CHƯƠNG 296: TIN VỈA HÈ. Đột nhiên con lộc đực giật mình, ánh mắt nghi hoặc rồi giật mình, phát ra chuỗi tiếng hú ngắn. Bầy lộc kinh hoảng chạy rầm rập xa. Trong phút chốc... - Rốt cuộc ra, phù! chuỗi tiếng hú dài vui sướng từ bên dưới băng nhai vọng lên. bóng người vọt lên, như mũi tên rời dây cung từ dưới băng nhai đáp xuống mép vực. Đó là Đinh Hạo bị nhốt dưới khe nứt băng tầng năm tháng. - Meo, meo rốt cuộc thấy bầu trời. Mèo mập Tà Nguyệt hưng phấn hú như động dục, nhảy xuống vai Đinh Hạo, lăn lộn bãi cỏ. Đinh Hạo cũng hú dài. Đúng vậy, rốt cuộc thấy bầu trời. Năm, sáu tháng sau lại thấy mặt trời cao, dãy núi và cánh đồng tuyết mênh mông vô bờ. Mặt đất thức tỉnh, mùa mới sắp đến. Đinh Hạo ra khỏi long cung thủy tinh ngầm, thực lực tăng vọt, lấy đao kiếm chém vách băng ngừng leo lên. Đinh Hạo tốn mười ngày từ dưới khe nứt băng tầng sâu thấy đáy bò lên. - Nên trở về... Vấn Kiếm tông, ta sắp về! Đinh Hạo nhắm hướng sải bước xuống núi. Thái Bình thành. Mùa đông dài sắp qua, đây là tin tốt cho nhân loại trong Thái Bình thành. Mùa xuân đến nghĩa là mặt đất lại biến phì nhiêu, nhân tộc, tộc còn lo rầu về thực vật, khí căng thẳng dịu lại. Thái Bình thành bỏ lệnh cấm, thương đội tới lui dần tăng lên, đường cái náo nhiệt hơn. Thao Thiết Cư là tửu lâu rất nổi tiếng trong Thái Bình thành. Thao Thiết Cư mới mọc năm tháng nhưng vì thức ăn ngon, giá vừa túi tiền nên buôn bán đắt khách. Giữa trưa hôm nay giờ ăn cơm, trong Thao Thiết Cư ồn ào tiếng người. Lệnh cấm Thái Bình thành mất, nhiều võ sĩ tán tu, dong binh, thương đội ùa vào thành. Các khách sạn, tửu lâu bận rộn chật ních chỗ đứng. Nơi nào có người là chỗ đó có giang hồ. Nơi có giang hồ là có các loại tin tức. - Nghe ? Mấy tháng trước Vấn Kiếm tông và Thanh Bình học viện lại xung đột trong Thiên Nhân cốc, lần này hai bên đánh rất dữ, tử thương nhiều. Có cường giả đẳng cấp Tiên Thiên cũng chết. Ài, bây giờ chín tông phái nhân tộc hục hặc như nước với lửa, chắc sắp bắt đầu nội đấu rồi. - Nghe ban đầu Vấn Kiếm tông chiếm ưu thế, tiếc rằng sau đó Mục Thiên Dưỡng tự mình ra trận giết Mã Nhất Phi cường giả Tiên Thiên Võ Tông cảnh của Vấn Kiếm tông, gần như đồ sát hết tiểu đội cao thủ của Vấn Kiếm tông. Mọi người hay biết tin Mã Nhất Phi chết khiến người ngồi gần cửa sổ tầng hai khẽ run. Bên cạnh cái bàn hình vuông màu xanh chỉ có người ngồi, có vẻ khá đơn. Người đó mặt áo xanh tẩy trắng, rất cũ nát, vài chỗ vá thô ráp. Vạt áo và ống tay áo bị mài đổ lông, bộ dạng nghèo nàn. bàn bày đầy thức ăn phong phú, con mèo trắng mập mạp đai nhai ngồm ngoàm. - Vấn Kiếm tông và Thanh Bình học viện xung đột quy mô lớn như vậy? xảy ra chuyện gì? - biết, chắc lại là tranh đoạt cái gì thiên tài địa bảo ! - Ha ha ha ha ha ha! Các ngươi biết, nghe cuộc chiến Thiên Nhân cốc cũng có mặt Tinh Vẫn tông, sau lưng ám toán nhiều người Vấn Kiếm tông. - Thế cục càng lúc càng loạn. - May mắn tộc xuất kẻ nổi loạn, nghe tự xưng là Tiên Hoàng Đại Thánh, biết từ đâu chui ra huênh hoang xây dựng Tiên Hoàng cung ở phía nam Tuyết Châu, tuyên bố muốn thống nhất tộc, dấy lên nội chiến. tộc thể phân tâm, nếu bị tộc thừa dịp tấn công nhân gian hỗn loạn. - Đây đúng là mùa đông yên phận. - Các đại môn phái ra thiên tài lớp lớp, sắp rơi vào loạn thế. Mỗi khi loạn thế là lúc hùng hào kiệt nổi danh nhưng là địa ngục Tu La cho sinh linh bình thường. - đến thiên tài Thanh Bình học viện có thần đồng Mục Thiên Dưỡng, Tam Thư Sinh. Tinh Vẫn tông có Tứ Ưng. Trảm Nhật thành có Lục Thanh Đao. Minh Tâm thành có Tam Tú. Duyên Sinh tông có Song Tuấn. Vấn Kiếm tông có Phong Tuyết Lôi Điện tứ kiếm, toàn là cao thủ thời đại mới. Những người này là bá chủ tương lai Tuyết Châu. - Đúng vậy. Nhưng mấy năm nay Vấn Kiếm tông ra nhiều thiên tài sắp đuổi kịp Thanh Bình học viện, nghe năm trước trong đệ tử mới tuyển nhận có hai thiên tài long hổ là Lương Phi Tuyết và Thất Nghĩa Minh, khá tài hoa. - Ủa? Sao ta nghe có người trong Vấn Kiếm tông còn có đệ nhất kiếm Thanh Sam Đông Viện Đinh Hạo cũng thua kém hai người này? Mọi người chuyện sướng miệng nhóm võ giả mặc áo xanh thẳng thớm, bên trong có kiếm sĩ tuấn tú cười to bảo: - Ha ha ha ha ha ha! Tin tức của các ngươi nghe là biết lỗi thời. Bây giờ trong đệ tử