CHƯƠNG 306: BẢN TÂM VÕ GIẢ Dù sao Lư Bằng Phi đoạt hạng nhất đại tái năm viện ba lần lại có Tổng giáo viên Lỗ Kỳ chống lưng. Đối đầu với tiểu nhân độc ác hiểm như vậy có kết quả rất thảm. Nhưng hiểu sao Lý Vân Kỳ nhớ lại trong lầu đá tại Thung Lũng thôn, Đinh Hạo mỉm cười vỗ vai gã. Lúc đó Lý Vân Kỳ được giao nhiệm vụ trông chừng nhà tù, cuối dùng dứt khoát chọn nội ứng ngoại hợp cùng đám người Phương Thiên Dực cứu thiếu niên thợ săn Trương Phàm. Đến bây giờ Lý Vân Kỳ bị bắt, nhận hết hành hạ, tương lai và vận mệnh tối tăm nhưng trong lòng gã còn do dự mà càng kiên quyết hơn. Trước rèn luyện, Lý Vân Kỳ giữ vững bản tâm võ giả. Điều này khiến lòng Lý Vân Kỳ bình thản. Trong lòng bình tĩnh vượt qua đau đớn. Chỉ có mình Lý Vân Kỳ biết Đinh Hạo đâu, cũng biết thực lực của tăng tiến khủng bố đến cỡ nào. Lý Vân Kỳ giữ kín bí mật cho ai, dù là đám người Vương Tiểu Thất, thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Lý Y Nhược, Phương Thiên Dực. Lý Vân Kỳ tin tưởng thiên tài áo xanh từng kiếm tung hoành năm viện bắc, nam, đông, tây, trung ngạo nghễ trở về. Thời đại Đinh Hạo qua? Chỉ có tên ngốc mới nghĩ vậy. Lý Vân Kỳ rất kiêu ngạo, gã thây tự hào vì điều mình làm. Đặc biệt khi đệ nhất mỹ nữ năm viện bắc, nam, đông, tây, trung Lý Y Nhược : - Từ nay ngươi là bằng hữu của Lý Y Nhược ta. Lý Vân Kỳ bỗng thấy những gì mình làm được đền đáp xứng đáng. Cảm giác được công nhận này khiến Lý Vân Kỳ quên thân thể đau đớn. Nhờ Lý Y Nhược giúp đỡ, Vương Tiểu Thất và Lý Vân Kỳ ăn bữa cơm no, bổ sung thể lực, tinh thần đỡ hơn nhiều. - Y Nhược, bây giờ thế lực Lư Bằng Phi lớn, mấy ngày nay nàng đừng đến thăm chúng ta tránh cho tiểu nhân đó bắt được điểm yếu. Vương Tiểu Thất xuýt xoa ngồi dậy đụng chạm miệng vết thương làm gã đau hút ngụm khí lạnh. Vương Tiểu Thất : - Phải rồi, có tin tức của tiểu Phàm ? an toàn chưa? Lý Y Nhược lắc đầu, : - Tạm thời vẫn có tin tức gì, Thiên Dực sư huynh thầm bám theo tủy binh Lư Bằng Phi phái ra. Thực lực của Thiên Dực sư huynh mạnh mẽ, chắc bảo vệ được tên thợ săn kia. Lại đường Trương Phàm trốn do biểu ca của ta tự mình vạch, chắc có vấn đề, các ngươi yên tâm . Vương Tiểu Thất gật đầu, : - Cũng đúng. Bát Hoang Tà Dương Lý Tàn Dương viện thủ Hồng Sam Tây Viện nổi tiếng như cồn được người gọi là tiểu thiên cơ, làm việc cẩn thận. Có Lý Tàn Dương sắp xếp tiểu Phàm an toàn rồi. Ha ha, ngờ lần đầu tiên gặp nhau bởi vì ta xem thường tên thợ săn đó còn bị Đinh sư huynh răn dạy, ngờ chưa có ngày hôm nay. Ha ha, ta vì thành tù nhân, bà nội nó, từ khi lão tử sinh ra chưa từng chịu khổ như vậy. Sau này nếu có cơ hội gặp lại nhất định khiến tiểu tử đó bồi thường ta! - Ta nữa. Lý Vân Kỳ nhăn nhó : - Khuôn mặt tuấn tú của ta bị tên khốn Giang Phong quất nát, sau này phải kêu tiểu Phàm bồi thường cho ta! Lý Y Nhược nhìn Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ làm bộ làm tịch, bật cười : - Sao ta cảm thấy lúc hai ngươi chuyện rất là tự hào? Yên tâm, những gì hai ngươi phải chịu ta khiến chó săn Giang Phong trả lại gấp trăm ngàn lần! Lý Y Nhược đến đây khí nhàng hơn. Lý Y Nhược khẽ thở dài: - Được rồi, ta biết hai ngươi vậy là cố ý làm ta vui. Yên tâm, trong lòng ta hiểu hết, hành động lỗ mãng. Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ nhìn nhau, cười khổ. Trong năm viện bắc, nam, đông, tây, trung có ai biết đệ nhất mỹ nữ Lý Y Nhược chỉ đẹp tuyệt trần mà tính nóng vô cùng. Chuyện gì Lý Y Nhược quyết định chín con ma cũng kéo lại được, nếu nàng hành động lỗ mãng mới là lạ. Trong lúc ba người chuyện có tiếng bước chân truyền đến. Giang Phong phụ trách công nhà tù ở bên ngoài lúc sau kiềm được vào, thấy tình hình này vừa kinh vừa giận : - Lý Y Nhược, ngươi quá to gan, dám thả hai tên phản nghịch ra, còn chặt đứt xích sắt? Ngươi muốn cướp ngục thả chúng sao? Ngươi chịu trách nhiệm? Lý Y Nhược cười với Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ, thấy Giang Phong vào khuôn mặt nghiêm nghị lạnh băng. Lý Y Nhược nhìn