CHƯƠNG 301: KHUÔN MẶT QUEN THUỘC KIA Đó là đoạn thời gian tốt đẹp biết bao. Cho tới hôm nay, dù nhiều đệ tử Thanh Sam Đông Viện bị áp lực thể cúi đầu trước Lư Bằng Phi nhưng trong lòng vẫn mong chờ, kính sợ người kia. - Đinh Hạo? Kiếm Bất Bình lạnh lùng cười: - Đừng mơ ước viễn vông nữa, chết rồi, trở về được. - Cái gì? Người Phương Thiên Dực, thiếu niên thợ săn Trương Phàm run lên. - Ta Đinh Hạo chết. Kiếm Bất Bình cười, gã thưởng thức biểu tình khủng hoảng mặt Phương Thiên Dực, thiếu niên thợ săn Trương Phàm. Kiếm Bất Bình nhấn mạnh từng chữ: - Ta chính mắt thấy Đinh Hạo rớt xuống băng nhai, té chết. - Ngươi dối! Thiếu niên thợ săn Trương Phàm khẽ run, tin tức này làm gã đau đớn hơn là toàn thân đầy vết thương. Phương Thiên Dực kích động : - thể nào! Người đó luôn sáng tạo kỳ tích, người khiêu chiến thần đồng Mục Thiên Dưỡng sao có thể chết? Thiếu niên thợ săn Trương Phàm nhìn thẳng ánh mắt giễu cợt của Kiếm Bất Bình, thân hình khẽ run dần vững vàng. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm thẳng sống lưng, ánh mắt kiên quyết, gã mỉm cười. - Ngươi cố ý kích thích chúng ta? Ha ha ha ha ha ha! Mặc kệ ngươi gì, ta luôn tin, tin tưởng cho rằng Đinh Hạo sư huynh chết! Dù rớt xuống băng nhai sao? băng nhai nho sao có thể làm khó Đinh sư huynh? Mặc kệ ngươi gì ta vĩnh viễn tin tưởng Đinh sư huynh lại xuất ! Thiếu niên thợ săn Trương Phàm bình thường ít hơi tuôn ra nhiều câu, thái độ kiên quyết chưa từng có. Đó là phẩm chất bẩm sinh. Điều này giải thích vì sao thiếu niên thợ săn Trương Phàm kiên quyết chọn tu luyện bộ công pháp bị Lư Bằng Phi hãm hại là ma công, trả giá nhiều chuyện. Trong lòng thiếu niên thợ săn Trương Phàm quyết định chuyện gì mặc cho có phải trả giá đắt cỡ nào gã cũng dao động, hối hận. Nghe thiếu niên thợ săn Trương Phàm , Phương Thiên Dực dần bình tĩnh trở lại. Kiếm Bất Bình mỉm cười chất chứa tức giận: - Nếu các ngươi tin tưởng Đinh Hạo như vậy ta tiễn các ngươi địa ngục gặp ! hiểu sao chuyện và người nào liên quan đến Đinh Hạo luôn khiến Kiếm Bất Bình dễ nổi nóng. Kiếm Bất Bình vỗ eo, luồng sáng lạnh bắn ra từ vỏ kiếm, nhanh như chớp để lại cái bóng trung bay hướng thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Phương Thiên Dực. Tốc độ kiếm ảnh quá nhanh, tiếng xé gió mới vang lên kiếm ảnh đến gần thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Phương Thiên Dực. - Cẩn thận! Phương Thiên Dực bước ra bước che trước mặt thiếu niên thợ săn Trương Phàm, kiếm mỏng rung lên như chim công xòe đuôi bày ra tường kiếm rực rỡ. Đây là võ kỹ đắc ý nhất của Phương Thiên Dực, Tường Kiếm Quang. Nhưng chim công kiếm quang chưa hoàn toàn nở rộ bị kiếm ảnh bay tới đập vỡ. Thực lực giữa Phương Thiên Dực, Kiếm Bất Bình cách biệt quá lớn, thậm chí thể làm kiếm ảnh ngừng lúc. Kiếm khí đáng sợ thổi bay tóc dài của Phương Thiên Dực, cắt mặt gã, máu ứa ra. May mắn thiếu niên thợ săn Trương Phàm kịp phản ứng. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm hạ eo, trọng tâm đặc ở vùng eo, bách chiến trường đao nhìn chậm nhưng nhanh, nặng nề mà nhàng nhấc bổng vỗ xuống, ra sau mà đến trước vỗ vào kiếm ảnh sắp đâm thủng trán Phương Thiên Dực. Ầm ầm ầm ầm ầm! Khí kình đáng sợ bùng nổ, khí lưu hỗn loạn tản ra. Bách chiến trường đao trong tay thiếu niên thợ săn Trương Phàm vỡ thành mấy khúc, mảnh vụn bay tứ tung như bươm bướm. Khí kình đáng sợ hất bay hai thiếu niên, trong khí có tiếng xương gãy. Người thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Phương Thiên Dực đẫm máu như diều đứt dây bay xéo ra ngoài, đập mạnh xuống đất. - Lực lượng đáng sợ! Đám người nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu trợn mắt há hốc mồm nhìn Kiếm Bất Bình. chiêu nhàng khiến Truy Phong Nhất Kiếm Phương Thiên Dực, thiếu niên thợ săn Trương Phàm tu luyện ma công mất sức chiến đấu. Đây chính là lực lượng của Đại Võ Sư cảnh sao? - Chỉ là hai tép riu, giết bọn họ làm bẩn kiếm của ta. Kiếm Bất Bình kiêu ngạo mỉm cười : - Chuyện còn lại tự các ngươi giải quyết . Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành vui mừng : - Đa tạ Bất Bình sư huynh. Tự tay giết Phương Thiên Dực, thiếu niên thợ săn Trương Phàm giúp nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành trút ra bực tức, dù sao hai người nằm trong tội phản nghịch được tông môn che chở, có giết cũng sao. Nếu ai chất vấn có Lư Bằng Phi, viện thủ Thanh Sam Đông Viện chống giùm nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành. Mặt kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu dữ tợn quát to: - người tên, giết! Lần này ra Lư Bằng Phi thầm dặn kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu vì tránh cho đêm dài lắm mộng, Phương Thiên Dực, thiếu niên thợ săn Trương Phàm thể trở về Vấn Kiếm tông. Bây giờ giết chết Phương Thiên Dực, thiếu niên thợ săn Trương Phàm xong cứ lấy cớ đùn đẩy trách nhiệm. Quan trọng là giết Phương Thiên Dực, thiếu niên thợ săn Trương Phàm giúp kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu lấy lòng tin của Lư Bằng Phi. Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu cầm kiếm bén từng bước chậm rãi tới gần. Phía đối diện. - Phụt. Phương Thiên Dực vùng vẫy bò dậy, hộc búng máu, xương cốt toàn thân tan vỡ, thể cầm kiếm. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm nằm ngửa dưới đất. Vốn thiếu niên thợ săn Trương Phàm bị thương nặng lúc này người cắm đầy mảnh vỡ trường đao. Ngực có miếng da hoàn chỉnh, máu chảy ra từ người thiếu niên thợ săn Trương Phàm nhuộm đỏ mặt đất thành ao máu. Sắp chết rồi sao? A ba, a mỗ, các thúc bá thợ săn Bách Man sơn, xin lỗi, để các người thất vọng. Cuối cùng ta vẫn thể trở thành cường giả bảo vệ Bách Man sơn. Đinh sư huynh, rất xin lỗi. Từ ngày Đinh sư huynh rời ta luôn cố gắng nhưng thể tiến bộ trong việc tu luyện Thái Huyền Vấn Kiếm Khí Thiên. Nhưng công pháp ta tu luyện phải ma công mà là ra ngoài rèn luyện được đến bộ công pháp nhân tộc viễn cổ. Lư Bằng Phi đáng hận vì thể có được công pháp của ta nên thiết kế hãm hại. Ta hối hận, ta chỉ tiếc là thể chờ ngươi trở về. Đinh sư huynh, xin yên tâm, ta luôn nhớ lời sư huynh . Dù lúc chạy trốn nguy hiểm nhất ta cũng giết sư huynh đệ Thanh Sam Đông Viện nào. Nếu có thể trước khi chết gặp lại Đinh sư huynh tốt biết mấy! Lúc nằm dưới đất thiếu niên thợ săn Trương Phàm suy nghĩ rất nhiều chuyện. Có lẽ vì mất máu quá nhiều nên tầm mắt thiếu niên thợ săn Trương Phàm biến mơ hồ. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm ngẩng đầu nhìn bầu trời, hiểu sao gã ngạc nhiên thấy khuôn mặt quen thuộc biết từ khi nào ra đầu. Khuôn mặt mỉm cười ôn nhuận như ngọc cúi đầu nhìn gã.
CHƯƠNG 302: RỐT CUỘC NGƯƠI LÀ AI Nhất định là ảo giác! Đều trước khi chết người ta nhìn thấy người mình nghĩ trong lòng, ta thấy Đinh sư huynh! Thiếu niên thợ săn Trương Phàm cố gắng mở to mắt, ngây người. phải... phải ảo giác? là... Đinh sư huynh? Thiếu niên thợ săn Trương Phàm dùng hết sức hơi quay đầu nhìn Phương Thiên Dực nằm bên cạnh cũng ngẩn ngơ, thân hình run rẩy vì kích động. Cùng lúc đó, khóe mắt thiếu niên thợ săn Trương Phàm lướt qua Đinh Hạo nhìn thấy trường kiếm của nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu như tia chớp đâm vào lưng Đinh sư huynh. - Cẩn... Cẩn thận! Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu, nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành gần như ra tay cùng lúc. Kiếm to màu đen, trường kiếm tinh cương chia trước sau, trái phải đâm vào Phương Thiên Dực, thiếu niên thợ săn Trương Phàm nằm im dưới đất. Biểu tình của kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu, nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành dữ tợn. Nhưng khi nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu múa kiếm hai người bỗng thấy hoa mắt. ngời bỗng xuất trước mặt nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu, tấm lưng rộng chặn kiếm trong tay hai người. Kiếm to màu đen, trường kiếm tinh cương cùng đâm vào tấm lưng rộng nhưng cảm nhận được cảm giác quen thuộc kiếm bén đâm vào da thịt, thay vào đó là cổ tay đau đớn. Giống như nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu phải đâm vào xác thịt mà là tường đồng vách sắt. Lực phản chấn truyền đến, nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu hét lên, hai người văng ra ngoài. ai ngờ đến biến đổi này, mọi người giật mình. Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu lảo đảo đứng vững, trợn to mắt : - Là ngươi... Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu nhận ra người đột nhiên xuất chính là kẻ nghèo ngồi mình bàn trong Thao Thiết Lâu. Trường sam xanh tẩy trắng rách rưới đầy mảnh vá, vạt áo và tay áo đổ lông. Nếu phải y phục sạch trông nam nhân này như ăn xin. Người bí sau khi đánh bị thương đệ tử Thanh Sam Đông Viện trong Thao Thiết Lâu mất tích, ngờ xuất tại đây. Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành sắc mặt trầm : - Các hạ, Vấn Kiếm tông bắt phản đồ, ngươi liệu hồn mau chóng rời tránh cho bị liên lụy! Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành vừa vừa ra hiệu bằng tay. Mấy chục đệ tử áo xanh thầm vây quanh. - Ha ha ha ha ha ha! Bắt phản đồ? Tại sao ta lại thấy là đám vô sỉ tàn hại đồng môn? Người kia quay lại mà chậm rãi ngồi xuống, bàn tay ấn người Phương Thiên Dực, thiếu niên thợ săn Trương Phàm. Huyền khí hùng hồn chậm rãi rót vào cơ thể Phương Thiên Dực, Trương Phàm. Thái độ này ràng là để mọi người vào mắt. Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu độc ác : - biết chết sống, ngươi dám xem vào chuyện của Vấn Kiếm tông? là rượu mời uống lại thích uống rượu phạt, nếu ngươi muốn hãy ở lại! Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu ra hiệu với đồng bạn, nhân lúc người bí chữa trị cho Phương Thiên Dực, thiếu niên thợ săn Trương Phàm, bốn, năm người nhảy lên cao cùng rút kiếm. Mấy chục thanh kiếm bén chớp lóe ánh sáng lạnh dưới ánh nắng đâm vào lưng người bí . Phập! Phập! Phập! Phập! Phập! Lần này trường kiếm bị đánh bay mà đâm vào lưng người bí , máu đỏ chảy dọc theo thân kiếm rơi xuống đất. Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu mừng rỡ : - Là ngươi muốn chết... Chính lúc này bên tai kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu nghe tiếng nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành kinh hoàng hét to: - Trương sư đệ, cẩn thận có trá! Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu ngây người, chưa hiểu có chuyện gì bỗng cảm nhận lực lượng cường đại bùng phát từ lưng người bí . Như có từng cây búa giã vào người mình, thoáng chốc bốn, năm người lảo đảo văng ra như bóng bị gậy đập. Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu phun bãi máu, biểu tình hoảng sợ. - Phụt. Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu đập vào tường, cảm giác cột sống gãy vụn, trượt dọc bức tường xuống đất. Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu cúi đầu nhìn trường kiếm trong tay, ngơ ngác. trường kiếm bách luyện tinh cương chỉ còn lại cái chuôi. Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu ngẩng đầu lên thấy người bí vẫn ngồi xổm dưới đsất, huyền khí hùng hồn rót vào Phương Thiên Dực, thiếu niên thợ săn Trương Phàm, ổn định vết thương, lực lượng nhanh chóng trở về. Lưng người bí hề có vết thương, bao gồm trường sam rách rưới kia có thêm lỗ thủng. - Tại sao lại như vậy? Mới rồi... ràng bốn, năm thanh trường kiếm đâm vào người , lẽ... Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu nhìn mặt đất dưới chân người bí , bốn, năm khối cứng màu đen bốc khói. Người kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu lạnh lẽo như rơi vào hầm băng. Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu hiểu ra điều gì. Trường kiếm bị hòa tan. Khi trường kiếm của bốn, năm người kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu tới gần thân thể người bí bị nhiệt độ cao khủng khiếp hòa tan, chất lỏng đỏ chảy xuống là nước thép trường kiếm bị hòa tan chứ phải máu. Quá đáng sợ! Rốt cuộc là cảnh giới đáng sợ gì nắm giữ huyền khí nhiệt độ cao chớp mắt hòa tan trường kiếm tinh cương? Hơn nữa khống chế lực lượng tinh diệu đến nỗi kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu phát ra huyền khí lửa tồn tại, cảm giác nhiệt độ. Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu bỗng thấy gã vừa dạo vòng cửa địa ngục. Thực lực của người bí đáng sợ cỡ này nếu muốn giết người bây giờ kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu bị đốt thành tro. Giọng kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu run run: - Ngươi... Rốt cuộc là ai? Người bí đáp lại. - Vấn Kiếm tông bắt phản nghịch, các hạ, ta khuyên ngươi tốt nhất đừng nhiều chuyện. Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành chậm rãi bước ra bước, biểu tình trầm trọng. Lúc này ai cũng hiểu người bí là cao thủ cực mạnh, thể khinh thường. - Ha ha ha ha ha ha! Trừ lấy Vấn Kiếm tông ra hù ngươi ngươi còn có gì nữa? Người bí chậm rãi đứng dậy. Khí thế khiến người sợ hãi bùng nổ. Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành đứng cứng ngắc tại chỗ, dám thêm. Phía xa. - Thú vị, thú vị. ngờ trong Thái Bình thành nho cũng có cao thủ như ngươi. Kiếm Bất Bình luôn im lặng hai tay khoanh trước ngực, chậm rãi bước tới trước. Kiếm Bất Bình mỉm cười : - Ta nghĩ nếu giết cao thủ như ngươi chắc là chuyện rất thú vị. Kiếm Bất Bình vỗ vỏ kiếm bên hông. Vù vù vù vù vù! luồng kiếm quang rực rỡ chói mắt xé gió bay ra. Chính là chiêu này giúp Kiếm Bất Bình giơ tay nhấc chân bị thương nặng Phương Thiên Dực, thiếu niên thợ săn Trương Phàm.
CHƯƠNG 303: KÊU RỬA SẠCH CỔ - Tuy giết ngươi vui gì nhưng hôm nay, Kiếm Bất Bình, ngươi chết chắc rồi! Người bí cười nhạt, đối mặt kiếm quang khiến người run sợ chỉ phất tây như đuổi ruồi. Trong phút chốc... Đinh! tiếng giòn vang, kiếm quang rực rỡ như sấm chớp bị đánh bay. Vù vù vù vù vù! Tiếng rít xó chói tai vang lên, kiếm quang bay ngược trở lại rơi đầu Kiếm Bất Bình. Kiếm màu bạc chỉ dài nửa thước, ánh sáng lấp lánh vẫn ngừng run rẩy, rít gào. Cảm nhận dư kình kiếm bạc, giọng Kiếm Bất Bình nghiêm túc hỏi: - Ngươi... Rốt cuộc là ai? Kiếm Bất Bình cảm thấy người này khá quen. - Ta chính là... Người giết ngươi! Người bí chợt ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén như tia chớp rạch phá gian tối tăm. Mọi người chưa kịp thấy mặt người bí biến mất tại chỗ. - A? Nguy rồi... Ngân long phá hộ thể! Tim Kiếm Bất Bình đập nhanh, cảm giác nguy hiểm chưa từng có bao phủ toàn thân gã. Kiếm Bất Bình vội thụt lùi, kiếm bạc đầu Kiếm Bất Bình xoay tít huyễn hóa ra vòng bảo hộ màu bạc bao phủ gã. Nhưng mà... Đinh! Kiếm bạc lại phát ra tiếng rít, từ xoay nhanh đến ngừng lại rồi thành luồng sáng lạnh bay . Ngân long phá hộ thể bao phủ người Kiếm Bất Bình chợt biến mất. Người bí xuất trước mặt Kiếm Bất Bình như thuấn di, mặt hai người dán sát nhau. Thời gian tĩnh lặng. Từ động đến tĩnh chỉ trong chớp mắt. Nhanh đến mọi người hiểu chuyện gì xảy ra. Trừ Kiếm Bất Bình. - Ngươi... Kiếm Bất Bình khó tin cúi đầu nhìn ngực mình, biết từ khi nào ngực gã thủng cái lỗ cỡ ngón tay, máu trào ra ngoài. Sương lạnh lan tràn xung quanh cái lỗ, hơi lạnh thấu xương nháy mắt tràn ngập đến toàn thân Kiếm Bất Bình. Kiếm Bất Bình thể tin bị trúng kiếm. chiêu thua. - Ngươi là... Là... Ngươi... Đinh... sống nhanh chóng xói mòn, mắt Kiếm Bất Bình mơ hồ nhìn kiếm trong tay người bí . thanh kiếm rỉ sét lấm tấm vết rỉ sét, đầy vệt đỏ rực. Kiếm Bất Bình nhận ra thân phận của người bí . Đinh Hạo! Đinh Hạo vốn nên chết dưới băng nhai. Người bí ngẩng đầu lên: - Là ta. Ánh nắng chiếu rọi, tóc dài đen rối loạn, khuôn mặt tuấn tú, chính là Đinh Hạo. - ... thể nào... phải ngươi ... ... Kiếm Bất Bình lảo đảo đứng vững, trong mắt tràn ngập sợ hãi, khó tin. hiểu sao vào lúc này Kiếm Bất Bình nghĩ đến lời thiếu niên thợ săn Trương Phàm như con kiến trong mắt gã. Đinh Hạo chết! Chẳng lẽ thể giết Đinh Hạo được sao? - Tại sao... Tại... Kiếm Bất