Các ngươi có từng thấy thanh kiếm như vậy chưa? - Đây là thứ rác rưởi gì cũng dám lấy ra mất mặt? - Thậm chí bằng dao chẻ củi trong hậu viện nhà ta mà dám nó là thanh kiếm? - Ha ha ha ha ha ha! Coi như nó là thanh kiếm, này, chủ nhân thanh kiếm rách nát này chắc là tên ăn mày nghèo mạt rệp ? Cũng dám lấy ra khoe khoang, đầu bị lừa đá khùng rồi? Đám kỵ sĩ Thanh Giang trấn cười chảy nước mắt, quá buồn cười. thanh kiếm đồng nát cũng dám lấy ra, kiêu ngạo là khiến bọn họ đổi ý, đồ điên cũng dám như vậy. Lý Vân Dương mất kiên nhẫn : - Được rồi được rồi, tiểu nha đầu, nhanh chóng trở về thay quần áo, nhị gia ta có thời gian dây dưa với ngươi. Đại ca mở tiệc lớn ở Thanh Giang trấn chờ ngươi, ha ha ha ha ha ha! Trong lòng đám người thôn trưởng Cao Phong, trưởng lão Cao Lâm thầm than. Quả nhiên là Nhất Đao Khải Trình cố ý làm màu, thanh kiếm rỉ sét thể vấn đề gì. Ai, nhận mệnh . - , xin... Xin các ngươi nhìn kỹ lại. Hốc mắt bé Cao Tuyết Nhi ướt nước, trong lòng nàng tuyệt vọng. Nhưng bé Cao Tuyết Nhi nghĩ đến buổi tối gió tuyết trong Thái Bình thành, Đinh Hạo mỉm cười và tô mì nóng, hiểu sao nàng càng tin tưởng hơn. Lý Vân Dương còn kiên nhẫn: - Nhìn cái gì, tiểu nha đầu, nhị gia rảnh đùa với ngươi... Chỉ là tiểu thiếp của đại ca, phải chính thất, Lý Vân Dương kiêng dè gì. Nhưng ai ngờ chính lúc đó... Lý Vân Kỳ luôn thả hồn theo gió rốt cuộc nhìn hướng thanh kiếm rỉ sét, phát ra tiếng kêu sửng sốt: - Ủa? Thanh này hấp dẫn ánh mắt mọi người. Đám người nhìn mặt Lý Vân Kỳ, thiếu niên Vấn Kiếm tông kiêu ngạo này lộ biểu tình kinh ngạc, rung động thể tin, thậm chí là chút kinh khủng. - Ngươi... Cho ta xem thanh kiếm đó. Trong các cặp mắt ngạc nhiên, Lý Vân Kỳ tách đám người ra, biểu tình nghiêm túc nhận lấy thanh kiếm rỉ sét từ tay bé Cao Tuyết Nhi. Lý Vân Kỳ cung kính cầm thanh kiếm rỉ sét, quan sát kỹ. Mọi người hiểu ra sao. Chỉ là thanh kiếm rỉ sét tùy thời gãy lẽ có huyền cơ gì khiến tiểu thiên tài Vấn Kiếm tông chú trọng như vậy? Lý Vân Dương biến sắc mặt nhưng quá quan tâm. Lý Vân Dương cảm thấy cây kiếm đồng nát chẳng lẽ có thể khiến đệ đệ thiên tài ra quyết định kinh người gì sao? Trưởng lão Cao Lâm, thôn trưởng Cao Phong liếc nhau, thấy rung động trong mắt đối phương. Giây phút này trái tim thôn trưởng Cao Phong, trưởng lão Cao Lâm đập nhanh, suy nghĩ nhiều hơn. Trong phút chốc... - Là nó, đúng rồi. Lý Vân Kỳ nhìn kỹ lâu sau, biểu tình càng trầm trọng hơn, thái độ iêu ngạo cao cao tại thượng biến mất ngay. Lý Vân Kỳ mỉm cười hỏi: - Tiểu muội muội lấy thanh kiếm này ở đâu ra? bé Cao Tuyết Nhi lau nước mắtn nơi khóe mắt, trong trẻo : - Là Khải Trình ca ca đưa cho ta. Biểu tình Lý Vân Kỳ kỳ dị, dừng chút, cung kính trả thanh kiếm rỉ sét cho bé Cao Tuyết Nhi bằng hai tay. Vẻ mặt Lý Vân Kỳ càng hiền hòa : - Tiểu muội muội, ta có thể gặp Khải Trình ca ca kia được ? bé Cao Tuyết Nhi ngần ngừ : - Cái này... Ta phải hỏi Khải Trình ca ca . Lý Vân Kỳ thân thiện : - Được, vội, ta chờ. bé Cao Tuyết Nhi cầm thanh kiếm rỉ sét xoay người hướng lầu đá phía xa. Lúc này, mọi người đều nhìn ra thích hợp.
CHƯƠNG 263: LÝ VÂN KỲ BẢO ĐẢM Lý Vân Kỳ biểu khác biệt trước và sau vấn đề. Lý Vân Dương kiềm được hỏi: - Ngũ đệ, tại sao ngươi khách sáo quá vậy? cây kiếm loang lổ đồng nát chẳng lẽ có lai lịch gì? Lý Vân Kỳ quát to: - Câm miệng! Lý Vân Kỳ xoay người nhìn nhị ca chẳng làm được tích gì, nghiến răng : - Nhớ kỹ, nếu muốn Thanh Giang trấn chúng ta cửa nát nhà tan hôm nay ngậm miệng lại, nếu gây ra họa chính ta cũng giữ được ngươi. Lý Vân Dương như bị sét đánh, gã hiểu ra việc nghiêm trọng. Có thể làm ngũ đệ của gã sợ như vậy lẽ chủ nhân thanh kiếm rỉ sét là siêu đại nhân vật gì? Lúc trước đám võ giả Thanh Giang trấn trào phúng giờ sợ mặt trắng bệch, run cầm cập, còn vẻ kênh kiệu. Bọn họ dám thở mạnh, ngoan ngoãn đứng im. Đám người thôn trưởng Cao Phong, trưởng lão Cao Lâm trái tim sắp nhảy ra ngoài, kiềm được kích động, hưng phấn. ngờ là . ra vị huynh đệ Nhất Đao Khải Trình lừa bọn họ, có nắm chắc. Bây giờ nhớ lại lúc trước bọn họ nghi ngờ, tin tưởng, trong lòng thấy xấu hổ. Trong phút chốc khí kỳ dị. bầu trời đổ tuyết lông ngỗng, bông tuyết lấp lánh xoay tròn như tinh linh trắng nhảy múa. Tiểu thiên tài Vấn Kiếm tông Lý Vân Kỳ đứng im trong gió tuyết, có vẻ gì là mất kiên nhẫn. Mọi người thấy vậy đành cùng Lý Vân Kỳ đứng trong tuyết. Chốc lát sau bé Cao Tuyết Nhi quay về, mang đến đáp án Lý Vân Kỳ chờ đợi. - Chủ nhân thanh kiếm kêu ngươi mình thạch lâu. Lý Vân Kỳ thở phào, chắp tay cười : - Nhờ Tuyết Nhi nương. Lý Vân Kỳ xong sửa sang lại y phục, kéo ống tay áo xanh, chỉnh sửa đầu tóc rồi mới sốt ruột hướng lầu đá phía xa. Mọi người nhìn bóng lưng Lý Vân Kỳ, ánh mắt càng nghi hoặc hơn. - Quả nhiên là Đinh sư huynh. Trong lầu đá, Lý Vân Kỳ cung kính đứng bên cạnh Đinh Hạo, giọng điệu tràn ngập sùng bái. Lý Vân Kỳ là thành viên Thanh Sam Đông Viện Vấn Kiếm tông, ở trong mắt đám người Thung Lũng thôn, Thanh Giang trấn là thiên tài cao cao tại thượng. Nhưng Lý Vân Kỳ biết so với Đinh Hạo thiếu niên thiên tài gã kém rất xa. Bốn trăm người Thanh Sam Đông Viện ai khâm phục thiếu niên Đinh Hạo. Đệ nhất kiếm Thanh Sam Đông Viện! Danh hiệu này phải chơi, đó là đúc kết từ mấy