CHƯƠNG 311: NIỀM TIN TAN VỠ VÀ RỜI số đệ tử ký danh Hồng Sam Tây Viện hiểu ý lộ vẻ nghi hoặc. Chỉ là con mèo, mập tròn, có dao động lực lượng gì, có vẻ như mọi người tại đây tay đủ bóp chết nó. Con mèo như vậy tại sao khiến khí nhà tù biến quái dị? đến biểu tình vài đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện kỳ lạ, bao gồm Lư Bằng Phi vênh váo kiêu căng trong chớp mắt này lộ vẻ mặt vừa giận vừa sợ. lẽ con mèo mập trắng đại biểu cho thế lực khủng khiếp nào đó? Càng khiến các đệ tử ký danh các đệ tử ký danh ngạc nhiên là đệ nhất mỹ nữ năm viện bắc, nam, đông, tây, trung Lý Y Nhược mặt luôn lạnh băng khi thấy con mèo này lần đầu tiên nở nụ cười trong nửa năm qua, như băng vạn năm hòa tan, xuân về hoa nở. Bao gồm hai tù phạm thảm nhất Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ mắt lạnh nhìn mọi chuyện khi trông thấy con mèo mập trắng cũng lộ biểu tình mừng như điên. Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ nhìn nhau, cùng cười to, trong tiếng ngaoài tràn ngập vui sướng, đắc ý, ấm áp, dễ chịu. - Ha ha ha ha ha ha! Lư Bằng Phi, ngươi ngờ đúng ? Ngày này rốt cuộc đến, trở về, ngươi tàn đời rồi! Vương Tiểu Thất còn vẻ sa sút, kích động người run run. Lý Vân Kỳ ở bên tuy nỏi nhưng khuôn mặt hưng phấn đỏ lên. Càng lạ là đối mặt Vương Tiểu Thất trào phúng, Lư Bằng Phi là đứng đầu đại tái năm viện ba quý, viện thủ Thanh Sam Đông Viện như kẻ ngốc đứng ngây ra, biểu tình liên tục thay đổi, đáp trả lại câu nào. Ánh mắt Lý Tàn Dương thương hại nhìn Lư Bằng Phi, : - Ba ngày nữa trở về, kêu ta ngươi biết hãy chuẩn bị . Có thủ đoạn gì cứ lấy ra hết, đây là cơ hội cuối cùng của ngươi. Lư Bằng Phi như chìm trong ác mộng giật mình tỉnh lại, biểu tình ngẩn ngơ sau đó là nổi khùng lên. - Ha ha ha ha ha ha! Cơ hội? Cơ hội cuối cùng? Cười chết người. có tư cách gì câu đó? trở về sao? Có thể thay đổi mọi thứ sao? Bây giờ ta còn là Lư Bằng Phi trước kia, ta là đệ nhất đại tái năm viện ba quý, là đệ tử ký danh mạnh nhất năm viện bắc, nam, đông, tây, trung còn là viện thủ Thanh Sam Đông Viện, mạnh hơn trước kia, có quyền thế hơn. Dù trở về sao? Ta cho biết thời đại của qua rồi! Người xung quanh ngẩn ra. Ba, bốn tháng nay Lư Bằng Phi cho người ấn tượng gã khôn ngoan hiểm, buồn vui lộ ra, tâm ngoan thủ lạt, hai. Khuôn mặt Lư Bằng Phi trầm như con rắn chuẩn bị táp mồi, khiến người kính sợ. Đây là hình tượng Lư Bằng Phi cố ý đắp nặn ra. Lư Bằng Phi hy vọng chỉ có thực lực, địa vị khiến người hâm mộ mà khí chất như kiêu hùng, làm người kính sợ. Nhưng lúc này Lư Bằng Phi hoảng loạn. Thời gian dài Lư Bằng Phi cố ý tạo ra hình tượng bỗng nhiên sụp đổ, rất nhiều người lần đầu thấy gã tức giận, hoảng hốt đến vậy. Lư Bằng Phi như người chết chìm vùng vẫy lần cuối, như dã thú bị nhốt trong bẫy kêu gào trước khi chết, càng lún càng sâu. Bản thân Lư Bằng Phi hiểu sao chẳng qua là con mèo Đinh Hạo nuôi xuất làm gã rơi vào sợ hãi, bất an. Lư Bằng Phi cho rằng thời gian huy hoàng xóa tan cái bóng trong lòng gã, có đủ can đảm đối diện người kia. Nhưng lúc này, nỗi sợ hãi vừa xa lạ vừa quen thuộc như thủy triều lan