Bình khó thể đứng vững, gã chậm rãi khuỵu xuống, người khác thấy như gã quỳ trước mặt người bí . Đinh Hạo hiểu Kiếm Bất Bình hỏi cái gì. Năm tháng trước Đinh Hạo có sức đánh lại Kiếm Bất Bình. Năm tháng sau Đinh Hạo chiêu giết chết Kiếm Bất Bình. Chênh lệch lớn như vậy làm Kiếm Bất Bình giật mình và thấy vô cùng nghi hoặc. Tại sao như vậy? Vào phút cuối cuộc sống, đây là đáp án duy nhất Kiếm Bất Bình muốn biết. Đinh Hạo , xoay người hướng thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Phương Thiên Dực. Đinh Hạo thể cho Kiếm Bất Bình bây giờ là cảnh giới song mạch tam khiếu Đại Võ Sư cảnh, càng cho gã biết dù là viên mãn Đại Võ Sư cảnh, trung giai Tiên Thiên Võ Tông cảnh đối mặt chiêu ám sát Hữu Ta Vô Địch trong mười hai thần kỹ Chiến Tự Quyết cũng thoát khỏi. Đinh Hạo có hảo cảm với võ giả đọa lạc như Kiếm Bất Bình. Hãy mang theo nghi vấn của ngươi xuống địa ngục . * * * - Đinh... Đinh Hạo... - Đinh... Sư huynh... Sư... Các đệ tử Vấn Kiếm tông ngơ ngác. Mọi người cảm thấy như nằm mơ, thể ngờ rằng người bí cường đại gì sánh bằng chính là Đinh Hạo mất tích năm, sáu tháng, từng là đệ nhất kiếm Thanh Sam Đông Viện. Thiếu niên truyền kỳ, sáng tạo kỳ tích trở lại? Đinh Hạo quay về giết chết Kiếm Bất Bình cảnh giới viên mãn Đại Võ Sư cảnh? Đây là... Vương giả trở về sao? Đặc biệt là nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu sợ đến mất hồn mất vía. Đinh Hạo là thần tuợng nhiều người tôn kính, cũng là ác mộng của nhiều người. Đặc biệ nhóm nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu luôn ủng hộ Lư Bằng Phi mong muốn thấy thiên tài ngày xưa trở về. Trải qua chuyện Thiên Lý Lâu, mọi người hiểu tính cách của Đinh Hạo là gì. Đinh Hạo là bằng hữu tốt nhất, kẻ địch đáng sợ nhất. Đinh Hạo chưa từng nhân từ, thương hại kẻ thù. Đám người nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu dám chạy trốn. biết ai là người đầu tiên quỳ xuống, rất nhanh những kẻ tham gia bao vây bắt thiếu niên thợ săn Trương Phàm đều phập phồng lo sợ khuỵu xuống, bao gồm nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu lúc trước rất huênh hoang. Đám người như tù phạm chờ phán xét. - Cút , hôm nay giết các ngươi. Trở lại cho Lư Bằng Phi là ta về, kêu rửa ôcr chờ ta. Đinh Hạo thèm nhìn đám người đó, khoát tay mất kiên nhẫn . Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu xoay tròng mắt, gió chiều nào theo chiều nấy: - ... Chúng ta... Đinh Hạo, chúng ta bị buộc, cầu xin Đinh sư huynh hãy tha thứ cho chúng ta. Chúng ta nguyện ý theo Đinh sư huynh, chúng ta... Ai đều thấy được Đinh Hạo thể ra thực lực khủng bố, khi trở về Vấn Kiếm tông Lư Bằng Phi tuyệt đối phải đối thủ. - Ta muốn lần thứ hai, cút! Đinh Hạo quay đầu lại, phất tay. Lực lượng hùng hồn tuô ntrào, đám người nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu lăn ra ngoài. Đinh Hạo gằn từng chữ: - với Lư Bằng Phi là ta cho thời gian chuẩn bị, hãy lấy ra tất cả bản lĩnh của . Ta khiến ... Chết tâm phục khẩu phục! Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu khó khăn bò dậy, mặt lúc đỏ lúc trắng, oán hận cắn răng mang theo đám người cụp đuôi bỏ chạy. * * * Trong hẻm chỉ còn lại Đinh Hạo, thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Phương Thiên Dực. Ánh hoàng hôn từ ngoài hẻm chiếu vào ba thiếu niên, kéo cái bóng ra dài. Mãi đến lúc này Phương Thiên Dực, thiếu niên thợ săn Trương Phàm vẫn thấy khó tin. Đinh sư huynh xuất tại đây. Ba thiếu niên đứng im lâu sau nở nụ cười hiểu ý.
CHƯƠNG 304: THANH SAM ĐÔNG VIỆN BIẾN ĐỔI Đinh Hạo kiềm được : - Xin lỗi, ta đến chậm! Đinh Hạo bước tới đấm vào vai Phương Thiên Dực, thiếu niên thợ săn Trương Phàm, đây là thói quen của . Thiếu niên thợ săn Trương Phàm gãi đầu : - , đến vừa lúc. Trong khoảnh khắc này, thiếu niên thợ săn Trương Phàm đối diện cao thủ như Kiếm Bất Bình vẫn dám dõng dạc phản bác như trở về lúc mới vào Vấn Kiếm tông, ngại ngùng xấu hổ. Phương Thiên Dực cười toe toét: - Đinh sư huynh xuất tốt quá. Ha ha ha ha ha ha! Lần này tên hề Lư Bằng Phi tiêu đời rồi. - đến sao bây giờ Lư Bằng Phi lớn lối như vậy? Đinh Hạo kinh ngạc hỏi: - Mấy ngày qua trong tông môn xảy ra chuyện gì? - Ài, chuyện rất dài. Chúng ta đều xem thường tiểu nhân Lư Bằng Phi, con người có chút tài năng. Mấy tháng trước Lý Lan được Ngư Quy Nhân trưởng lão chưởng tọa Ngư phong trong nội môn hạch tâm lục phong lục tọa nhìn túng thu làm đệ tử chân truyền, từ chức viện thủ. Từ đó Thanh Sam Đông Viện dần rơi vào tay Lư Bằng Phi. Phương Thiên Dực nhíu mày : - Bây giờ Lư Bằng Phi là viện thủ mới của Thanh Sam Đông Viện. - Viện thủ mới? Đinh Hạo kinh ngạc : - thể nào!Với tính tình của Tổng giáo sư Vương Tuyệt Phong thể nào đồng ý người như Lư Bằng Phi trở thành viện thủ. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm cười khổ : - Nếu Vương Tuyệt Phong sư thúc vẫn là Tổng giáo sư Thanh Sam Đông Viện tốt rồi, đáng tiếc Tổng giáo sư đổi người. - Đổi Tổng giáo sư? Đinh Hạo kinh ngạc hỏi: - Rốt cuộc là sao? Phương Thiên Dực cắn răng căm hận : - Ba tháng trước Vấn Kiếm tông và Thanh Bình học viện xung đột lớn trong Thiên Nhân cốc, hai bên hoàn toàn xé rách da mặt, nhiều người chết. Ban đầu chúng ta chiếm ưu thế, tiếc rằng sau này thần đồng Mục Thiên Dưỡng xuất trong Thiên Nhân cốc, càn quét cao thủ tông môn. Mã Nhất Phi sư thúc vì yểm hộ các đệ tử ... Chết rồi. Đinh Hạo gật đầu. Hôm nay trong Thao Thiết Lâu Đinh Hạo nghe đám người trò chuyện biết tin Mã Nhất Phi sư thúc chết. Đinh Hạo mong đó là tin bậy nhưng bây giờ hy vọng cuối cùng tan biến. Lúc rèn luyện ở di tích thượng cổ tông môn Tây Nham sơn mạch Mã Nhất Phi để lại ấn tượng rất sâu cho Đinh Hạo. Đó là nam nhân im lặng kiệm lời, quan tâm chăm sóc đệ tử ký danh, là sư huynh đệ cùng thời với Vương Tuyệt Phong xấu xa. Mới chia tay mây tháng ... Mục Thiên Dưỡng! Lại là Mục Thiên Dưỡng! Đinh Hạo tạm ghi nhớ khoản nợ này. Phương Thiên Dực tiếp tục bảo: - Mã Nhất Phi sư thúc chết khiến tính tình Vương Tuyệt Phong giáo sư thay đổi, mất tích mười ngày sau cuối cùng bị sư thúc khác nâng lên núi. Nghe người ta Vương Tuyệt Phong giáo sư xuống núi khiêu chiến Mục Thiên Dưỡng kết quả thua. Tuy Vương Tuyệt Phong giáo sư thua nhưng vinh dị, là người duy nhất sống sót trở về trong số người chủ động khiêu chiến với thần đồng Mục Thiên Dưỡng từ sáu năm qua. Nghe Mục Thiên Dưỡng cũng bị thương trong cuộc chiến. Vương Tuyệt Phong khiêu chiến Mục Thiên Dưỡng? Đinh Hạo lặng im. Đây là phong cách của Vương Tuyệt Phong giáo sư, có vẻ cái chết của Mã Nhất Phi sư thúc kích thích gã quá lớn. Cảm tình sư huynh đệ của bọn họ hờ hững như mặt ngoài. - Vương Tuyệt Phong giáo sư trọng thương trở về núi thể dạy chúng ta, cao tầng tông môn đổi Tổng giáo sư mới cho Thanh Sam Đông Viện. Tổng giáo sư mới là trong ba chủ trì đại tái năm viện lần đầu, Lỗ Kỳ Lỗ sư thúc. Lỗ Kỳ? Đinh Hạo ngây người. Tại sao là Lỗ Kỳ? Lỗ Kỳ và Doãn Nhất Phi từng có khúc mắc với Đinh Hạo, luôn ghi hạn . Lỗ Kỳ trở thành Tổng giáo sư Thanh Sam Đông Viện, vụ việc đơn giản. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm tiếp tục bảo: - Sau khi Lỗ Kỳ trở thành Tổng giáo sư Thanh Sam Đông Viện mọi chuyện thay đổi. Lúc trước Lý Lan sư huynh đặt ra nhiều quy tắc bị phá bỏ, dường như thích những người có quan thân với Đinh sư huynh. Lư Bằng Phi trở thành người Lỗ Kỳ thích nhất. Có Lỗ Kỳ nâng đỡ, thực lực của Lư Bằng Phi tăng vọt liên tục đứng đầu ba lần đại tái năm viện. Đinh Hạo gật đầu. Tính cách Lư Bằng Phi đê tiện nhưng tư chất võ đạo tầm thường, gã chẳng lấy được danh ngạch trong chuyến di tích thượng cổ tông môn Tây Nham sơn mạch. Có đệ tử nội môn chân truyền hạch tâm như Lỗ Kỳ chống lưng, các thủ lĩnh Lý Lan, Lý Mục Vân, Lương Phi Tuyết vắng mặt, Lư Bằng Phi liên tục giành hạng nhất quá lạ lùng. Phương Thiên Dực khẽ thở dài: - Sau khi Lư Bằng Phi trở thành viện thủ tiêu diệt kẻ chống đối, tùy ý phân phối tài nguyên tu luyện. Hễ ai nịnh nọt Lư Bằng Phi được ưu đãi, những người gai mắt hoặc đồng