chằm chằm Giang Phong, khóe môi cong lên: - Đến đúng lúc. Giang Phong thây ổn: - Ngươi... Ngươi... Ngươi muốn làm gì? - Ngươi biết ngay. Lý Y Nhược lắc người chớp mắt đến trước mặt Giang Phong. Bàn tay mỹ thiếu nữ như ngọc vỗ chưởng, Giang Phong hốt hoảng vội vàng duỗi cánh tay ngăn trở. Ai ngờ cánh tay Lý Y Nhược chợt mềm mại có xương như con rắn quấn cánh tay Giang Phong nhanh như chớp vỗ mấy cái vào ngực gã. - Oa... Võ kỹ đê giai hạ phẩm Kim Xà Triền Ti Thủ? Giang Phong há mồm hộc búng máu, cảm thấy mấy huyệt khiếu trong thập nhị chính kinh thủ thiếu đệ nhất kinh bị phong ấn, vận chuyển huyền khí gặp trắc trở. Giang Phong kinh hoàng la lên: - Ngươi... Ngươi đừng làm bậy. Ngươi muốn làm gì? Lý Y Nhược cười lạnh, nhún chân hất xích sắt gãy bay lên, vung tay. Xích sắt như mãng xà đen trói Giang Phong lại cột vào khúc gỗ chữ thập. - Ngươi dám hành hạ Tiểu Thất và Vân kỳ, bây giờ ta cho chó săn nhà ngươi nếm mùi roi! Lý Y Nhược lấy cây roi tẩm nước muối giá dụng cụ quất vào mặt Giang Phong. Tiếng gió kêu vù vù, trong phút chốc da tróc thịt bong, máu thịt tứ tung. Giang Phong hét như giết heo: - A! Ngươi dám đánh ta... Tiện nhân... Lý Y Nhược lời tiếp tục quất mấy chục roi. - A! Đau chết mất... A... Đừng đánh... Ta... Ui da... Ta dám nữa... Ngươi là nãi nãi... Giang Phong hèn hạ vài giây sau chịu nổi kêu cha gọi mẹ xin tha. - Cho ngươi nhớ kỹ, dám khi dễ bằng hữu của Hạo ca ca! Hạt tiêu Lý Y Nhược nương tay. Giang Phong gào thét như heo bị thọc tiết vang vọng trong phòng giam. Chốc lát sau... Có tiếng bước chân từ bên ngoài vào, mười mấy người chạy tới. thanh uy nghiêm cao cao tại thượng chậm rãi lên tiếng: - Lý Y Nhược, đủ rồi. Phương Thiên Dực, thiếu niên thợ săn Trương Phàm bị thương khá nặng.
CHƯƠNG 307: LỚN LỐI Đinh Hạo tìm khách sạn yên tĩnh trong Thái Bình thành, sắp xếp chỗ ở cho Phương Thiên Dực, thiếu niên thợ săn Trương Phàm xong tìm tộc nhân Cao thị định cư trong thành, kêu bọn họ mua giúp chút linh dược. Xong xuôi tất cả, Đinh Hạo tìm luyện khí phường mau đan lô bình thường, tốn ngày luyện chế ra lô Hồi Thiên Đan. Hồi Thiên Đan vốn chỉ là đan dược đỉnh nhị phẩm có thể chữa nội, ngoại thương cho võ giả, hiệu quả rệt. Nhưng Đinh Hạo được Đao Tổ dạy cách luyện chế Hồi Thiên Đan, dùng lửa là cực dương thiên hỏa huyền khí sau khi dung hợp tâm pháp Huyền Tự Quyết trải qua trung đan điền phần ngực, lại bỏ thêm chất lỏng trắng bí có được trong hang động dưới đáy vực khu đồ bỏ Vấn Kiếm tông vào nguyên vật liệu. Vậy nên hiệu quả đan dược hơn xa Hồi Thiên Đan bình thường. Sau khi đan thành ánh sáng rực rỡ, đột phá phẩm cấp, Hồi Thiên Đan thành đan dược tam phẩm trung giai. Đinh Hạo dùng huyền khí đánh tan huyền khí trong người thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Phương Thiên Dực, có thêm Hồi Thiên Đan phụ trợ, vết thương của hai người nhanh chóng lành lại. Trong quá trình Đinh Hạo bỏ thời gian gặp đám người thôn trưởng Cao Phong, trưởng lão Cao Lâm. Bây giờ tộc Cao thị Thung Lũng thôn thoát khỏi trạng thái nghèo khó, qua năm tháng bọn họ đứng vững gót chân trong Thái Bình thành. Các loại buôn bán vào quỹ đạo, xem như giàu có. Thao Thiết Lâu chính là cửa tiệm Cao thị. Đám người thôn trưởng Cao Phong, trưởng lão Cao Lâm vô cùng mang ơn Đinh Hạo, đại ân nhân thay đổi vận mệnh của Thung Lũng thôn. Đinh Hạo kể cuyện gặp kỳ ngộ trong khe nưetrs băng tầng cho tộc Cao thị, nhắc đến cuộn tranh chứa kho báu. Về Huyền Chiến Thắng quyết Đinh Hạo, Kiếm Tổ, Đao Tổ từng bàn bạc, giữ kín là hơn. khi tin tức này lan ra, cái gọi là thất phu vô tội hoài bích kỳ tội, gây rắc rối nhiều cho Đinh Hạo. Sau này khi nào Đinh Hạo có đủ thực lực, sợ gì nữa có thể truyền Huyền Chiến Thắng quyết cho bé Cao Tuyết Nhi, xem như báo đáp tộc Cao thị. Thông qua cửa tiệm Cao thị, Đinh Hạo bán số vật phẩm quan trọng lấy từ xác tướng, vương, cường giả nhân loại trong khe nứt băng tầng bán ra ngoài, được đến hơn năm trăm vạn kim. Hơn phân nửa Đinh Hạo đổi thành huyền