tràn nhấn chìm Lư Bằng Phi. Mắt Lý Tàn Dương càng lộ thương hại, nhìn Lư Bằng Phi như ngó tên hề lừa mình dối người. Lý Tàn Dương lắc đầu. Đinh Hạo nhờ con mèo đến nhắn tin khiến gã bất ngờ, nhưng điều này cho gã cảm giác tự hào vì được tin tưởng. Đặc biệt là được người như Đinh Hạo tin tưởng, cảm giác tuyệt vời. Điều Lý Tàn Dương cần làm là bảo vệ Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ. Bây giờ Lý Tàn Dương làm được, con mèo dễ dàng đánh tan khí thế của Lư Bằng Phi. Lý Tàn Dương dời mắt khỏi Lư Bằng Phi nhìn hướng biểu muội, : - Y Nhược, chúng ta , hết chuyện. người đánh mất đấu chí có gì đáng sợ. Ai ngờ Lý Y Nhược kiên quyết lắc đầu, : - , ta muốn ở lại đây chờ trở về! Trước khi quay về ta tuyệt đối để bằng hữu của lại bị tổn thương. Lý Tàn Dương ngẩn ra, trầm ngâm lúc rồi gật đầu, : - Cũng tốt. * * * Đinh Hạo nhìn tờ giấy trong tay, thở dài. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm . Thiếu niên thợ săn Trương Phàm kiên cường bị đóng dấu phản nghịch cuối cùng lựa chọn rời khỏi Vấn Kiếm tông. Sáng sớm Đinh Hạo ra lều thấy bóng dáng thiếu niên thợ săn Trương Phàm đâu, cuối cùng Phương Thiên Dực tìm thấy thư từ biệt trong lều của Trương Phàm. Nội dung lá thư rất đơn giản. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm viết rằng vì vẫn thể tu luyện Thái Huyền Vấn Kiếm Khí Thiên, tiến bộ tu vi huyền khí, thể dung nhập vào tập hợp thiên tài, cạnh tranh kịch liệt trong Vấn Kiếm tông. Sau khi có được Thập Hoàng Thể Tôn Công, thiếu niên thợ săn Trương Phàm tìm thấy con đường mới, gã quyết định ra tìm con đường cường giả thuộc về mình. [Ta đột nhiên cảm thấy Đinh sư huynh rất đúng, mỗi cá nhân có duyên pháp, con đường của mình. Nửa năm qua chứng minh duyên pháp, con đường của ta ở trong Vấn Kiếm tông.] [Đinh sư huynh, khi chọn rời ta biết mình đâu. Có lẽ ta về Bách Man sơn, quay về nơi sinh ra. Có lẽ ta thể mang vinh diệu Vấn Kiếm tông cho bộ lạc săn Bách Man sơn, nhưng đao của ta cho bọn họ an toàn, có thể tìm ra con đường của mình.] [Ta biết đường tán tu rất vất vả nhưng điều này giúp ta thanh thản, ta có cảm giác thân thiết với núi rừng.] [Ta giỏi thủ đoạn, suy nghĩ nhanh nhẹn như Tiểu Thất, cung cấp tài nguyên tu luyện cho Đinh sư huynh. Ta cũng như Thiên Dực sư huynh có thiên phú kiếm thuật siêu đẳng, có thể cùng Đinh sư huynh luận bàn cùng tiến bộ. Ta cố vùng vẫy năm đến bây giờ chưa được nhất khiếu Võ Đồ cảnh.] [Đinh sư huynh, bao nhiêu lần ta muốn làm điều gì đó cho sư huynh, ta cũng muốn trở thành trợ thủ cho sư huynh chứ phải gánh nặng. Ta càng muốn Đinh sư huynh phân tâm vì ta, ta biết sư huynh cách nào phân tâm vì ước chiến cùng Mục Thiên Dưỡng Thiên Hàn Tuyệt phong. Ta ở lại tông môn chỉ khiến Đinh sư huynh càng vất vả.] [Cho nên ta quyết định rời .]