ý về phe Lư Bằng Phi nhận được tài nguyên tu luyện thiếu đến tội. Lỗ Kỳ Tổng giáo sư hoàn toàn bao che cho Lư Bằng Phi. Ài, Thanh Sam Đông Viện bây giờ bị Lư Bằng Phi làm cho chướng khí mù mịt, triệt để biến chất. Phương Thiên Dực gật đầu, : - Đúng vậy. Ta và Thiên Dực liên tục hai tháng được tài nguyên tu luyện, thậm chí được đệ tam giai tâm pháp Thái Huyền Vấn Kiếm Khí Thiên. Ba tháng nay nếu nhờ Tây Môn giáo sư giúp đỡ các sư huynh đệ đội thiếu niên Tiền Phong bị chèn ép đến có cơm ăn. Nhân tình ấm lạnh, rất nhiều đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện nhận ân huệ của Đinh sư huynh đều ngã hướng Lư Bằng Phi. Ngược lại viện thủ Lý Tàn Dương của Hồng Sam Tây Viện nhiều lần lén tiếp tế cho chúng ta. Mộ Dung Yên Chức và Ngọc Giác Dao sư tỷ giúp đỡ. Bao gồm Cuồng Nhân Lữ Cuồng bên Tử Sam Nam Viện cũng giúp tay. Đường xa biết sức ngựa, lâu ngày biết lòng người. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm kể Lý Tàn Dương, Mộ Dung Yên Chức, Ngọc Giác Dao là người từng nhận ơn của Đinh Hạo, biết tri ân báo đáp, là người đáng tin. Còn Cuồng Nhân Lữ Cuồng làm Đinh Hạo bất ngờ, nhớ lúc trong khách sạn U Minh Quỷ ảo trận cứu gã, Cuồng Nhân Lữ Cuồng tiếng cảm ơn ai ngờ chịu vươn tay giúp. - Mây đen thể che mặt trời, mọi chuyện qua. Đinh Hạo lạnh lùng cười: - Lư Bằng Phi đúng ? Ta tự mình nhìn xem bản lĩnh đệ nhất đại tái năm viện của là như thế nào. Phương Thiên Dực vội : - Đinh sư huynh, bây giờ cánh chim của Lư Bằng Phi lớn, lại có đệ tử chân truyền hạch tâm như Lỗ Kỳ chống lưng, thể khinh thường. Lư Bằng Phi mặt ngoài thể thực lực là đại viên mãn Võ Sĩ cảnh nhưng ta từng đánh nhau với , sợ là cỡ Võ Sư cảnh. - Ha ha ha ha ha ha! sao, chỉ là trò hề. phải Đinh Hạo tự tin mù quáng, tự tin tuyệt đối vào thực lực của mình. Phương Thiên Dực xong nhận ra gã quan tâm bị rối loạn.
CHƯƠNG 305: BẰNG HỮU CỦA LÝ Y NHƯỢC Cao thủ như Kiếm Bất Bình ở trước mặt Đinh sư huynh còn bị giết ngay, đối phó với Lư Bằng Phi thành vấn đề, chỉ cần tổng giáo sư Lỗ Kỳ nhúng tay vào... Phương Thiên Dực biết Đinh Hạo bây giờ là trung giai Đại Võ Sư cảnh, tiến tới bước là đạp qua giới hạn thiên nhân tiến vào Tiên Thiên Võ Tông cảnh. Đinh Hạo có tư cách để kiêu ngạo, dù đối mặt Lỗ Kỳ cũng có sức chiến đấu. Đinh Hạo : - Được rồi, nữa, mau tìm chỗ trị thương cho hai ngươi. Dưỡng thương xong chúng ta lập tức lên đường Vấn Kiếm tông. Phương Thiên Dực phân chấn tinh thần, chợt nhớ cái gì vội la lên: - được, chúng ta phải về mau. Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ còn bị nhốt trong nhà tù, nếu đến muộn sợ là bọn họ gặp nguy hiểm. Đinh Hạo mỉm cười : - sao, ta sắp xếp rồi. Ta còn có chuyện trong Thái Bình thành, vừa lúc đợi hai ngươi lành bệnh. Phương Thiên Dực cực kỳ tin tưởng Đinh Hạo, nghe vậy hoàn toàn yên lòng. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm muốn cái gì, do dự chút cuối cùng im miệng. Đinh Hạo nhìn ràng. * * * - Lý Y Nhược ta muốn gặp người chẳng lẽ còn cần tiểu nhân Lư Bằng Phi đồng ý? Cút cho ta! Hạt tiêu Lý Y Nhược mặt lạnh băng, bộ dáng cố chấp lý. Hai đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện canh gác cửa nhà tù lộ biểu tình khó xử. Ai cũng biết thiếu nữ xinh đẹp trước mắt dễ chọc, chỉ vì nàng có nhiều người ngưỡng mộ, chỉ vì biểu ca của nàng là viện thủ Hồng Sam Tây Viện Lý Tàn Dương, trong các thủ lĩnh năm viện bắc, nam, đông, tây, trung, càng vì bản thân Lý Y Nhược có thực lực, thiên phú tu luyện cường đại, itnhs tình nóng nảy. - Sao chưa cút? Lý Y Nhược cầm hộp đồ ăn xông vào nhà tù. thanh kỳ dị từ bên trong vọng ra: - Ô, chẳng phải là Lý tiên nữ của Hồng Sam Tây Viện sao? Chuyện gì khiến người tức giận như vậy? thiếu niên mặc áo xanh bước ra, mặt trắng râu, mắt gian xảo, hơi bệnh hoạn cười giễu cợt. Hai đệ tử ký danh gác cổng vội hành lễ, có vẻ rất sợ thiếu niên mặc áo xanh này. - Giang Phong sư huynh! Giang Phong cực kỳ kiêu ngạo hừ lạnh, thèm nhìn hai đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện. Giang