tinh thạch để sau này sử dụng tu luyện. Làm xong tất cả đại khái làm lỡ năm, sáu ngày thời gian của Đinh Hạo. Vết thương của Phương Thiên Dực, thiếu niên thợ săn Trương Phàm nhờ linh dược nên lành lặn. Đinh Hạo tìm đến võ quán gặp bé Cao Tuyết Nhi, sắp xếp xong mới Vấn Kiếm tông. Đinh Hạo mang bé Cao Tuyết Nhi theo bên người. Qua năm tháng tu luyện vỡ lòng, Cao Tuyết Nhi từ bé gầy yếu suy dinh dưỡng trở thành thân thể chắc khỏe, huyết khí vượng thịnh, thỏa mãn điều kiện cơ bản tu luyện huyền khí. bé Cao Tuyết Nhi có thể bắt đầu kích phát hạt giống huyền khí. Đinh Hạo đồng ý đề cử bé Cao Tuyết Nhi vào Vấn Kiếm tông, lần này trở về đem nàng theo để quen thuộc hoàn cảnh trong tông môn. Qua bốn tháng là đến lúc Vấn Kiếm tông tuyển nhận đệ tử mới mỗi năm lần, bé Cao Tuyết Nhi có thể chính thức nhập tông học nghệ. * * * Sáng sớm, mặt trời rực rỡ, bốn người Đinh Hạo cưỡi ngựa ra Thái Bình thành, giục ngựa chạy nhanh. * * * Nghe thanh quen thuộc, Lý Y Nhược hừ lạnh ném roi , xoay người nhìn. Hai mươi mấy đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện vây quanh thiếu niên mặc áo xanh biếc, đầu đội minh ngọc võ quan hình vuông. Thiếu niên biểu tình tức giận nhìn trong nhà tù. Thiếu niên khoảng mười bốn, lăm tuổi, cao thước sáu, bảy, khuôn mặt trắng trẻo. Thiếu niên nheo mắt lấp lóe ánh sáng lạnh, khóe môi cong lên bảy phần giận ba phần uy nghiêm. Eo treo trường kiếm vỏ ngọc, long văn kiếm thôn, chỉ đỏ quấn quanh chuôi kiếm hình mai hoa, phần đuôi cột tơ rực rỡ. Thiếu niên phát ra khí thế khiến người sợ hãi, huyền khí dao động như vực sâu như biển rộng. Thiếu niên ăn mặc xa hoa cao quý hơn đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện bình thường nhiều. Thiếu niên chính là viện thủ giờ của Thanh Sam Đông Viện, Lư Bằng Phi. So với hình tượng đáng khinh trước kia Lư Bằng Phi như chim sẻ lột xác, cót chút uy nghiêm. Lư Bằng Phi đứng đó cho người cảm giác áp lực, đặc biệt đôi mắt híp lại như rắn độc thè lưỡi. Lư Bằng Phi liếc mắt qua khiến người sợ hãi. Liên tục đoạt giải nhất đại tái năm viện ba lần nuôi dưỡng chút khí thế cho Lư Bằng Phi. Nhưng có lẽ vì Lư Bằng Phi thích tính kế người khác nên gã toát ra hơi thở trầm. So với hai thiên tài cũ của Thanh Sam Đông Viện, Lư Bằng Phi có cảm giác sáng sủa, thân thiết như Đinh Hạo, có nhã nhặn nắm chắc tất cả như Lý Lan. Tuy nhiều đệ tử nghe theo Lư Bằng Phi nhưng đó là vì sợ gã chứ phải bản năng muốn thân thiết. Các đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện đứng quanh Lư Bằng Phi ràng rất sợ gã, dám tới gần, cúi đầu im lặng. Nhưng người khác sợ Lư Bằng Phi có nghĩa là hạt tiêu Lý Y Nhược sợ. Lý Y Nhược kêu thẳng tên Lư Bằng Phi: - Lư Bằng Phi, ngươi đến đúng lúc! Lý Y Nhược chỉ vào Giang Phong bị đánh hấp hối, lạnh lùng cười: - Ngươi nuôi con chó dữ ày dám dùng hình phạt trong nhà tù, đánh Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ bị thương đầy người. to gan, ngươi dạy dỗ thuộc hạ như thế nào? Lư Bằng Phi lạnh nhạt : - Ta chỉ thấy Lý Y Nhược nàng đánh Giang Phong đệ tử Thanh Sam Đông Viện ta bị thương nặng chứ thấy Giang Phong sử dụng hình phạt riêng. Lư Bằng Phi cắn ngược lại Lý Y Nhược: - Lý Y Nhược, hôm nay nàng cho ta lời giải thích ràng đừng hòng rời khỏi nhà tu này! - Giải thích? Lý Y Nhược tức giận bật cười : - Tiểu nhân hiểm nhà ngươi nhân lúc Hạo ca ca của ta ở làm loạn Thanh Sam Đông Viện chướng khí mù mịt còn biết ngượng đòi giải thích? Nếu có ngươi cho phép con chó Giang Phong làm sao dám sử dụng hình phạt riêng với Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ? Người ta sợ ngươi, giận mà dám gì. Lý Y Nhược ta để mắt thứ lấy oán trả ơn hèn hạ như ngươi! Hôm nay bản nương chủ trì công đạo, ta đánh chết con chó Giang Phong ngươi làm gì được ta? Lư Bằng Phi mở to mắt ra: - Tiện tì vô tri! Hai luồng sáng lạnh bắn ra, niệt độ khí nhà tù giảm thấp. là trước kia Lý Y Nhược cũng mơ ước Lý Y Nhược. Mỹ thiếu nữ đẹp nhất năm viện bắc, nam, đông, tây, trung như