chục trận chiến lớn . Lý Vân Kỳ tò mò hỏi: - Người ta chỉ Đinh sư huynh bế quan tu luyện nhưng ràng, ngờ người đến thôn hẻo lánh xa xôi ngàn dặm này. - Ta hứa với bằng hữu quá cố phải ở đây bảo vệ mùa đông, che chở người Thung Lũng thôn vượt qua mùa dài dặc nguy hiểm này. Đinh Hạo đứng bên cửa sổ lầu đá nhìn tuyết trắng bên ngoài, thiên địa mênh mông. - ra là vậy. Lý Vân Kỳ dám gặn hỏi, gật đầu phụ họa: - Mỗi khi đến mùa đông là nhân tộc cực khổ hơn nhiều. Có nhiều cứ điểm nhân loại rơi vào gian nguy, nếu có võ giả thủ hộ thôn như Thung Lũng thôn mỗi năm có mấy ngàn thôn biến mất. Lý Vân Kỳ ở trong Thanh Sam Đông Viện phải đệ tử đặc biệt xuất sắc, gã biểu cần cù, nhiều lần hỏi Đinh Hạo về vấn đề tu luyện, quan hệ của hai người khá tốt. Nhưng nếu ai có quan hệ thân với Đinh Hạo trừ thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Vương Tiểu Thất, hai bạn cùng phòng của ra còn có các đội viên đội thiếu niên Tiên Phong cùng tham gia rèn luyện lần đầu. Lý Vân Kỳ có tư cách bước vào vòng quan hệ Đinh Hạo. ngờ hôm nay gặp Đinh Hạo tại đây, Lý Vân Kỳ rất hưng phấn. Nếu có thể nương cơ hội này kéo gần quan hệ với Đinh Hạo sau khi trở về Vấn Kiếm tông Lý Vân Kỳ có thể bước vào vòng quan hệ Đinh Hạo. Lý Vân Kỳ ngần ngừ lúc, rốt cuộc kiềm được mời Đinh Hạo Thanh Giang trấn để gã chiêu đãi chủ nhà. Lý Vân Kỳ vỗ ngực bảo đảm: - Đinh sư huynh xin yên tâm, Thanh Giang trấn phái ít nhất năm mươi võ sĩ tinh nhuệ đến đóng giữ Thung Lũng thôn, bảo đảm thôn dân an toàn. Đinh Hạo xoay người nhìn Lý Vân Kỳ, mỉm cười : - Tam xin nhận ý tốt của Lý sư đệ, nhưng lần này ta ra muốn ai biết, cộng với chỗ này còn chút chuyện chưa làm xong, tạm thời được. Xin lỗi, e rằng có cơ hội thăm bá phụ bá mẫu ở Thanh Giang trấn, nhờ Lý sư đệ hỏi thăm thay ta, mong đừng trách. Lý Vân Kỳ hơi thất vọng, cười xòa : - trách, trách. Phải rồi, biết Đinh sư huynh có chuyện gì? Nếu cần giúp Đinh sư huynh cứ , tuy Thanh Giang trấn ta thế lực bao nhiêu nhưng trong trấn có hơn ngàn binh sĩ tinh nhuệ nguyện nghe Đinh sư huynh điều khiển. Đinh Hạo cúi đầu suy nghĩ lúc sau : - Cũng tốt, có chuyện cần Lý sư đệ hỗ trợ. Lý Vân Kỳ vui mừng : - ? Tốt quá rồi! Lý Vân Kỳ chỉ thuận miệng hỏi, ngờ Đinh Hạo nhờ vả gã. Đây là cơ hội tốt kéo gần quan hệ với Đinh Hạo, nếu Lý Vân Kỳ làm tốt chừng gia tộc Lý gia toàn Thanh Giang trấn được lợi. Huống chi có thể giúp sức cho Đinh Hạo làm Lý Vân Kỳ thấy vô cùng vinh hạnh. Lý Vân Kỳ vỗ ngực bảo đảm: - biết là chuyện gì? Mời Đinh sư huynh , Vân Kỳ bảo đảm nếu làm được toàn Thanh Giang trấn hết sức ủng hộ. Biểu tình Đinh Hạo bình tĩnh : - Ta