ký danh Vấn Kiếm tông thay đổi nhiều. - A? Đám người bị kiếm sĩ tuấn tú khơi lòng tò mò. Dù sao chuyện về những thiên tài các môn phái đều được mọi người thích nghe. Có người đứng dậy chắp tay : - Nghe vị huynh đài này hình như biết tình hình gần đây của đệ tử ký danh Vấn Kiếm tông? Huynh đài ngại ra cho chúng ta mở mắt! Kiếm sĩ tuấn tú có lòng khoe khoang, cười ngạo nghễ: - Đinh Hạo mà các ngươi còn phong cảnh nữa. Từ đại tái năm viện lần hai bắt đầu lấy cớ bế quan tham gia đại tái năm viện, biến mất tung tích. Có người Đinh Hạo khinh thường đệ tử ký danh tranh đấu, có người bảo thực lực của giảm sút sợ mất vinh diệu ngày xưa. Có người Đinh Hạo chết... Dù sao trong sáu tháng qua Đinh Hạo hề xuất . - Mất tích? - Bế quan? - lẽ sợ ước chiến ba năm với Mục Thiên Dưỡng nên giả chết? Lần đầu mọi người nghe tin tức này. Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú hưởng thụ nhìn biểu tình kinh ngạc của mọi người. Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú chờ đám người tập trung nhìn mình chằm chằm mới chậm rãi tiếp tục bảo: - Từ khi Đinh Hạo mất tích, đệ nhất cao thủ Thanh Sam Đông Viện chính là Ngọc Diện Thần Chưởng Lý Lan. Nhất Kiếm Phi Tuyết Lương Phi Tuyết, Vân Quyển Thiên Hạ Lý Mục Vân của Bạch Sam Trung Viện, ba người này được gọi là đệ tử ký danh tam kiệt. Ba người chỉ dùng bốn tháng vào đại viên mãn Võ Sĩ cảnh, được cường giả sáu phong sáu tòa nội môn nhìn trúng, hơi thành đệ tử nội môn chân truyền, cùng cao nhân tu hành.
CHƯƠNG 296: có CHƯƠNG 297: THANH SAM ĐÔNG VIỆN KỊCH BIẾN.- Ta có nghe về ba người này. - khiến người thổn thất. Trước kia Đinh Hạo thanh kiếm rỉ sét đè ép các thiên tài ngờ bây giờ thành chuyện quá khứ, còn oai hùng ngày xưa. Xem ra tiểu thiên tài này lên được, rớt xuống rồi. - triều phong vân khởi, bao nhiêu thiếu niên lang, hùng còn. Mọi người chưa từng nghe chuyện như vậy, đều cảm thán. Người lúc trước mở miệng hỏi kiếm sĩ áo xanh tuấn tú lại chắp tay nịnh nót: - Vị huynh đệ này, người lợi hại, tin tức nhanh nhạy quá. biết trừ mấy người kia ra Vấn Kiếm tông còn có cao thủ nào nữa ? Hãy ra cho mọi người cùng nghe. Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú cười to bảo: - Từ khi Đinh Hạo mất tích, tam kiệt vào lục phong lục tọa tu hành, giờ trong năm viện Vấn Kiếm tông tính hàng cao thủ là Bát Hoang Tà Dương Lý Tàn Dương của Hồng Sam Tây Viện, Cuồng Nhân Lữ Cuồng của Tử Sam Nam Viện, Truy Phong Nhất Kiếm Phương Thiên Dực của Thanh Sam Đông Viện, vân vân. Tuy nhiên mấy người này chỉ tầm thường, theo ta thấy đệ nhất cao thủ chính là Kinh Thiên Kiếm Lư sư huynh, Lư Bằng Phi! - Lư Bằng Phi? - Kinh Thiên Kiếm? Mọi người cực kỳ kinh ngạc. Có kẽ buồn bực : - Sao ta chưa từng nghe qua người này? Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú lộ biểu tình bực mình, lạnh lùng cười: - Hừ! Mùa đông giao thông tiện, ma phong dã, tin tức lưu thông là bình thường. Huống chi hạng đê tiện các ngươi làm sao biết hết chuyện Vấn Kiếm tông? Lư Bằng Phi sư huynh độc tôn đại tái năm viện ba tháng. Ha ha, chờ , lâu sau cái tên Kinh Thiên Kiếm truyền khắp Tuyết Châu! - Kinh Thiên Kiếm? Khoác lác. thanh lạnh lùng biết từ đâu quanh quẩn bên tai mọi người, ràng như có kẻ sát bên tai. Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú tức giận quát: - Ai? Dám càn rỡ như vậy? Lăn ra đây cho ta! Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú nhìn xung quanh nhưng thấy nguồn thanh . Mấy người khác dám chuyện với kiếm sĩ áo xanh tuấn tú nữa. Mọi người ngốc, từ đoạn đối thoại nghe ra kiếm sĩ áo xanh tuấn tú gọi Kinh Thiên Kiếm Lư Bằng Phi là sư huynh chắc cũng là người đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện. Có người chạy lên lầu. Lại là mấy võ giả trẻ mặc trường sam cùng kiểu, khoảng mười lăm, sáu tuổi, có người hơn. Người đầu mặt chữ điền, da ngăm điên, khá lớn tuổi, khoảng hai mươi. Sau lưng nam nhân mặt chữ điền cõng cây kiếm to màu đen thước sáu, bảy, rộng sáu lóng tay, bước trầm ổn đầy khí thế. - Điền sư huynh! - Điền sư huynh đến rồi! Nam nhân mặt chữ điền xuất , kiếm sĩ áo xanh tuấn tú và đồng bạn cùng đứng dậy cung kính chào. Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành gật đầu, hỏi: - Có nghe ràng tin tức phản đồ Trương Phàm chưa? Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú nhìn xung quanh, giọng : - Điền sư huynh yên tâm, chúng ta tìm hiểu tin tức Trương Phàm, thân trong khách sạn xóm nghèo Thái Bình thành. bị thương, chạy xa, ta kêu hai sư đệ Chung Lâm, Vương Tú theo dõi khách snạ, mọi chuyện tiến hành theo kế hoạch. Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành gật đầu bước tới cạnh bàn, ngồi xuống. Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành vừa lòng : - Vậy tốt, chờ chuyện thành công Lô sư huynh thưởng xứng đáng cho ngươi. Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú mừng rỡ gật đầu, : - Đây đều là công của Điền sư huynh, ta dám chiếm công. Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú rồi cũng ngồi bên, ngần ngừ lúc tò mò hỏi: - Trương Phàm tu luyện ma công, phản bội tông môn có chứng cứ chính xác, bây giờ chúng ta có thể bắt về, tại sao cứ giám thị mà hành động? Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành cười càn rỡ: - Đây chính là điểm cao minh của Lô sư huynh. Ai cũng biết Trương Phàm tu luyện ma công, Tổng giáo sư phái người bắt nhốt Trương Phàm nhưng trong Thanh Sam Đông Viện có người thầm quây rối ích kỷ thả chạy. Mấy tên phản nghịch đó đều đáng chết, Lô sư huynh làm như vậy là muốn dùng Trương Phàm làm mồi bắt hết bọn chúng. Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu kinh ngạc hỏi: - Kẻ ích kỷ thả thợ săn đê tiện Trương Phàm phải là Vương Tiểu Thất thất học sao? Còn có đồng bọn? Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành lạnh lùng cười: - Hừ! Làm gì đơn giản như vậy? Nơi nhốt Trương Phàm có ít nhất hai mươi sư huynh đệ đại viên mãn Võ Đồ cảnh nhưng được người cứu ra thần biết quỷ hay. Vương Tiểu Thất chỉ là phế vật thất khiếu Võ Đồ cảnh, mình làm sao hành động? Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu nghĩ ra điều gì. - lẽ... - Giờ ngươi mới hiểu? Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành uống ly rượu đầy, lạnh lùng cười: - Phương Thiên Dực, Lý Vân Kỳ, Lục Bác Văn, Vương Tiểu Thất, Lý Y Nhược, Mộ Dung Yên Chức, Ngọc Giác Dao, đám người này là bằng hữu của Đinh Hạo. Trương Phàm là bằng hữu tốt nhất của Đinh Hạo, còn cần đoán sao? Chắc chắn bọn họ xen lẫn bên trong. Hừ, dám ích kỷ thả phản nghịch phản bội tông môn, đám người này đều đáng chết. - Lô sư huynh muốn đối phó bọn họ? Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu giật mình kêu lên: - Biểu huynh của Lý Y Nhược là Lý Tàn Dương làm viện thủ Hồng Sam Tây Viện, thế lực yếu. Mộ Dung Yên Chức, Ngọc Giác Dao cũng dễ đối phó. - Ha ha ha ha ha ha! Lô sư huynh có diệu kế, cần chúng ta quan tâm. Hơn nữap hản bội tông môn là tội chết, ai dính phải lột da, dù Lý Tàn Dương có là viện thủ Tây Viện ... Hì hì. Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành cười càn rỡ lộ độc ác: - Lô sư huynh đứng đầu đại tái năm viện ba quý, có thể là đệ nhất nhân ngũ viện, được cường giả tông môn lục phong lục tọa nhìn trúng, dù Đinh Hạo có tái sinh cũng làm gì được. Ha ha, sợ cái gì? - Cũng đúng. Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu gật gù, yên lòng. Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành dặn dò kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu: - Kêu các sư huynh đệ nhanh chóng ăn uống nghỉ ngơi, lập tức làm việc! Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành lớn tiếng kêu tiểu nhị bưng đồ ăn lên. Bây giờ là lúc ăn cơm, trong tửu lâu có nhiều khách khứa, còn bàn trống. Năm người nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu ngồi bàn, còn lại sáu thiếu niên áo xanh đánh giá bốn phía cuối cùng nhìn hướng người ngồi đơn bên cửa sổ, chỗ đó còn mấy ghế trống. thiếu niên áo xanh tới cạnh bàn, cất cao giọng : - Vị bằng hữu này, chúng ta muốn dùng cái bàn, ngươi mau . Người đơn nghèo nàn luôn cúi đầu, chậm rãi ăn làm như nghe thiếu niên áo xanh . Bao gồm con mèo mập lông trắng lười biếng nằm bên cạnh người đó cũng híp mắt nằm im.