CHƯƠNG 312: LẠI LÀ NGƯƠI... BỐN PHƯƠNG Thập Hoàng Thể Tôn Công trời sinh phù hợp với ta, ta tiếp tục tu luyện. Trước khi ta chép lại bản khẩu quyết pháp môn Thập Hoàng Thể Tôn Công để trong lều, Đinh sư huynh cầm nó về tông môn rồi có thể báo cáo lên cao tầng tông môn. Trong thời gian ở Vấn Kiếm tông điều ta may mắn nhất là quen Đinh sư huynh, Tiểu Thất và Thiên Dực. Các bằng hữu. Rồi có ngày lại gặp gỡ nhau, sâu trong lòng ta vĩnh viễn là đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện. Hẹn gặp lại, chúng ta chắc chắn gặp lại Cuối cùng, sau hai năm, ước hẹn Thiên Hàn Tuyệt phong, dù khi đó Trương Phàm ta có tiếng tăm hay nổi danh Tuyết Châu ta leo lên Thiên Hàn Tuyệt phong chiến đấu vì Đinh sư huynh! Chữ viết tờ giấy lúc liền lúc ngắt, có vài chỗ lộn xộn. Chắc tối hôm đó thiếu niên thợ săn Trương Phàm suy nghĩ rối loạn cỡ nào, ngàn lời vạn chữ ghi giây, chắp nối lung tung, dông dài rồi lại khiến người rung động. Đinh Hạo, Phương Thiên Dực đọc thư xong lặng im lâu. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm luôn kiên cường, chuyện gì gã quyết định kiên trì tới, chín cự long cũng kéo lại được. Nếu thiếu niên thợ săn Trương Phàm quyết định rời khỏi Vấn Kiếm tông cho dù Đinh Hạo, Phương Thiên Dực chạy theo giữ lại cũng thể thay đổi suy nghĩ của Trương Phàm. Cuối cùng thiếu niên thợ săn Trương Phàm vẫn sao? Nhớ lại biểu kỳ lạ của thiếu niên thợ săn Trương Phàm mấy ngày nay, Đinh Hạo bỗng cảm giác có lẽ gã suy nghĩ chuyện này từ lâu. Thiếu niên thợ săn Trương Phàm ở lại thêm mấy ngày vì quý trọng thời gian cuối cùng ba người bên nhau. Phương Thiên Dực khẽ thở dài: - Có lẽ rời là lựa chọn tốt nhất cho tiểu Phàm. Vấn Kiếm tông cạnh tranh kiểm tra rất khắc nghiệt, tiến độ tu luyện của Trương Phàm bị đào thải vào kỳ thi cuối năm, cách nào vào trung tâm Vấn Kiếm tông như ngoại môn, nội môn, lục phong lục tọa. Đinh Hạo gật đầu. Trong lều thiếu niên thợ săn Trương Phàm quả nhiên có bản sao Thập Hoàng Thể Tôn Công. Đinh Hạo nhìn chữ viết quen thuộc trang tên sách, chỉ liếc mắt qua, đọc kỹ nội dung. Đinh Hạo lắc đầu, cầm quyển sách, mười ngón tay lóe ánh sáng. Trang giấy rách bay như bươm bướm trắng đầy trời, giây sau hóa thành bột phấn biến mất. Đinh Hạo giọng : - Nếu tiểu Phàm Thập Hoàng Thể Tôn Công trời sinh phù hợp với từ nay nó chỉ thuộc về ! Thập Hoàng Thể Tôn Công có thể khiến thiếu niên thợ săn Trương Phàm tư chất bình thường trong hai tháng ngắn ngủi bùng phát thực lực tương đương với cường giả đại viên mãn Võ Sĩ cảnh như nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, Thập Hoàng Thể Tôn Công đơn giản là công pháp tu luyện cơ bắp. Nếu tính phẩm cấp chắc Thập Hoàng Thể Tôn Công đủ xếp vào hàng thiên giai. Công pháp hiếm thấy như vậy nhưng Đinh Hạo thèm nhìn cái, trực tiếp hủy diệt. Từ nay trong thiên địa chỉ mình thiếu niên thợ săn Trương Phàm nắm giữ công pháp Thập Hoàng Thể Tôn Công. - Chúng ta tăng tốc độ quay về Vấn Kiếm tông. Ánh mắt Đinh Hạo sắc bén lạnh băng. Phương Thiên Dực gật đầu. Rồng có nghịch lân. Lư Bằng Phi, ngươi nên đụng vào Trương Phàm, lần này ngươi chọc giận Đinh sư huynh. * * * - Cái gì? kiếm giết chết Kiếm Bất Bình? Lư Bằng Phi tưởng đâu tai mình nghe lầm. Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu nơm nớp lo sợ đứng sau lưng Lư Bằng Phi, chắc chắn : - Đúng vậy. sai chút nào. Ta và Điền Hoành sư huynh chính mắt thấy, các sư huynh đệ cùng cũng thấy. biết Đinh Hạo học đâu ra kiếm pháp quái dị lắc người cái, kiếm giết Kiếm Bất Bình sư huynh. Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành gật đầu lia. - chiêu giết Kiếm Bất Bình thể chỉ dựa vào kiếm pháp quái dị là được, tu vi huyền khí của Đinh Hạo ít nhất cũng cỡ cảnh giới Võ Sư cảnh. Lư Bằng Phi cắn răng cam lòng thừa nhận. Tin tức này đánh vỡ mọi chuẩn bị trước đó của Lư Bằng Phi, gã phải lên kế hoạch lại. Lư Bằng Phi ngẩng đầu nhìn nóc đại điện đen, khuôn mặt vặn vẹo. - Đinh Hạo, mặc kệ lần này ngươi ra ngoài có thu hoạch gì, chỉ cần ngươi dám trở về Vấn Kiếm tông ta cho ngươi chết! Huống chi ngươi muốn bình an quay về Vấn Kiếm tông? dễ vậy! Ha ha, chỉ mình ta muốn giết ngươi! Lư Bằng Phi siết chặt nắm tay. Lư Bằng Phi phất tay: - Ra ngoài . Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu liếc nhau, cung kính hành lễ rồi lùi ra. Trong lòng nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu thấy nặng nề chưa từng có. Đối với thế lực Lư Bằng Phi mới nổi lên Đinh Hạo trở về là cuộc khiêu chiến cực kỳ nghiêm túc, sinh tồn hay diệt vong? Đó là vấn đề hóc búa thể bỏ qua. Sau khi nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu rời , Lư Bằng Phi lấy vật điêu khắc hình chim màu bạc ra khỏi trữ vật giới chỉ quăng lên cao. Phù điêu tỏa sáng hóa thành con chim kêu to bay ra đại điện hướng tới sâu trong lục phong lục tọa sơn môn Vấn Kiếm tông. - Ha ha ha ha ha ha! Đinh Hạo, có lẽ ngươi qua được ải này! * * * bầu trời tối tăm, mây đen che đầy, khí ẩm thấp. Nhìn từ xa thấy sơn môn Vấn Kiếm tông nguy nga trập trùng. Phương Thiên Dực, bé Cao Tuyết Nhi lộ biểu tình vui sướng. Đinh Hạo nhíu mày, chợt ngừng lại. Đinh Hạo quay đầu liếc rừng cây nằm bên tay phải, : - Ra . Lúc này là đầu xuân, trời se lạnh. Tuyết đọng cây cối hòa tan, cạch cây mọc ra chồi non xanh, nhìn từ xa như mặc áo xanh. Rừng cây này rậm rạp xào xạc trong gió lạnh. Phương Thiên Dực, bé Cao Tuyết Nhi nhìn theo ánh mắt Đinh Hạo nhưng thấy gì. Đinh Hạo cười nhạt, mắt bắn ra tia sáng bạc. Ánh mắt Đinh Hạo như hai cột sáng bạc xuyên qua, ngọn cây vốn có ai khi bị ánh sáng bạc bắn trúng dao động gợn sóng trong suốt. bóng người áo đỏ thon dài chậm rãi lộ mặt. Tim Phương Thiên Dực run lên. Bây giờ Phương Thiên Dực là võ giả cao giai Võ Sĩ cảnh, tai thính mắt tinh, cảm ứng được mấy chục thước. Tiếng sâu bọ kêu thể thoát khỏi cảm giác của Phương Thiên Dực, nhưng lần này nếu phải Đinh Hạo lên tiếng gã phát ngọn cây giấu người. Từ đó thấy được thực lực người áo đỏ hơn xa Phương Thiên Dực. Đinh Hạo nhìn người áo đỏ.
CHƯƠNG 313: NGƯƠI CÓ CƠ HỘI Vẫn là mặt nạ quỷ thanh đồng vô cùng quen thuộc, nửa cười nửa khóc chứa hơi thở kỳ dị, giống y như người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng xuất trong di cíh thượng cổ tông môn Tây Nham sơn mạch. Hơi thở huyền khí lửa dao động vô cùng quen thuộc lên người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng mặc áo đỏ chính là người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng ngày hôm đó truy sát Đinh Hạo. - Khục khục khục khục, sai, lại là ta, ta lại tới. Hôm nay ngươi