chuẩn bị san bằng Huyết Long Trại. - A? San bằng Huyết Long Trại? Dù Lý Vân Kỳ có chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn kinh ngạc, ngờ Đinh Hạo có suy nghĩ này. Đối với Vấn Kiếm tông Huyết Long Trại như con kiến, chỉ cần phái đệ tử tam đại trong tông môn là có thể hủy diệt Huyết Long Trại trong khoảnh khắc. Nhưng đối với cứ điểm nhân loại quanh Tuyết Long sơn Huyết Long Trại là vật khổng lồ khủng bố. Dù Lý Vân Kỳ và Đinh Hạo là đệ tử ký danh của Vấn Kiếm tông nhưng muốn hoàn toàn tiêu diệt Huyết Long Trại phải chuyện dễ. Nếu Thanh Giang trấn đối đầu với Huyết Long Trại sợ là giết địch ngàn cũng tổn hại tám trăm, tổn thất trầm trọng. Lý Vân Kỳ so đo tính toán, cuối cùng cắn răng quyết định: - Xin Đinh sư huynh yên tâm, Thanh Giang trấn ta hết đối phó Huyết Long Trại, phái ra lực lượng mạnh nhất, tuyệt đối thụt lùi!
CHƯƠNG 264: TRƯỚC NAY CHỈ NGHE NGƯỜI MỚI CƯỜI Đinh Hạo mỉm cười vỗ vai Lý Vân Kỳ, : - cần rắc rối như vậy. Ta cần Thanh Giang trấn xuất binh hỗ trợ ta, chờ khi nào ta giết tên trùm Huyết Long Trại các ngươi lo dọn dẹp là được. Lý Vân Kỳ được Đinh Hạo vỗ vai làm gã lâng lâng. Người quen Đinh Hạo đều biết chỉ với bằng hữu thân thiết nhất mới có động tác thân thiết như vậy. Nguyên Thanh Sam Đông Viện người được Đinh Hạo vỗ vai chỉ có Vương Tiểu Thất, thiếu niên thợ săn Trương Phàm, ít ỏi vài người khác. Đây đúng là vinh diệu, bởi vì nó đại biểu Đinh Hạo thừa nhận. Lý Vân Kỳ hưng phấn : - Làm vậy sao được? Ba trại chủ có thực lực rất mạnh, vị minh văn sư tọa trấn. Huyết Long Trại kinh doanh mấy chục năm giờ sơn trại như tường đồng vách sắt, đầm rồng hang hổ. Ta thể ngồi xem Đinh sư huynh mình vào nơi nguy hiểm. Trong phút chốc thiếu niên cảm giác dù là tinh duệ toàn Lý gia chiến tàn vì Đinh Hạo cũng đáng giá. Đây là sức hấp dẫn lòng người vô hình. Bản thân Lý Vân Kỳ nhận ra trong hai tháng ở Vấn Kiếm tông, gã bất giác trở thành người tôn sùng Đinh Hạo điên cuồng. - Huyết Long Trại nho sao tính là đầm rồng hang hổ? Nó đáng vào mắt ta. Đinh Hạo mỉm cười : - Chút nữa ta khiến thôn dân liên lạc với Huyết Long Trại nên tiếp ứng như thế nào, chờ khi đó bàn bạc kỹ hơn. Huyết Long Trại nho ? chỉ Đinh sư huynh mới ra lời như vậy được. Lý Vân Kỳ biết Đinh Hạo phải loại người hành động lỗ mãng, nếu vậy có nắm chắc tuyệt đối. Lý Vân Kỳ khuyên nữa, thầm nghĩ sau khi trở về phải thuyết phục phụ thân Lý thể bỏ qua cơ hội này. Ngừng lúc, Đinh Hạo chợt nhớ cái gì, cười hỏi: - Phải rồi, nếu Lý sư đệ đến từ tông môn có biết kết quả đại tái năm viện lần hai ra sao ? - A! Ta định báo cáo với Đinh sư huynh. Bởi vì Đinh sư