Phong lướt qua Lý Y Nhược, đáy mắt lóe tia dâm ô nhưng cẩn thận giấu . Bây giờ Giang Phong rất được Lư Bằng Phi thích, dã tâm trướng lớn lên, muốn vấy bẩn đóa hoa đẹp nhất năm viện bắc, nam, đông, tây, trung. - Lý tiên nữ muốn vào thăm hai phản đồ tông môn Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ? Ha ha, được rồi, Lư sư huynh sớm dặn cho phép bất cứ ai vào thăm, ha ha. Giang Phong cố ý cười gian chờ Lý Y Nhược cầu xin mình. Khiến tiên nữ xinh đẹp cao cao tại thượng cúi đầu trước mình là chuyện vui sướng biết mấy? Giang Phong rất là mong chờ. Ai ngờ... Bốp! cái tát mạnh vang dội quất Giang Phong xoay vòng như con quay, đầu váng mắt hoa. dấu tay in mặt Giang Phong. - Ngươi... Giang Phong ngây người. Mặt Lý Y Nhược lạnh băng, khinh thường : - Phi, con chó săn đê tiện cũng dám lớn lối trước mặt ta? muốn chết xéo sang bên, chọc giận bản nương kiếm lấy mạng chó của ngươi! Giang Phong quê quá nổi khùng: - Lý Y Nhược, ngươi dám đánh ta? - Cút, nếu khiến ngươi hối hận kịp! Lý Y Nhược rút trường kiếm bên hông ra, ánh sáng lạnh lóe lên, sát khí ngút trời. Giang Phong liên tục đổi sắc mặt lúc xanh lúc đỏ. Lý Y Nhược có tư chất rất tốt, bây giờ thuộc hàng cao thủ trong năm viện bắc, nam, đông, tây, trung, Giang Phong phải đối thủ của nàng. Nếu đánh nhau chính Giang Phong chịu thiệt. Nghĩ đến đây Giang Phong có can đảm ngăn Lý Y Nhược. Giang Phong trơ mắt nhìn Lý Y Nhược như thiên nga kiêu ngạo lướt qua gã. Lý Y Nhược vào nhà tù, mùi mốc meo ẩm ướt xộc vào mũi, ánh sáng tối tăm khiến người sợ hãi. Lý Y Nhược nhíu mày, bước đá đen thô ráp lót đường. Lý Y Nhược quẹo vài lần, ánh sáng bên trong càng thêm tối. Lý Y Nhược đến tận cùng. Lý Y Nhược xuyên qua hàng rào gỗ sắt đen thấy Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ bị nhốt bên trong. Lúc Lư Bằng Phi vu oan thiếu niên thợ săn Trương Phàm tu luyện ma công bắt ngay trong đêm, ngày thứ hai định xử tử buộc mọi người thể thầm cướp ngục. Đó đúng là cái bẫy, nếu nhờ Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ vàop hút mấu chốt đoạn hậu mọi người tham gia hành động đó là tù phạm. Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ bị xích sắt trói chặt giá gỗ, áo ngoài màu xanh bị cởi ra, áo lót trắng tràn đầy vết roi, loang lỏ vệt máu. Bọn họ bị hành hạ nhiều. - Y Nhược? Sao nàng đến đây? Môi Vương Tiểu Thất khô nứt, mặt vàng vọt, biểu tình mệt mỏi. Lý Vân Kỳ cũng bị thương nặng, hôn mê. - Thân thể các ngươi... Chết tiệt, bọn họ là vô pháp vô thiên, dám dùng hình phạt với các ngươi? là đáng chết! Lý Y Nhược nhìn vết máu chưa đông lại ràng Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ mới bị hành hạ, nàng vừa tức vừa giận. Lý Y Nhược rút trường kiếm ra, vài đóa hỏa hoa nở rộ. Trường kiếm chặt đứt xích sắt trói Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ. Lý Y Nhược dìu Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ ngồi xuống, kiểm tra thân thể hai người. May mắn Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ bị thương. Lý Y Nhược lấy bình kim sang dược ra khỏi ngực bôi lên miệng vết thương Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ. Vương Tiểu Thất cố nâng tinh thần cười : - Ha ha, ngờ dời này ta được tẩu tử tự bôi thuốc cho... Lý Y Nhược cốc đầu Vương Tiểu Thất, tức giận quát: - Sắp bị người đánh ngu còn đàng hoàng? Yên tâm, ta cứu các ngươi ra ngoài. Cao tầng tông môn chưa có quyết định về chuyện này. Tên chó săn Giang Phong dám hành hạ các ngươi, là đáng chết, ta tha cho bọn họ. Lý Vân Kỳ tỉnh lại, tựa vào tường đá lạnh lẽo vội khuyên: - Y Nhược sư tỷ đừng làm bậy, tránh cho bị tiểu nhân Lư Bằng Phi bắt điểm yếu liên lụy. Lý Y Nhược , đánh giá Lý Vân Kỳ từ xuống dưới. Lý Y Nhược : - ngờ tiểu tử nhà ngươi bình thời sợ đầu sợ đuôi vào phút mấu chốt đứng bên Hạo ca ca. Được lắm, Lý Vân Kỳ, ngươi là nam nhân chân chính! Sau này ngươi chính là bằng hữu của Lý Y Nhược ta. Lý Vân Kỳ cười cười: - Hì hì. là ban đầu Lý Vân Kỳ khá do dự.