CHƯƠNG 298: TRU SÁT PHẢN NGHỊCH - Này, ngươi đó, ăn xong chưa? Mau ăn rồi cút , các đại gia muốn dùng bàn này! thiếu niên khác bước ra khỏi nhóm thiếu niên áo xanh tới gõ mặt bàn đùng đùng. Thiếu niên áo xanh kiên nhẫn . Kẻ nghèo thở dài, lầm bầm: - Đại gia? Ha ha, buồn cười. Từ khi nào đệ tử ký danh của Vấn Kiếm tông biến thành đám mất dạy? Tuy giọng nhưng rơi vào tai đám thiếu niên áo xanh. Đám thiếu niên áo xanh biến sắc mặt. thiếu niên áo xanh : - To gan quá, ngươi dám lặp lại lần nữa... Thiếu niên áo xanh vỗ vào vai người nghèo. chưởng này chứa ám kình, người bình thường bị vỗ trúng dù xương vai gãy cũng nằm liệt giường nửa tháng. Thiếu niên áo xanh nghe người nghèo này vô lễ nhục nhã Vấn Kiếm tông nên muốn dạy cho bài học. Ai ngờ thiếu niên áo xanh vỗ hụt vào bàn tinh cương. Lực phản chấn truyền đến, răng rắc tiếng, mặt thiếu niên áo xanh trắng bệch bay ra ngoài như trái bóng đụng bay mấy đồng bạn, lăn lông lốc. Thiếu niên áo xanh đau đớn la hét, cúi đầu thấy cổ tay bị trật khớp. Trong đại sảnh hỗn loạn. - Có chuyện gì? Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu biểu tình giật mình đứng dậy. - Điền sư huynh, Trương sư huynh, tiểu tử kia đánh bị thương người của chúng ta... A? Người đâu rồi? Thiếu niên áo xanh tức giận chỉ hướng cửa sổ chợt ngẩn ra, vì gã ngạc nhiên thấy người nghèo và con mèo trắng mập biến mất. - Gặp quỷ, ràng mới rồi còn ở... - Trong khoảnh khắc biến mất... - Có chuyện gì? Đám thiếu niên áo xanh nhìn nhau. Mới rồi người còn ngồi cạnh bàn chớp mắt biến mất, ban ngày ban mặt lẽ... Gặp quỷ? Hoặc người này là siêu cường giả? - Thôi thôi, mau ăn cơm nghỉ ngơi, đừng gây chuyện cho ta nữa. Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành vẫy tay ý bảo đám thiếu niên áo xanh mau chóng ăn cơm, để bụng chuyện này. lát sau có thiếu niên áo xanh từ dưới lầu chạy lên, vào tai nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành. - Tốt lắm, cá cắn câu, có thể thu lưới. Chúng ta , lập tức hành động. Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành đứng dậy, mang theo các võ sĩ thiếu niên rời khỏi tửu lâu. * * * khách sạn lụp xụp trong khu bình dân Thái Bình thành. Vách tường dựng lên khối đất mấy chục mẫu, rậm rạp dựng mấy trăm nhà gỗ nhà tranh lụp sụp xem như nhà trọ. Người đến người rất phức tạp, ồn ào tiếng người, đủ mọi hạng người. Trong nhà cỏ bắt mắt nằm tận cùng phía tây có thiếu niên lỏa nửa người quấn băng vải thấm máu ngồi dưới đất. Ánh nắng loang lổ xuyên qua nhà tranh chiếu vàop hòng, rơi người thiếu niên. Đó là khuôn mặt rất bình thường, kiên cường, cơ tay nhô ra, da ngăm đen, rất vạm vỡ. Băng trắng quấn quanh người thiếu niên thấm máu, gã bị thương khá nặng. Thiếu niên này chính là đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện, thiếu niên thợ săn Trương Phàm. Thiếu niên thợ săn đến từ Bách Man sơn có vẻ chật vật, mặt tái nhợt, môi khô nứt, mệt mỏi. Trong phòng nồng nặc mùi thuốc. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm như pho tượng vận công trị thương. Công pháp thiếu niên thợ săn Trương Phàm tu luyện rất kỳ lạ, cảm ứng chút huyền khí nào nhưng tầng ngoài cơ bắp như có mấy con sâu rậm rạp bò, nổi lên mấy cục u. Ngực thiếu niên thợ săn Trương Phàm phập phồng kịch liệt, trái tim đập nhanh muốn nhảy khỏi lồng ngực. Trong tiếng động vô thanh, nhà tranh khẽ rung. Ánh nắng chiếu rọi, từng đoàn khí đỏ như có như lóe lên từ người thiếu niên thợ săn Trương Phàm như hoa sen máu nở rộ. Đó là tượng trưng khí huyết sôi trào. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm bỗng cảm ứng được cái gì, ngừng luyện công. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm mở mắt ra, cười khổ : - Rốt cuộc lại tìm đến, thời gian dài như vậy vẫn chịu buông tha ta sao? Thiếu niên thợ săn Trương Phàm cầm lấy trường đao bách chiến bên cạnh, lấy trường cung tinh cương và tên nanh sói treo tường tòng vào người. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm rời ngay. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm chọn nhà trọ này trong khu bần dân, người ra vào hỗn độn, vốn tưởng đối phương tìm đến nhanh như vậy, đáng tiếc... May mắn Trương Phàm xuất thân thợ săn, thói quen cảnh giác, chọn phòng gần cửa tây tường vây khách sạn. Chỉ cần thiếu niên thợ săn Trương Phàm thuận lợi ra khỏi tường vây xóm nghèo người đông như mắc cửi, gã muốn thoát khó. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm khom lưng, chân nhàng bước . Thiếu niên thợ săn Trương Phàm mặc áo choàng đen trùm đầu, bước chân nhanh nhưng hoảng loạn hướng cửa tây. Tiếng bước chân sau lưng thiếu niên thợ săn Trương Phàm ngày càng dồn dập. Có người hét to: - Thấy tên phản đồ rồi, ở đằng kia... Thiếu niên thợ săn Trương Phàm bước nhanh hơn. - đâu? Tiếng gió rít gào, bóng người màu xanh như chim to nhảy lên đâm kiếm vào lưng thiếu niên thợ săn Trương Phàm. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm quay đầu lại tránh sang phải, né thoát kiếm. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm lấy eo làm trục, bách chiến trường đao gào thét chém ra, khí huyết toàn thân giống như phong ba gào thét, đao quang lấp lóe tựa thất luyện. Vang tiếng nổ điếc tai, kẻ tập kích dùng kiếm bị đao hất bay người và kiếm ra xa mấy chục thước. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm mượn sức chạy nhanh ra ba mươi thước. - Chết tiệt, đuổi theo cho ta! - Đừng để chạy! Hàng loạt tiếng hét giận dữ vang lên. Cuộc chiến đột ngột khiến người quanh khách sạn kinh ngạc, nhưng nhiều người quá quen với chém giết nên chỉ hơi rối loạn rồi nhanh chóng bình tĩnh lại. * * * - Hộc hộc hộc. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm thở hổn hển. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm chạy nhanh như bay, vết thương mới lành bởi vì dùng sức quá độ lại rách ra, máu thấm băng vải. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm cảm giác thể lực như hạt cát đổ ngược nhanh chóng trôi . Trước mặt thiếu niên thợ săn Trương Phàm là ngõ rất sâu. Vượt qua ngõ lại tới là chợ lớn, môpxi ngày có vài vạn người trong đó. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm vào chợ nhờ đám đông yểm hộ thoát khỏi truy binh. Đây là tuyến đường chạy trốn thiếu niên thợ săn Trương Phàm đặt sẵn. Trương Phàm sinh sống bằng nghề thợ săn nhiều năm, theo các trưởng bối trong khu rừng đầy nguy hiểm, chơi trốn tìm tử vong với ma khiến thiếu niên này có kỹ xảo và năng lực chạy trốn siêu đẳng.
CHƯƠNG 299: HIỆP LỘ TƯƠNG PHÙNG DŨNG GIẢ THẮNG Dù cảm giác thân thể rất yếu nhưng thiếu niên thợ săn Trương Phàm tạm dừng. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm chui vào trong ngõ . Sau lưng thiếu niên thợ săn Trương Phàm nghe tiếng truy binh hò hét. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm tính toán thầm nghĩ: - Còn năm mươi thước. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm rút áo choàng xanh da trời ra khỏi bách bảo nang trong ngực, chỉ cần gã trà trộn vào đám đông là có thể thay đổi y phục ngay. Còn ba mươi thước... Hai mươi thước... Mười thước... Lối ra rất gần, thiếu niên thợ săn Trương Phàm nhìn thấy đám đông chen chúc trong chợ. Gần ngay trước mắt. Nhưng hiểu sao cảm giác nguy hiểm bao phủ thiếu niên thợ săn Trương Phàm khiến gã dựng đứng lông tơ, ngừng bước bày ra tư thế phòng ngự. Bốp bốp bốp! Tiếng vỗ tay trong trẻo vang trong ngõ . - Sau khi tu luyện ma công quả nhiên cảm quan rất nhanh nhạy. Ha ha, bị kẻ pản nghịch đại nghịch bất đạo ành ngươi nhận ra ta. bóng người chậm rãi bước ra từ trong bóng tối, chặn đường thiếu niên thợ săn Trương Phàm. Người này mặt chữ điền, trường sam màu xanh, chính là Điền Hoành. Hai tay thiếu niên thợ săn Trương Phàm nắm chặt đao, gằn từng chữ đính chính: - Ta tu luyện phải ma công! Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành nhìn thiếu niên khuôn mặt bình thường nhàn nhã như mèo vờn chuột: - Bao gồm Tổng giáo sư cũng khẳng định rồi ngươi còn trả treo? là tự cam đọa lạc! là nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành hơi kinh ngạc. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm tư chất rất kém, vào Vấn Kiếm tông sáu, bảy tháng chỉ mới vào nhất khiếu Võ Đồ cảnh thế nhưng hơn nửa tháng qua liên tục thoát khỏi đám người nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành có thực lực cao hơn thiếu niên thợ săn Trương Phàm gấp mấy chục lần mười mấy lần. Tuy tất cả nằm trong kế hoạch nhưng thiếu niên thợ săn Trương Phàm thể lực lượng cầu sinh khiến mọi người giật mình. - Đó là hãm hại! Ngực thiếu niên thợ săn Trương Phàm lại phập phòng như đánh trống. - Tổng giáo sư cao cao tại thượng mà thèm hãm hại kẻ đáng thương tư chất thấp kém như ngươi? Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành lạnh lùng cười: - Tuy ngươi rất gian xảo nhưng dừng ở đây, ta biết trước ngươi chọn con đường này nên mai phục người sẵn. Trương Phàm, hãy ngoan ngoãn chịu trói , nếu ... Ha ha, Lô sư huynh truyền lệnh, nếu phản kháng giết tha. Bên hai vách tường quả niên có mấy chục người ló đầu ra, tay cầm đao kiếm, hơi thở khá mạnh bao quanh thiếu niên thợ săn Trương Phàm. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm nghiến răng phun ra cái tên: - Lư Bằng Phi!!! Đôi mắt bình tĩnh nổi lên căm hận đậm đặc, thiếu niên thợ săn Trương Phàm kiên quyết : - có ngày, chờ Đinh sư huynh trở về Lư Bằng Phi phải trả giá đắt cho chuyện làm! - Đinh Hạo? Ha ha ha ha ha ha! Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành cười to bảo: - Thời đại Đinh Hạo sớm còn, ngươi còn mơ mộng đến cứu sao? Thiếu niên thợ săn Trương Phàm mím môi , sẵn sàng liều mạng. Lồng ngực thấm máu phập phồng càng kịch liệt như bên trong bao bọc trái tim cự long, đập nhanh đầy lực lượng. Thanh kỳ dị có tiết tấu, mắt thường có thể thấy bụi bặm trong khí quanh thiếu niên thợ săn Trương Phàm bị lực lượng vô hình kích động dâng trào. Da thịt của thiếu niên thợ săn Trương Phàm biến đỏ như máu. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm nhe răng nanh trắng bén như dao. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm sống ma vương ở trong bóng đêm gặt hái sinh mạng. Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành là đại viên mãn Võ Sĩ cảnh cũng cảm giác uy hiếp, gã tháo kiếm to màu đen sau lưng ra kéo dài dưới đất. Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành : - Quả nhiên là ma công tà ác, có hiệu quả như vậy. Truy binh phía sau chạy tới chặn đường thiếu niên thợ săn Trương Phàm. Chính là đoàn người kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu. Trong khoảnh khắc này thiếu niên thợ săn Trương Phàm chuẩn bị xong, khí thế tăng lên đến đỉnh. Hai chân thiếu niên thợ săn Trương Phàm giẫm đất. Trong tiếng ầm ầm, xanh vỡ vụn bắn tung tóe, gió lốc nổi lên, động đất. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm bỗng biến mất, chớp mắt tới trước mặt nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, bách chiến trường đao chém xuống. Tốc độ nhanh! Thiếu niên thợ săn Trương Phàm đơn thuần dựa vào lực lượng cơ bắp bùng nổ uy lực. ai ngờ lúc này thiếu niên thợ săn Trương Phàm chọn điểm đột phá chính là nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành có thực lực cao nhất trong đám người. - Nằm xuống cho ta! Cảm giác tức giận vì bị khinh thường tràn ngập trong lòng nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, gã vung kiếm to đen chém ra. Ầm ầm ầm ầm ầm! Hỏa hoa rực rỡ nhất lóe lên trong bóng tối. Vang tiếng nổ điếc tai liên tục trong ngõ hẹp. Mọi người cảm thấy sét đánh ngang tai, mặt trắng bệch. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm khựng lại, vết thương rách ra, máu loãng tung tóe nhưng gã lùi bước. Ngược lại nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành tu luyện huyền khí thổ hệ, nổi danh có sức mạnh cực lớn bị chấn liên tục thụt lùi. Kiếm to đen ma sát mặt đất tóe lửa. Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành lớn tiếng kinh kêu: - Ngươi... Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành nằm mơ cũng ngờ thiếu niên thợ săn Trương Phàm nhất khiếu Võ Đồ cảnh bùng nổ sức chiến đấu đáng sợ như vậy. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm lời, thất luyện hàn quang lấp lóe lại chém ra đao. Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành đỡ đòn. Ầm ầm ầm ầm ầm! Ầm ầm ầm ầm ầm! Ầm ầm ầm ầm ầm! Kiếm to đen và thất luyện trường đao ngừng va chạm. Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành bị chấn liên tục thụt lùi, miệng tràn máu, biểu tình kinh sợ khó tin. Băng vải người thiếu niên thợ săn Trương Phàm rách nát lộ ra da thịt chằng chịt vết thương. Có chỗ thịt nát, có chỗ nhìn thấy xương trắng làm người ta thể tin thiếu niên thợ săn Trương Phàm bị thương nặng như vậy làm sao chống chọi nổi. Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu hét to tiếng: - Ngẩn ra làm gì, đối phó loại phản đồ này cần quy tắc gì, mọi người cùng nhau lên! Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu rút trường kiếm khỏi vỏ cùng đồng bạn sau lưng nhảy lên nhanh như chớp bay vào cuộc chiến. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm như nghe thấy gì. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm đưa lưng hướng đám người kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu, hoàn toàn tổngs trải. Bách chiến trường đao vẫn liên tục chém vào kiếm to đen nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành sắp cầm nổi. Hiệp lộ tương phùng dũng giả thắng! Chỉ cần thiếu niên thợ săn Trương Phàm đẩy lùi nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành ra năm bước là gã có thể vào khu chợ phía xa. - Chết ! Thực lực của kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu đứng sau nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, tốc độ siêu nhanh, nhún nhảy vài cái tới sau lưng thiếu niên thợ săn Trương Phàm. Kiếm quang như điện đâm vào lưng thiếu niên thợ săn Trương Phàm, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu ra tay tàn nhẫn nương tình. Lúc này thiếu niên thợ săn Trương Phàm dường như có cơ hội xoay người đỡ. Có vẻ như thiếu niên thợ săn Trương Phàm định dùng xác thịt đón đỡ kiếm này. Mắt thấy thiếu niên thợ săn Trương Phàm cực kỳ nguy hiểm, chỉ mành treo chuông.
CHƯƠNG 300: KHI NGƯỜI ĐÓ CÒN Ở Đinh đinh đinh đinh đinh! chuỗi hỏa hoa rơi rụng, vẻ mặt kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu hoảng sợ lảo đảo lùi lại. bóng người như hồn ma xuất sau lưng thiếu niên thợ săn Trương Phàm, kiếm quang như sao băng đầy trời đẩy lùi kiếm của kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu. Người này thân hình mảnh khảnh thon dài, mặc trường sam màu đen, đeo khăn che mặt đen. Nam nhân mặc áo đen đeo khăn che mặt đen như tường thành thể leo lên che trăng chắn gió cho thiếu niên thợ săn Trương Phàm, thanh kiếm mỏng xuất chiêu cực nhanh, ánh mắt khó thể bắt giữ. Nam nhân mặc áo đen đeo khăn che mặt đen kiếm đánh bay kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu, kiếm quang vung lên liên tục đánh bay đám thiếu niên áo xanh chạy tới. - ! Nam nhân mặc áo đen đeo khăn che mặt đen dìu thiếu niên thợ săn Trương Phàm kiệt sức nhảy vọt lên lao nhanh ra ngoài. Cửa hẻm từ khi nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành bị thiếu niên thợ săn Trương Phàm bùng nổ chấn toàn thân tê dại còn sức ngăn chặn nữa. Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành cũng định ngăn trở. Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành nở nụ cười quái dị. Bởi vì khi thiếu niên thợ săn Trương Phàm, nam nhân mặc áo đen đeo khăn che mặt đen sắp chạy ra khỏi hẻm xảy ra biến cố. Hai người đụng vào vách tường vô hình bay ngược về, chật vật té xuống đất. - Có mai phục? - Mấy chục năm qua tu nhất kiếm, ra khỏi vỏ lay động trong thiên địa, hỏi thị phi cùng ân oán, chỉ hỏi mai cốt nhuận kiếm tiền! Trong thanh trong trẻo, thanh niên mỉm cười bình tĩnh đứng lơ lửng cách mặt đất nửa thước. Thanh niên đạp chân xuống, tro bụi bay lên như đóa sen, bước hoa sen, từng bước sinh sen như thần tiên tới bên cạnh nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành. Người này phát ra huyền khí dao động quá cường đại. Nhưng nam nhân đứng đó, thân hình gầy gò giống như thiên sơn nguy nga chặn cửa hẻm, ngăn mọi đường ra, thậm chí lá ánh sáng khiến con hẻm u. Đám người nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu biến sắc mặt, cúi đầu hành lễ cung kính : - Kiếm Bất Bình sư huynh! Thanh niên xuất như đạp hoa sen đến chính là trong mấy đệ tử nội môn nổi tiếng của Vấn Kiếm tông, cường giả đẳng cấp viên mãn Đại Võ Tông cảnh, Kiếm Bất Bình. Khác với đệ tử nội môn bình thường, Kiếm Bất Bình nổi tiếng như cồn, thực lực mạnh mẽ, chỉ thiếu bước là đệ tử chân truyền hạch tâm, địa vị rât cao. Đám người nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu dám chậm trễ. Kiếm Bất Bình gật đầu, mắt nhìn thiếu niên thợ săn Trương Phàm, nam nhân mặc áo đen đeo khăn che mặt đen. Kiếm Bất Bình mỉm cười : - Bó tay chịu trói . Có ta ở, các ngươi trốn thoát. ai nghi ngờ câu này. Bao gồm thiếu niên thợ săn Trương Phàm chưa từng bỏ hy vọng đáy mắt lóe tia buồn bã. Nam nhân mặc áo đen đeo khăn che mặt đen giơ kiếm ngang ngực, khí thế tăng lên: - Nếu thoát được tử chiến ! Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu bước tới nửa bước, ra vẻ thương tiếc : - Phương sư huynh cần gì như vậy? Vì tên phản đồ phản bội sư môn liên lụy tương lai tốt đẹp của mình, đáng giá ? - Tất nhiên là đáng, bởi vì là bằng hữu của ta. Nam nhân mặc áo đen đeo khăn che mặt đen tháo khăn ra, lộ khuôn mặt đẹp trai trắng trẻo. Mặt mày sáng sủa, mày kiếm mắt sáng, chính là cao thủ kiếm thuật nổi tiếng của Thanh Sam Đông Viện, Phương Thiên Dực. Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành khinh thường trào phúng : - Tự cam đọa lạc! Phương Thiên Dực cười to bảo: - Nô tài giống như ngươi khom lưng uốn gối với Lư Bằng Phi làm sao hiểu tình cảm giữa nam nhân với nhau? Ngươi ta tự cam đọa lạc, ta lại cảm thấy ngươi đáng thương, vì chút tài nguyên tu luyện và lời hứa mờ mịt mà bất chấp tôn nghiêm sư huynh nội môn, mặc cho tiểu nhân hậu bối Lư Bằng Phi sai khiến, còn bằng con chó! - Ngươi... Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành tức giận mặt còn chút máu, run bần bật. Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành là đệ tử nội môn nhưng nghe theo đệ tử ký danh Lư Bằng Phi điều khiển bị nhiều người lên án, nó là điểm yếu của gã giờ bị Phương Thiên Dực vạch ra làm gã tức muốn nín thở. - Điền sư huynh cần gì so đo với đồ ngu hữu dũng thất phu? Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu cười trầm: - Phương Thiên Dực, ngươi có biết rằng Lư sư huynh sớm thấy ngươi có lòng phản trắc, cố ý tung tin dụ ngươi đến cứu Trương Phàm, chỉ chờ ngươi tự chui đầu vô lưới. Ha ha, tội nghiệp là ngươi hay biết gì còn ở đây ngu ngốc cho rằng hùng, nếu đáng thương theo ta thấy ngươi mới là đáng thương nhất. - Ha ha ha ha ha ha! Phương Thiên Dực cất tiếng cười to bảo: - Trương Văn Chiêu, ngươi là tên hề tự cho mình thông minh. Sao ta đoán ra tên ngụy quân tử Lư Bằng Phi? Nhưng đại trượng phu có cái nên làm có việc nên làm, biết bằng hữu gặp nạn sao ta có thể ngồi yên ngó? Chui đầu vô lưới sao? Phương Thiên Dực ta làm việc chỉ cầu thẹn với lòng. Nếu hôm nay ta đến mới là đáng thương! - Ngươi... Đám người nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu cùng biến sắc mặt. Câu rất buồn cười, ngốc nhưng thiếu niên Phương Thiên Dực thốt ra hiểu sao rung động lòng người, tất cả đệ tử Vấn Kiếm tông tham gia kế hoạch bắt giết đều thấy xấu hổ. Kiếm Bất Bình khinh thường hừ lạnh tiếng: - Hừ! Ngu xuẩn. Nhưng ai thấy đáy mắt Kiếm Bất Bình lóe cảm xúc phức tạp. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm bị thương nặng thở ra hơi, có sức chuyện. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm chống bách chiến trường đao, khẽ thở dài: - Thiên Dực, ngươi nên đến. Phương Thiên Dực lắc đầu, nghiêm túc : - Ta phải đến. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm : - Biết là cạm bẫy của Lư Bằng Phi bây giờ ngươi có xuất chỉ khiến tìm ra điểm yếu đối phó với ngươi. khi ngươi bị chụp mũ phản loạn tông môn có lẽ Thanh Sam Đông Viện thành thiên hạ của Lư Bằng Phi. Ngươi nên giữ mình dẫn dắt các sư huynh đệ còn lòng chính nghĩa đối kháng Lư Bằng Phi, chờ Đinh Hạo sư huynh trở về. Phương Thiên Dực : - Nếu hôm nay ta đến sau này biết ăn sao với Đinh sư huynh. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm : - Nhưng Thanh Sam Đông Viện... Phương Thiên Dực kiên quyết: - Chuyện sau này để mai sau tính, hôm nay ta chỉ lo cho ngươi. Nghe hai thiếu niên đối thoại ngắn ngủi, hiểu sao trong lòng nhiều người nhớ đến bóng dáng biến mất bốn, năm tháng. Thanh kiếm rỉ sét như điện thể ngăn cản, khuôn mặt luôn mỉm cười dịu dàng. Bất cứ ai giao tiếp với cũng thấy ấm áp. Lúc người kia còn ở Thanh Sam Đông Viện nổi bật hơn vô cùng, nội bộ đoàn kết. Các sư huynh đệ lòng tu luyện, mọi người cảm giác có năng lượng hào hứng dâng lên, bây giờ... Lư Bằng Phi đột nhiên nổi trội mang đến ích lợi gì cho các đệ tử Thanh Sam Đông Viện ngược lại gã vớt được nhiều thứ tốt, chia rẻ Thanh Sam Đông Viện nhiều mảnh, mù mịt chướng khí. Trong năm viện bắc, nam, đông, tây, trung Thanh Sam Đông Viện hoàn toàn bị Bạch Sam Trung Viện áp chế. Thanh thế Hồng Sam Tây Viện, Hoàng Sam Bắc Viện cơ Thanh Sam Đông Viện.