huynh vắng mặt nên số đại tái năm viện lần này bị Lý Mục Vân Bạch Sam Trung Viện nhàng cướp . Bạch Sam Trung Viện thành người thắng lớn nhất đại tái năm viện lần này. Lương Phi Tuyết được hạng hai. Lý Lan sư huynh Thanh Sam Đông Viện chúng ta hạng ba. đến đáng tiếc, nếu phải trong bán kết Lý Lan sư huynh gặp tên biến thái Lý Mục Vân rất có khả năng Lý Lan sư huynh tới chung kết. Đinh Hạo gật đầu. Thứ tự khác gì Đinh Hạo đáon. Thực lực của Lý Mục Vân ở trong năm viện bắc, nam, đông, tây, trung là hạc trong bầy gà, Lương Phi Tuyết muốn tranh đoạt với đại ca kết nghĩa cho nên Lý Mục Vân giành chức quán quân là có gì bất ngờ. Ngược lại Lý Lan biểu làm Đinh Hạo ngạc nhiên. Theo thực lực Lý Lan thể ngang ngửa với đám người Lâm Tín, Nhậm Tiêu Dao, vậy mà gã đến tận bán kết. lẽ trong thời gian Đinh Hạo rời thực lực của Lý Lan lại tăng vọt? - Mỹ thiếu niên Hoàng Sam Bắc Viện Lâm Tín xếp hạng bốn, tên mập Nhậm Tiêu Dao hạng năm. Hai người vào cảnh giới lục khiếu Võ Đồ cảnh, thực lực cực kỳ kinh người. Ngoài ra Cuồng Nhân Lữ Cuồng lần trước ngoài ý muốn sớm ra khỏi vòng lần này bùng nổ, xếp hạng sáu. Nghe trong khoảng thời gian này Cuồng Nhân Lữ Cuồng đại triệt đại ngộ, giải tán nhóm của mình trong Tử Sam Nam Viện, lòng chìm vào võ đạo, cùng viện thủ Vương Tiểu Thạch tranh quyền đoạt lợi. - Viện thủ Lý Tàn Dương của Hồng Sam Tây Viện cũng nhất minh kinh nhân lọt vào mười lăm hạng đầu, cùng hạng còn có Mộ Dung Yên Chức, Ngọc Giác Dao, Phương Thiên Dực sư đệ của Thanh Sam Đông Viện ta. Lý Vân Kỳ chậm rãi báo cáo kết quả đại tái năm viện lần hai cho Đinh Hạo. Nghe Phương Thiên Dực cũng vào mười lăm hạng đầu, Đinh Hạo thầm mừng cho thiếu niên trong lòng chỉ có kiếm. Từ ban đầu Đinh Hạo và Phương Thiên Dực tranh giành danh ngạch đại biểu Thanh Sam Đông Viện tham gia đại tái năm viện lần đầu, Đinh Hạo chiến đấu với Phương Thiên Dực xong cảm giác được gã sinh ra vì kiếm. Thiên phú tu luyện kiếm đạo của Phương Thiên Dực rất biến thái, rốt cuộc gã dựa vào cố gắng tiến vào mười lăm hạng đầu năm viện bắc, nam, đông, tây, trung. Đây là phần thưởng tốt nhất cho Phương Thiên Dực cần cù hai tháng nay. - Có nhiều thiên tài mới lên như Lư Bằng Phi của Thanh Sam Đông Viện chúng ta, Đông Nghị, Lý Băng Tử Sam Nam Viện, Kim Cương Tiểu Ngốc Hoàng Sam Bắc Viện. So sánh với bọn họ lúc trước vài người được thứ hạng đều rớt đài, cạnh tranh thứ hạng kịch liệt, đúng là người mới thay người cũ... Lý Vân Kỳ đến cuối cùng kiềm được cảm thán. Con đường võ đạo tàn khốc như vậy đấy. Những thiên tài lúc mới vào Vấn Kiếm tông biểu ra thực lực cường đại, thể mình trong