hoa hồng có gai, hấp dẫn chết người, làm nhiều sư huynh đệ năm viện bắc, nam, đông, tây, trung thậm chí nội, ngoại môn muốn nịnh Lý Y Nhược vui vẻ, Lư Bằng Phi cũng ngoại lệ. Tiếc rằng Lý Y Nhược thích Đinh Hạo, chủ động tới gần . Trước kia Lư Bằng Phi dám lộ ra cảm xúc, bây giờ gã là đệ nhất đại tái năm viện ba quý, cai quản Thanh Sam Đông Viện. Lư Bằng Phi nếm mùi vị quyền lực, nỗi khát vọng Lý Y Nhược bị quyền lực ảnh hưởng trởn ênb iến thái. Lư Bằng Phi hận Đinh Hạo nên cũng hận Lý Y Nhược, gã có kiên nhẫn giành được trái tim nữ nhân này mà muốn chiếm thân thể nàng. Lư Bằng Phi cứ tưởng tuợng cảnh đè đóa hoa đẹp nhất năm viện bắc, nam, đông, tây, trung dưới thân, tận tình chà đạp. Nhưng trong thời gian ngắn Lư Bằng Phi phải kiềm nén mình. Lư Bằng Phi biết trước khi thi cuối năm đệ tử ký danh gã phải nhẫn nhịn, chờ kế hoạch kia thành công, gã thuận lợi trở thành đệ tử nội môn hạch tâm của Vấn Kiếm tông nữ nhân như Lý Y Nhược lọt vào tay gã. Lư Bằng Phi ngờ hôm nay, trước mặt nhiều người, Lý Y Nhược dám trả treo với gã. bao lâu Lư Bằng Phi từ khi gã bị người nể mặt? Trong khoảnh khắc đó Lư Bằng Phi suýt kiềm chế được. Nhưng mắt Lư Bằng Phi từ từ khép, hai luồng sáng lạnh như lưỡi rắn chậm rãi biến mất. Lư Bằng Phi thở hắt ra, gằn từng chữ: - Nàng có quyền can thiệp chuyện nội bộ Thanh Sam Đông Viện. Lý Y Nhược, cho nàng cơ hội cuối cùng, cút , nếu đừng trách ta khách sáo! - Lư viện thủ lớn giọng, ta muốn xem ngươi làm sao khách sáo với biểu muội của ta? thanh uy nghiêm lạnh nhạt phát ra từ phía sau. Tim mọi người run lên. Lại vị đại nhân vật đến.
CHƯƠNG 308: TRƯƠNG PHÀM KHÁC LẠ Tuyết như ngân, kiếm như hồng, mã như long! Đinh Hạo mặc trường sam màu xanh, cưỡi con tuấn mã màu trắng cao to thần tuấn hiếm thấy, chính là Tuyết Vực Sư Long Thú. Con tuấn mã này có huyết mạch ma phải tốn số tiền mới mua về. Trước khi Đinh Hạo vào Tuyết Long sơn rèn luyện gửi con ngựa nuôi trong chỗ chăn ngựa tại Thái Bình thành, con ngựa thoải mái qua mùa đông, thân hình mập ra vòng, càng thần tuấn hơn, nhìn từ xa như con rồng trắng . Thú vị là con ngựa càng thông linh hơn, cách sáu tháng gặp lại chủ nhân Đinh Hạo nó biểu cực kỳ thân thiết, đường vui vẻ thở phì phì. bé Cao Tuyết Nhi tò mò hỏi: - Khải Trình ca ca, chúng ta phải bao lâu mới đến Vấn Kiếm tông? bé Cao Tuyết Nhi mặc áo khoác đỏ bọc kín, bên trong là giáp da dày, đội mũ da đỏ, cưỡi tuấn mã đỏ rực, đôi mắt to tròn nhìn bốn phương tám hướng. Đây là lần đầu tiên bé Cao Tuyết Nhi xa nhà, mọi thứ trong hoang dã rất mới mẻ với nàng, đường mắt nhìn đủ. bé Cao Tuyết Nhi như con chim bị nhốt trong lồng, líu ríu hỏi này hỏi nọ rất là hoạt bát. Đinh Hạo mỉm cười : - Theo tốc độ nay khoảng ba ngày nữa. Tọa kỵ của bé Cao Tuyết Nhi, thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Phương Thiên Dực và Vương Phong đầu trọc cũng toàn là ngựa tốt đắt tiền mua trong Thái Bình thành, tuy thần tuần như con Tuyết Vực Sư Long Thú của Đinh Hạo nhưng ngày , hai ngàn dặm dễ như chơi. Nếu phải vì lo cho bé Cao Tuyết Nhi, đoàn người thường phải nghỉ ngơi lúc cần đến ba ngày, chỉ cần ngày rưỡi là đến nơi. - Khải Trình ca ca, Vấn Kiếm sơn như trong truyền thuyết bốn mùa xanh ngắt, phong cảnh như tranh giống tiên cảnh sao? - Khải Trình ca ca, có phải đến Vấn Kiếm tông rồi ta gặp Vân Kỳ ca ca ngay ? - Ài, năm nay phải tháng sáu mới thi nhập tông, vậy là Tuyết Nhi còn phải chờ hơn ba tháng. - Khải Trình ca ca ở trong Vấn Kiếm tông có nhiều bằng hữu tốt ? Giống như Tiểu Phàm ca ca và Thiên Dực ca ca. - Khải Trình ca ca... - Khải Trình ca ca... bé Cao Tuyết Nhi luôn hỏi các vấn đề đường , Đinh Hạo thấy nhức đầu. May mắn bên cạnh có thiếu niên thợ săn Trương Phàm luôn đầy kiên nhẫn, sau này toàn là gã đáp lại các vấn đề của bé Cao Tuyết Nhi. - Đúng rồi, Tuyết Nhi, Nhất Đao Khải Trình là tên giả của ta, tên là Đinh Hạo. Khi nào đến tông môn đừng gọi ta là Khải Trình ca ca nữa. Đinh Hạo thấy cần phải sửa chữa bé Cao Tuyết Nhi. - Hì hì, được, sau này Tuyết Nhi kêu Hạo ca ca. bé Cao Tuyết Nhi băng tuyết thông minh biết nặng , hỏi nhiều. Trong phút chốc ngày qua. Khi màn đêm buông xuống, mọi người tìm khe nsui cản gió cắm lều. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm rất óc kinh nghiệm bày các loại cảnh báo, phòng ngự quanh lều tránh cho buổi tối bị ma tập kích. Đinh Hạo nhìn thiếu niên thợ săn Trương Phàm bận rộn, hiểu sao nhớ đến năm, sáu tháng trước lần đầu từ Vấn Kiếm tông ra rèn luyện. Khi đó các đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện cùng nhau, có kinh nghiệm cắm trại hoang dã, cũng là mình thiếu niên thợ săn Trương Phàm bạn rộn chuẩn bị tất cả. Nửa năm qua, xảy ra nhiều chuyện cảnh còn người mất. Tuy mấy ngày nay thiếu niên thợ săn Trương Phàm gì nhưng Đinh Hạo cảm giác được trải qua chuyện phản nghịch gã có chút thay đổi. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm ngày xưa chân chất, hăm hở tiến lên từ từ lột xác. đường biết có phải Đinh Hạo bị ảo giác mà có mấy lần cảm nhận thiếu niên thợ săn Trương Phàm nhìn , ngần ngừ muốn lại thôi, đôi khi gã nhìn chân trời và dãy núi phía xa, tâm nặng nề. Ăn cơm chiều xong, trong khi mọi người nghỉ ngơi Đinh Hạo ra ngoài dạo phòng. Đinh Hạo dùng thanh kiếm rỉ sét làm bút viết nửa câu thơ khác nhau đất ướt đông nam tây bắc. - Sơn trọng thủy phục nghi đường, liễu ám hoa minh lại nhất thôn! Minh văn khắc đất đen chưa tan bắc rất nhạt hầu như thấy nét bút, lóe ánh sáng bạc u như sương chảy xuôi trong vết khắc. Có lực lượng bí trong chữ viết, dù là ma dã thú mắt nhạy bén nhất cũng thể nhìn ra. Câu thơ minh văn. Đây là đạo minh văn đặc biệt của Đinh Hạo. Năm mươi sáu chữ viết trong bóng tối có tác dụng lớn hơn cạm bẫy thiếu niên thợ săn Trương Phàm bày ra, chẳng những trước tiên phát ma đến gần, sau khi minh văn bị kích phát khói ma tại chỗ. Uy lực của minh văn cỡ cao thủ cảnh giới Võ Sĩ cảnh đại viên mãn đánh kích hết sức. Làm xong tất cả Đinh Hạo quay về lều, trông thấy Phương Thiên Dực, thiếu niên thợ săn Trương Phàm ngồi quanh đống lửa cười. Đinh Hạo cũng ngồi xuống. Đống lửa đốt cháy ánh lên mặt thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Phương Thiên Dực, Đinh Hạo, lúc sáng lúc tối. hồi hiểu sao nhắc tới lúc bọn họ mới vào Vấn Kiếm tông. Đinh Hạo cảm thán, lây rượu ngon ra khỏi trữ vật giới chỉ. Phương Thiên Dực, thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Đinh Hạo yếu nhiều nhưng hơi say. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm bình thường kiệm lời tối hôm nay khá nhiều. Mới đầu là Phương Thiên Dực, thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Đinh Hạo chuyện nhưng sau này là Trương Phàm kéo tay Phương Thiên Dực, Đinh Hạo, hai người nghe gã . đến lúc săn bắn trong Bách Man sơn, khóe môi thiếu niên thợ săn Trương Phàm luôn nở nụ cười dịu dàng. đến cùng đám người Đinh Hạo tu luyện, chơi đùa trong Vấn Kiếm tông thiếu niên thợ săn Trương Phàm tỏ ra hưng phấn. đến ra rèn luyện, cơ duyên xảo hợp được Thập Hoàng Thể Tôn Công thiếu niên thợ săn Trương Phàm hao tay mua chân. - Tên của ta là Trương Phàm, có lẽ vận mệnh định ta như cái tên, rất là bình thường, có tư chất siêu đẳng như Đinh sư huynh, Phương sư huynh, nhìn kiếm pháp gì lần là học được... - Gần năm qua ta cố gắng thua ai, ta đổ mồ hôi ít hơn ai nhưng ta có cố gắng cỡ nào vẫn tiến bộ trong tu luyện huyền khí. Mọi người cùng nhau tu luyện Thái Huyền Vấn Kiếm Khí Thiên, ta tiến bộ chậm nhất. Trong hơn hai ngàn đệ tử ký danh sơn môn ta là người xếp chót nhất.