đại tái năm viện lần đầu. Mới đến hai tháng rất nhanh bị người phía sau đuổi theo, đánh bại, ánh sáng người tối , người mới thay thế người cũ. Thậm chí bởi vì Đinh Hạo tham gia đại tái năm viện nên có tin đồn là biết thể đoạt giải nhất, thua chắc, dám đối kháng với đám Lý Mục Vân, Lương Phi Tuyết nên tìm cớ bế quan, chẳng qua làm rùa rútt đầu. Trước nay chỉ nghe người mới cời, có ai nghe người cũ ? Lúc trước Lý Vân Kỳ cũng nghi ngờ, nhưng chính mắt thấy Đinh Hạo xuất mọi câu đố đều giải quyết. Lời đồn đáng tin, Đinh Hạo có chuyện thể tham gia đại tái năm viện. Có lẽ Lý Vân Kỳ giống như rất nhiều đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện tôn sùng Đinh Hạo kiên trì cho rằng đại tái năm viện đủ trình độ khiêu chiến với ? Lý Vân Kỳ lại vài cái tên lạ, đều là người mới trong đại tái năm viện lần hai. Đinh Hạo chưa từng nghe, quá để ý. Lại chuyện lúc, Lý Vân Kỳ thấy Đinh Hạo gì thêm biết điều chắp tay tè biệt. Đinh Hạo gật đầu, : - Tuổi của Cao Tuyết Nhi quá , hợp xuất giá. Ta thấy tư chất võ đạo của nàng tệ, định đề cử nàng vào Vấn Kiếm tông. Mong lệnh huynh nể mặt ta có thể giơ cao đánh khẽ. Lý Vân Kỳ vội : - Nếu là người Đinh sư huynh nhìn trúng tất nhiên mọi chuyện đều nghe theo Đinh sư huynh, sau khi ta trở về khiến ca ca từ bỏ ý định! - Đa tạ. Đinh Hạo mỉm cười : - Ta muốn bị ai biết mình ở đây, mong Lý sư đệ giữ bí mật giùm. Gió tuyết ngày càng lớn, gió bắc rít gào như đao cắt vào mặt. Đằng trước lầu đá. Dù là Lý Vân Dương, các võ sĩ Thanh Giang trấn lúc trước kiêu ngạo ai bì nổi hay đám người trưởng lão Cao Lâm, thôn trưởng Cao Phong Thung Lũng thôn đều đứng im, đầu và vai phủ tầng tuyết dày nhưng bọn họ có tâm tình phủi . Mỗi người chờ đợi hai thiếu niên trong lầu đá đối thoại. Chắc chắn cuộc trò chuyện này quyết định vận mệnh của bé Cao Tuyết Nhi.
CHƯƠNG 265: TRONG LÒNG CÓ OÁN HẬN Thời gian trôi qua, đám người càng lúc càng nôn nóng. Lý Vân Dương lo lắng liếc thôn trưởng Cao Phong, cắn răng hăm dọa: - Họ Cao, tốt nhất các ngươi đừng làm quỷ kế gì lừa gạt ngũ đệ của ta, nếu ta bảo đảm Thung Lũng thôn các ngươi biến mất khỏi Tuyết Long sơn. Thôn trưởng Cao Phong lờ Lý Vân Dương , ra trong lòng rất căng thẳng. Chính lúc này... Cánh cửa dưới cùng lầu đá két tiếng mở ra, bóng người trong tuyết lất phất. võ giả Thanh Giang trấn hét to: - Là ngũ gia! Lý Vân Dương thở phào mang người chạy qua, quan tâm hỏi: - Ngũ đệ có sao ? Bên trong có ai mà lớn lối như vậy? Khiến ngươi tự ... đọc truyện mới nhất tại truyệnyy. Lý Vân Kỳ vội quát: - Mau im miệng! Lý Vân Kỳ chặn lại nhị ca lỗ mãng tiếp, sợ Đinh Hạo nghe được khó