CHƯƠNG 309: THẬP HOÀNG THỂ TÔN CÔNG Nghe thiếu niên thợ săn Trương Phàm đến đây Đinh Hạo, Phương Thiên Dực định an ủi mấy câu nhưng gã mỉm cười xua tay chặn lại. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm tiếp tục bảo: - Nhưng lần trước rèn luyện trong di tích hoang phế, ta ngẫu nhiên có được Thập Hoàng Thể Tôn Công khiến ta thấy niềm hy vọng khó tả. Thập Hoàng Thể Tôn Công như chuyên môn tạo ra cho ta, chỉ cần tu luyện tháng là ta có thể bùng nổ lực công kích Võ Sĩ cảnh. Đinh Hạo chú ý đến lúc thiếu niên thợ săn Trương Phàm nhắc Thập Hoàng Thể Tôn Công, ánh lửa đỏ chiếu rọi mặt gã sáng bừng lên, có khí thế phát ra từ người gã. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm cười tiếp: - Lư Bằng Phi biết đến Thập Hoàng Thể Tôn Công liên tục uy hiếp dụ dỗ ta, muốn ta dâng ra bí tịch. Ha ha ha ha ha ha! Làm sao ta biết cái tên này ngay từ đầu muốn đối đầu Đinh sư huynh, sao ta có thể truyền dạy công pháp đáng sợ kia cho ? Lư Bằng Phi nổi khùng ỷ vào chức viện thủ lén dùng thủ đoạn vu oan ta tu luyện công pháp ma. Lư Bằng Phi biết dù ta chết cũng nửa câu. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm vừa vừa uống rượu. Chớp mắt thiếu niên thợ săn Trương Phàm uống năm, sáu bình Xích Diếm Nhưỡng. Đây là lần đầu tiên thiếu niên thợ săn Trương Phàm uống nhiều rượu như vậy, men say lâng lâng, gã ngọng. - Nhưng chuyện này liên luỵ rất nhiều huynh đệ, hại Tiểu Thất và Vân Kỳ bị nhốt trong tù, biết ra sao rồi... Thiếu niên thợ săn Trương Phàm đến cuối cùng nhìn hai bằng hữu tốt nhất, nghiêm túc : - Đinh sư huynh, Thiên Dực, hôm nay ta truyền Thập Hoàng Thể Tôn Công cho các ngươi, sau này cùng nhau tu luyện. Đinh Hạo, Phương Thiên Dực ngẩn ra, lòng dâng lên dòng nước ấm. Đây chính là huynh đệ. Đây chính là bằng hữu. Liều mạng bảo vệ công pháp, thà chết cho Lư Bằng Phi, bây giờ thiếu niên thợ săn Trương Phàm keo kiệt muốn dạy Đinh Hạo, Phương Thiên Dực. Đinh Hạo vỗ vai thiếu niên thợ săn Trương Phàm, mỉm cười : - Ngươi như vậy Thập Hoàng Thể Tôn Công là chuyên môn dành cho ngươi, mình ngươi tu luyện . Thiếu niên thợ săn Trương Phàm sốt uột : - Đinh sư huynh, ngươi và Mục Thiên Dưỡng ước chiến ba năm bây giờ qua gần năm. Nay thần đồng Mục Thiên Dưỡng của Thanh Bình học viện uy chấn Tuyết Châu có thể là đệ nhất nhân thế hệ trẻ, thực lực cao thâm khó dò, tốc độ tu luyện nhanh kinh khủng. Đinh sư huynh muốn đuổi kịp Mục Thiên Dưỡng trong thời gian ngắn rất là khó khăn. Thập Hoàng Thể Tôn Công là công pháp tốc hành, ta chỉ tu luyện tháng tương đương Võ Sĩ cảnh. Với thiên phú của Đinh sư huynh nếu tu luyện công pháp này trong vòng hai năm việt qua Tiên Thiên Võ Tông cảnh... Đinh Hạo phất tay ngăn thiếu niên thợ săn Trương Phàm lại, cười : - Tiểu Phàm yên tâm , mỗi người có duyên pháp và tọa hóa của họ, ta cần Thập Hoàng Thể Tôn Công cũng có thể khiêu chiến Mục Thiên Dưỡng. Còn ngươi tu luyện được Thái Huyền Vấn Kiếm Khí Thiên, vậy hãy tập trung vào Thập Hoàng Thể Tôn Công , chừng tương lai nhất phi xung thiên, thành tựu cả chúng ta. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm vẫn muốn gì: - Nhưng mà... Phương Thiên Dực cười phụ họa: - Tiểu Phàm, Đinh sư huynh đúng, mỗi cá nhân có tạo hóa, duyên pháp của mình. Ta cũng muốn tu luyện Thập Hoàng Thể Tôn Công tập trung lực lượng cơ thể như ngươi vì... đến đây Phương Thiên Dực cười tự hào, chậm rãi rút trường kiếm bên hông ra, ngón tay vuốt ve như sờ da thịt mềm mại của người tình. Phương Thiên Dực say mê : - Kiếm mới là sinh mệnh, linh hồn của ta. Đời này Phương Thiên Dực chỉ tu đạo kiếm thuật, nhất kiếm phá vạn pháp mới là đao của ta. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm há mồm biết nên gì. * * * Lư Bằng Phi nhíu mày. cần xoay người Lư Bằng Phi cũng biết là ai đến. Trong đệ tử ký danh năm viện bắc, nam, đông, tây, trung kẻ dám giọng điệu đó với Lư Bằng Phi chỉ đếm đầu ngón tay, gọi Lý Y Nhược là biểu muội chỉ có người. Viện thủ Hồng Sam Tây Viện, Bát Hoang Tà Dương Lý Tàn Dương. Đây là ngựa ô nổi bật sau. Trong đại tái năm viện lần đầu Lý Tàn Dương thể vào danh sách mười tuyển thủ hạt giống Hồng Sam Tây Viện, biểu tiếng tăm gì. Mãi khi đại tái năm viện lần hai, ba Lý Tàn Dương mới dần nổi bật, bộ Bát Hoang Tà Dương kiếm pháp vô cùng tính diệu, xem như cao thủ kiếm pháp xếp năm hàng đầu trong hai ngàn đệ tử ký danh. Càngh iếm có là Lý Tàn Dương trẻ tuổi nhưng mưu tính sâu xa, rất khôn ngoan, làm việc lọt kẽ hở. Lý Tàn Dương được gọi là tiểu thiên cơ, rất khó đối phó. - Ta tưởng là ai, ra Lý viện thủ đại giá tới rồi. Lư Bằng Phi chậm rãi xoay người, cười lạnh : - Lý viện thủ là uy phong, lớn giọng . Phía đối diện, mấy chục đệ tử ký danh Hồng Sam Tây Viện khí thế mạnh mẽ vây quanh Lý Tàn Dương ngày càng chính chắn, gã kiêu ngạo đứng thẳng, mặt lạnh lùng. Lý Tàn Dương mặc áo đỏ, lưng đeo trường kiếm, mặt như quan ngọc, mắt sáng hơn sao, tóc đen dày cột sau ót bằng vòng vàng khảm ngọc đỏ. Lý Tàn Dương tuấn tú nho nhã như ngọn lửa đốt cháy, có phong cách tự tin chắc chắn. Lý Tàn Dương cho người cảm giác như tắm gió xuân, dễ khiến người thân thiết hơn Lư Bằng Phi lạnh lùng gian xảo. - Giọng của bản viện lớn như Lư viện thủ. Lý Tàn Dương chậm rãi tới, mỉm cười : - Xá muội chỉ đến thăm bằng hữu ngày xưa bị ngươi bắt nhốt lại, qua mấy ngày nữa sợ là viện thủ Hồng Sam Tây Viện như ta cũng bị ngươi tìm tội danh nào đó nhốt vào tù ? Lư Bằng Phi lạnh nhạt : - Nếu chỉ là thăm bằng hữu đương nhiên có vấn đề, nhưng đánh bị thương đệ tử Thanh Sam Đông Viện ta ta là đứng đầu viện thể hỏi tới. Đồ ngốc cũng ngửi được hai đại nhân vật đối thoại tràn ngập mùi thuốc súng. Bát Hoang Tà Dương Lý Tàn Dương và Lư Bằng Phi quan hệ hòa thân, nhiều người trong lòng hiểu . Nguyên nhân căn bản Bát Hoang Tà Dương Lý Tàn Dương và Lư Bằng Phi đối lập là vì Đinh Hạo biến mất nửa năm. Lý Tàn Dương là bằng hữu của Đinh Hạo, bằng hữu rất tốt nên tất nhiên gã nghiêng hướng đám người Vương Tiểu Thất. Từ sau khi Lư Bằng Phi nổi lên ban đầu còn ngây thơ lôi kéo thiếu niên viện thủ Lý Tàn Dương nắm giữ phần năm lực lượng đệ tử ký danh. Tiếc rằng mỗi lần Lư Bằng Phi đều bị từ chối. - Đạo khác nhau chung lối. Đây là câu trả lời Lý Tàn Dương đưa cho Lư Bằng Phi. Lư Bằng Phi rất tức giận. Mấy ngày qua Lý Tàn Dương, Lư Bằng Phi từ trong tối ngoài sáng ngấm ngầm đấu nhau. Về thực lực cá nhân Lư Bằng Phi chiếm ưu thế chút, nhưng Lý Tàn Dương có sức kêu gọi, ngưng tụ đệ tử ký danh Hồng Sam Tây Viện. Hai bên giằng co dần khiến quan hệ Thanh Sam Đông Viện, Hồng Sam Tây Viện cũng căng thẳng theo.
CHƯƠNG 310: CON MÈO MẬP MÀU TRẮNG - Phi, chó dữ như Giang Phong nếu là lão tử sớm lấy mạng chó của rồi. Lư tiểu nhân, bà nội nó ngươi đừng biết ngượng , ta phi! Lý Tàn Dương chưa gì thiếu niên vạm vỡ, mặt có vết đao nhạt, mặc áo đỏ lớn giọng cười to. Lư Bằng Phi nhíu mày, trả lời. Bởi vì Lư Bằng Phi nhận ra thiếu niên mặt sẹo này. Là Tiêu Thừa Tuyên. Nhân vật thứ hai đứng sau Bát Hoang Tà Dương Lý Tàn Dương trong Hồng Sam Tây Viện, cũng là cánh tay phải của gã và là người thân tín nhất. Tiêu Thừa Tuyên ất lỗ mãng, thô lỗ, trái ngược với Lý Tàn Dương khôn khéo. Tiêu Thừa Tuyên nhanh mồm nhanh miệng, chuyện gì cũng dám . Tiêu Thừa Tuyên dám làm điều người khác dám, thiên phú và tư chất siêu mạnh, thực lực cường đại, đánh nhau sợ chết. Nếu chọc vào Tiêu Thừa Tuyên như dính miếng da trâu đường, kéo ra. thể phải trái với người như vậy. Cho nên Lư Bằng Phi cố nén lửa giận trong lòng. Lư Bằng Phi cảm thấy thân phận, địa vị của gã nếu đấu miệng với người lỗ mãng như Tiêu Thừa Tuyên hạ giá, hẹp hòi. Nhưng hôm nay Lý Y Nhược cho Lư Bằng Phi tìm được cơ hội, gã quyết tâm nắm bắt thả, dù có gây lớn chuyện đến cao tầng tông môn cũng sao. Chỉ cần trừng phạt Lý Y Nhược là tương đương khiến Lý Tàn Dương mất mặt. Lư Bằng Phi muốn cho các đệ tử ký danh năm viện bắc, nam, đông, tây, trung thấy ai mới là số giờ, ai chuyện nặng ký. Lư Bằng Phi thầm quyết định, chậm rãi : - Mọi người đều thấy Lý Y Nhược đánh Giang Phong, ta phải lấy lẽ công bằng cho Thanh Sam Đông Viện. Tuy Lư Bằng Phi ta biết ăn như Lý viện thủ nhưng cũng biết ra mặt vì huynh đệ của mình. Có vài người chó cậy mặt chủ muốn khi dễ đệ tử Thanh Sam Đông Viện ta? Đừng mơ! Lư Bằng Phi quan tâm Tiêu Thừa Tuyên, gã híp mắt lóe tia sáng lạnh, bộ dáng đầy chính nghĩa, cười lạnh nhìn Lý Tàn Dương. Lời này thốt ra từ người đứng đầu đại tái năm viện ba lần, Lư Bằng Phi cố ý biểu diễn kích động, chỉ Giang Phong bị đánh gần chết mà bao gồm mười mấy đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện bên cạnh gã cũng kích động. Nhưng... Tiêu Thừa Tuyên làm bộ muốn ói: - Ọe, lấy đâu ra lời buồn nôn quá vậy? Ói chết, để ta ói . Tiêu Thừa Tuyên khinh thường : - Nếu Đinh Hạo câu này ta tin nhưng Lư Bằng Phi ngươi... Tiểu nhân ích kỷ vì mình, miệng mồm nhanh nhảu thu mua lòng người. Ta phi! Thanh Sam Đông Viện bị ngươi làm thành bộ dạng gì còn biết xấu hổ câu đó? Mặt Lư Bằng Phi đen thui. Tiêu Thừa Tuyên đúng là thứ nên bị kéo xuống địa ngục tùng xẻo, công lực kéo thù hận thấp hơn Vương Tuyệt Phong xấu xa. Tiêu Thừa Tuyên câu phá hoại Lư Bằng Phi cực khổ tạo ra khí hiên ngang lẫm liệt. - Bà nội nó, ngươi gì? - Tiểu tử mặt sẹo, dám vu tội Lư sư huynh? Ngươi muốn chết! - Như thế nào? Tiêu sư huynh chúng ta thể lời sao? - đám chó săn nịnh bợ Lư tiểu nhân, khi Đinh Hạo sư huynh còn ở sao thấy các ngươi nhiệt tình như vậy? Ta phi, làm đệ tử ký danh Vấn Kiếm tông ta mất hết mặt mũi! khí căng thẳng. Các đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện, Hồng Sam Tây Viện cãi lộn trong nhà tù, hai bên giương cung bạt kiếm, rút vũ khí ra. Ánh sáng lạnh chớp lóe, huyền khí tuôn trào. Lư Bằng Phi hét to tiếng: - Câm miệng lại hết cho ta! Thanh như sấm rền chấn động nhà tù hẹp kêu vù vù, thanh dứt. Chớp mắt khí thế mạnh mẽ tuôn trào từ người Lư Bằng Phi. Ánh sáng xanh biếc tràn ngập toàn thân Lư Bằng Phi, sóng gợn lăn tăn hoa mắt người, dâng trào như sóng thần. Mọi người ảo giác rơi vào rừng rậm vô biên, từng cây cối ngàn năm rì rào hát. Áp lực nghẹt thở phát ra từ người Lư Bằng Phi khiến tất cả im miệng. Đệ tử ký danh thực lực thấp chút mặt tái nhợt đứng vững. - Nếu thông đạo lý được hãy dùng thực lực chuyện ! Lư Bằng Phi chậm rãi bước ra, kiêu ngạo đứng thẳng, mắt hẹp dài tràn ngập kiêu ngạo khinh thường. Lư Bằng Phi thản nhiên : - Hôm nay bản viện muốn bắt Lý Y Nhược, có ai phục? ra đấu trận! Lư Bằng Phi nhìn bốn phía, dừng lại ở Lý Tàn Dương. Lư Bằng Phi cười nhạt đầy khiêu khích. Trong khoảnh khắc này, thực lực và bá đạo của đệ nhất đại tái năm viện ba lần lộ ràng. Lư Bằng Phi liên tục giành hạng nhất đại tái năm viện ba lần, gã còn là cái đuôi núp sau lưng Đinh Hạo. Lư Bằng Phi đột nhiên biến bá đạo, mọi người có mặt tự hỏi lòng ai chọi có nắm chắc đánh bại gã. Bao gồm viện thủ Hồng Sam Tây Viện Lý Tàn Dương cũng vậy. - Ha ha ha ha ha ha! Lý viện thủ có Bát Hoang Tà Dương kiếm pháp tinh diệu vô song, hôm nay trước mặt nhiều sư huynh đệ, Lư Bằng Phi ta muốn lĩnh giáo xem ngươi có xứng với danh hiệu Bát Hoang Tà Dương ? Lư Bằng Phi cười lạnh, chủ động đến gần Lý Tàn Dương. Tiêu Thừa Tuyên biến sắc mặt : - Tiểu nhân vô sỉ, ngươi chỉ là viện thủ viện. Ha ha, ngươi có tư cách gì khiêu chiến với viện thủ của Tây viện ta? Hãy để lão tử dạy ngươi bài học! Tiêu Thừa Tuyên cắn răng bước tới bước, định đánh nhau. Đừng thấy ngày thường Tiêu Thừa Tuyên làm việc lỗ mãng nhưng trong thô có tế, lòng sáng như gương. Tiêu Thừa Tuyên biết hôm nay quyết thể để Lý Tàn Dương và Lư Bằng Phi đánh nhau, vì nếu thua uy vọng của Lý Tàn Dương trong năm viện bắc, nam, đông, tây, trung giảm mạnh, sau nàyêu ma uốn kéo lại là rất khó khăn. Lư Bằng Phi muốn dùng lực phá xảo. Tiêu Thừa Tuyên tuyệt đối cho Lư Bằng Phi có cơ hội đó. Nếu hôm nay Tiêu Thừa Tuyên bị Lư Bằng Phi đánh bại uy vọng của Lý Tàn Dương hao tổn, sau này gã còn cơ hội khống chế cục diện. Ai ngờ Tiêu Thừa Tuyên chưa ra tay ... - Meo! tiếng mèo kêu trong trẻo vang trong nhà tù chật hẹp. Xảy ra chuyện khó tin. Lư Bằng Phi đầy bá đạo khi nghe tiếng mèo kêu, đôi mắt kiêu căng toát ra tia ngạc nhiên. Huyền khí dao động mạnh mẽ vô cùng chợt đông lại, Lư Bằng Phi đứng im tại chỗ. Tiêu Thừa Tuyên nhìn theo ánh mắt Lư Bằng Phi rơi vào vai Lý Tàn Dương. con mèo mập trắng ngồi vai Lý Tàn Dương. Tiêu Thừa Tuyên ngẩn người. Lý Y Nhược đứng bên cạnh, đôi mắt trong suốt lộ tia hân hoan, người khẽ run.