chịu. Hoan Hoan bên tai Lý Vân Dương: - Nhị ca đừng bậy bạ, Thanh Giang trấn chúng ta thể trêu vào người bên trong, người đừng ăn lỗ mãng gây họa cho Lý gia ta. Lần đầu tiên thấy đệ đệ thiên tài căng thẳng đến thế, Lý Vân Dương ngoan ngoãn dám gì, lòng hoảng hốt. Lý Vân Dương giọng : - Vậy tiếp theo chúng ta làm sao? Còn đón tân nương ? Lý Vân Kỳ dặn dò: - Ngươi đừng gì, mọi chuyện hãy nghe ta sắp xếp. Lý Vân Kỳ dặn Lý Vân Dương xong, tiểu thiên tài Thanh Giang trấn cười tươi như hoa hướng đám người thôn trưởng Cao Phong, trưởng lão Cao Lâm. Lý Vân Kỳ rất là khách sáo : - Cái này đúng là nước lên ngập miếu long vương, ngờ Thung Lũng thôn có vị quý nhân tọa trấn. Nhị ca của ta lỗ mãng, lúc trước có đắc tội cái gì mong Cao thôn trưởng và các vị đừng để ý. Thôn trưởng Cao Phong dám lơ là, vội vàng chắp tay hoàn lễ: - Ngũ thiếu gia quá khách sáo. Đám người Thung Lũng thôn biết trong lầu đá xảy ra chuyện gì, biết thân phật của Nhất Đao Khải Trình huynh đệ nhưng có thể khiến tiểu thiên tài Thanh Giang trấn Lý Vân Kỳ kiêu ngạo hĩnh mũi nhìn đời hạ thấp thân phận thế này chứng minh lai lịch của Nhất Đao Khải Trình tầm thường. Người Thung Lũng thôn cực kỳ hưng phấn, cười toe toét. ngờ trong lúc vô tình leo cành cao như vậy, chẳng lẽ vận mệnh bắt đầu hướng về tộc nhân Cao thị? Lý Vân Kỳ liếc qua bé Cao Tuyết Nhi, cười : - Tuyết Nhi muội muội rất may mắn, được vị quý nhân kia nhìn trúng, sau này đường võ giả thuận buồm xuôi gió, gia nhập chỉ là vấn đề thời gian. chừng sau này chúng ta xưng nhau là sư huynh muội. Lý Vân Kỳ câu này làm đám người trưởng lão Cao Lâm, thôn trưởng Cao Phong giật mình mặt cứng ngắc. Gia nhập Vấn Kiếm tông chỉ là vấn đề thời gian? Nhất Đao Khải Trình có năng lực cường đại như vậy? lẽ trông Nhất Đao Khải Trình trẻ tuổi vậy mà là đại nhân vật trong Vấn Kiếm tông sao? Cũng đúng, nghe vài cao nhân võ công tuyệt thế có thể phản lão hoàn đồng, tuy rằng tuổi hơn trăm nhưng giữ khuôn mặt thiếu niên mãi mãi. Đinh Hạo càng thêm bí trong mắt người Thung Lũng thôn. bé Cao Tuyết Nhi cười tươi như hoa, ngẩng đầu, rụt rè hỏi: - Vậy ta còn phải gả cho ca ca của ngươi ? Lý Vân Kỳ cười to bảo: - Ha ha ha ha ha ha! Dĩ nhiên là cần. Lý Vân Kỳ cảm thấy tiểu sư muội tương lai ngây thơ đáng , : - Sau này Tuyết Nhi muội muội có cần gì trực tiếp phái người đến Thanh Giang trấn tìm nhị ca của ta, từ nay mọi chi phí tu luyện của đệ tử tam đại đều do Thanh Giang trấn cung ứng. Thôn trưởng Cao Phong giật mình kêu lên: - Vậy sao được? Lý Vân Kỳ rộng rãi : - sao, đây xem như chút lễ vật của sư huynh tương lai ta tặng tiểu sư muội. Lý Vân Kỳ có ý định bù đắp quan hệ với đám người Cao Tuyết Nhi. bé Cao Tuyết Nhi là người Đinh Hạo nhìn trúng, sau này thiên phú rất xuất sắc, cộng với ngày nào còn sống bé Cao Tuyết Nhi ở trong Vấn Kiếm tông thuận buồm xuôi gió, ai dám bắt nạt nàng. chừng tương lai bé Cao Tuyết Nhi thành tựu hơn Lý Vân Kỳ, hôm nay gã làm như vậy là kết thiện duyên cho Thanh Giang trấn. Thế giới này... Đừng khi dễ thiếu niên nghèo. xong Lý Vân Kỳ thầm bên tai Lý Vân Dương. Lý Vân Dương ngần ngừ giây lát, cuối cùng ngoan ngoãn xoay người tới trước lầu đá, cúi gập đầu, lớn tiếng : - Lý Vân Dương Thanh Giang trấn có mắt mà thấy Thái Sơn, hôm qua năng vô lễ đắc tội nhiều, mong các hạ đừng trách! ngờ Lý Vân Dương xin lỗi. Lý lão nhị của Thanh Giang trấn nóng tính cứng đầu biết mấy vậy mà khom người xin lỗi. Nếu là ngày hôm qua trong vòng bốn, năm trăm dặm Tuyết Long sơn ai tin, nhưng cố tình lại xảy ra trước mắt bao người. thanh trong trẻo vọng ra từ lầu đá: - sao. đường quay về Thanh Giang trấn. Lý Vân Kỳ giục ngựa bên cạnh Lý Vân Dương, mở miệng hỏi: - Ta khiến nhị ca xin lỗi người trong lầu đá trước mắt bao người, có phải trong bụng nhị ca trách tiểu đệ ? - Có chút. Lý Vân Dương gục đầu : - Nhưng ngũ đệ luôn thông minh hơn ta, suy tính kỹ càng hơn ta. Nếu là vì tốt cho Lý gia chúng ta dù có chặt đầu ta xuống ta cũng nhíu mày, mất mặt có là gì? Nhưng người đó lợi hại như vậy sao? - Nhị ca luôn như vậy. Lý Vân Kỳ cảm kích : - Nếu mấy năm trước tứ ca chưa vào Trảm Nhật thành trong chín môn phái Thanh Giang trấn chúng ta cũng như Thung Lũng thôn ngày nay, ăn bữa hôm lo bữa mai. Là phụ thân mang theo nhị ca, đại ca mỗi ngày xuất sinh nhập tử, vô số lần thoát khỏi tay tử thần cho ta và tứ ca có hoàn cảnh, tài nguyên tu luyện tốt nhất để được vào chín môn phái. Nhị ca bỏ lỡ thời gian tu luyện tốt nhất, đại ca bị tật... Đó là năm tháng rất gian khổ. Thanh Giang trấn có ngày hôm nay ai cũng nghĩ là công lao của lão tứ, lão ngủ nhưng biết trước kia nếu có lão đại, lão nhị, lão tam khổ sở chống đỡ lão tứ, lão ngũ sớm chết đói. - yên lành cái này làm gì? Lý Vân Dương xấu hổ gãi đầu : - Chuyện quá khứ rồi, hơn nữa ta thấy như vậy cũng tốt. Vào tông môn phải vất vả khổ cực tu luyện. Bây giờ ta là nhị thiếu gia Thanh Giang trấn, mỗi ngày có nhiều người hầu hạ, mỹ nhân trong ngực, ăn uống chơi bời, ha ha ha ha ha ha! Ta thấy thỏa mãn rồi. Lý Vân Kỳ mỉm cười : - Nhị ca là, vậy cũng tốt. Nếu sửa tật xấu lỗ mãng càng tốt hơn. Cái gọi là ' giọt máu đào hơn ao nước lã', huynh đệ trong hoạn nạn có ngăn cách gì. hồi Lý Vân Dương cười hì hì, chút ai oán trong lòng tan mất.