phải chết! Thanh khàn khàn như cú đêm phát ra từ khe hở mặt nạ, sát ý ràng. Đinh Hạo mỉm cười : - Ngươi xui xẻo, vì bây giờ tâm tình của ta tốt, thiên đường có lối ngươi , địa ngục cửa ngươi lại vào. Lần trước ngươi trốn thoát nên co đầu rút cổ giữ mạng chó của mình, ngờ ngươi thấy quan tài đổ lệ, còn dám xuất trước mặt ta. Thôi được, lần này cho ngươi có đến mà có về. Đinh Hạo dứt lời bỗng biến mất lưng Tuyết Vực Sư Long Thú. Đinh! Hỏa hoa lóe sáng ngọn cây cách mấy chục thước. Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng kêu lên, vội thụt lùi. Đinh Hạo như u linh xuất trước mặt người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng, như bóng với hình. thấy Đinh Hạo rút kiếm có chuỗi kiếm quang mông lung bao phủ toàn thân người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng. Đinh đinh đinh đinh đinh đinh! Trong phút chốc tiếng vũ khí va nhau như bão tố liên miên bất tận. Từng đóa hỏa hoa nổ tung trong khí trầm, đồ án xinh đẹp nở rộ trong thoáng giây tôn lên hai thân hình mơ hồ vi di chuyển nhanh càng bí . đốm hỏa hoa rơi xuống đốt cháy lá cây khô vàng. Nguyên thân cây cháy lên, cây khô xung quanh bị lửa cuốn sạch cả khu rừng. Đinh Hạo, người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng kịch đấu như thiên thần lúc lúc trong rừng lửa. nhảm, kiếm thức của Đinh Hạo dồn dập, sát chiêu liên tục. Lần này Đinh Hạo quyết tâm vạch thân phận của người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng, ai muốn bị sát thủ thực lực đáng sợ núp trong bóng tối như hổ rình mồi. Nếu đến giết ta hãy sẵn sàng bị giết ! Kiếm thức như bão tố cuồng phong, thực lực Đinh Hạo tăng vọt dù là kiếm pháp Thập Tự Khoái Kiếm bình thường vào tay biến cực kỳ đáng sợ. Từng chữ thập bạc huyễn hóa trong hư . Võng kiếm rậm rạp khiến người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng cảm giác như cá mắc lưới, vùng vẫy, gian sinh tồn thu hẹp lại. Ầm ầm ầm ầm ầm! Ngọn lửa bùng nổ bầu trời, năng lượng đáng sợ lan tràn từ người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng. Ngọn lửa đỏ sậm che nửa bầu trời nương rừng cây cháy, người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng có cơ hội thở dốc. Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng vội thụt lùi, cực kỳ chật vật tránh khỏi lưới kiếm của Đinh Hạo. - ngươi làm ta thất vọng, khục khục, quả nhiên ngươi biến mạnh. Nhưng hôm nay ngươi vẫn phải chết! Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng kéo giãn khoảng cách, cười quái dị. Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng dồn sẵn sát chiêu. Đinh Hạo hừ lạnh tiếng: - Chết cái đầu ngươi! Đinh Hạo lắc người, lại xuất trước mặt người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng. Lão tử lười nhảm với ngươi. Kiếm thức thay đổi chuyển thành Truy Điện Trung Cung Kiếm. Đinh Hạo đâm ra, thân thanh kiếm rỉ sét kêu vù vù, mông lung, khó nắm bắt quỹ tích, như mộng ảo chân thực. Vù vù vù vù vù! Máu bắn lên cao. Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng hét to: - A! Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng thể đỡ được nhát kiếm đó, tay phải cầm trường kiếm bị chặt đứt cổ tay. Bàn tay cụt và trường kiếm rớt xuống, người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng lảo đảo lùi lại. Con ngươi giấu sau mặt nạ tràn ngập khó tin. - Đây là... Kiếm ý, ngươi nắm giữ được kiếm ý? Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng tay bịt cổ tay cụt, dùng lực lượng hỏa diễm phong miệng vết thương tránh cho mất máu nhiều. Toàn thân người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng run rẩy. - nhảm nhiều quá. Đinh Hạo cho người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng thời gian thở, lại đâm kiếm ra. Thanh kiếm rỉ sét đỏ thẫm hóa thành kiếm quang đỏ mông lung thể nắm bắt, vẫn chứa nửa bước kiếm ý. Hôm nay Đinh Hạo đặt quyết tâm, dù thể bắt giữ người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng giết chết cũng tốt, tuyệt đối để gã thoát. Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng cười thảm, ánh bạc lóe người gã. Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng tránh thoát kiếm chỉ mành treo chuông, xuất cách năm mươi thước như thuấn di. Lại là pháp môn chạy trốn đó. Lần trước trong U Minh Quỷ ảo trận trong di tích thượng cổ tông môn Tây Nham sơn mạch, người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng nhờ ánh sáng bạc bí thoát khỏi Đinh Hạo dùng đao kiếm cùng lúc truy sát. Đinh Hạo cảm giác ràng so với lần trước thực lực của người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng tăng gấp vô số lần, có lẽ đây là điểm khiến gã dám ám sát lần nữa. Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng ngờ thực lực Đinh Hạo tăng trưởng nhanh như vậy, hơn xa gã. Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng buộc lòng lại sử dụng ánh sáng bạc chạy trốn. Đinh Hạo tính toán khoảng cách hai bên, chậm rãi đến gần. Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng phát ra tiếng cú kêu căm hận nguyền rủa: - Hay cho Đinh Hạo, ngờ ngươi nắm giữ kiếm ý, là ta tính sai, nhưng... Khục khục, ngươi lộ bài tẩy của mình mà vẫn biết ta là ai. Ngươi ở ngoài sáng, ta trong tối, ha ha ha ha ha ha! Hôm nay giết được ta ngày sau ta giết ngươi! Đinh Hạo lạnh lùng cười: - Ngày sau? Sợ rằng ngươi có cơ hội. - Cái gì? Con ngươi người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng co rút. Trong phút chốc cảm giác nguy hiểm chưa từng có bao phủ người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng, gã bản năng thúc giục ánh sáng bạc lần hai. Thân hình người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng nhanh chóng mơ hồ sắp tan biến trong khí. Nhưng cùng lúc đó, thanh kiếm rỉ sét xuất đâm thủng người người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng. Kiếm khí đáng sợ dư dứt rạch vết dài thước, sâu mười thước mặt đất xa xa đằng sau lưng người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng. Tuy nhiên trong lúc đó người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng biến mất. Đinh Hạo bỗng xuất . Đinh Hạo cầm thanh kiếm rỉ sét. Mọi chuyện chậm khi đó xảy ra nhanh, hết thảy diễn ra trong khoảnh khắc. Phương Thiên Dực, bé Cao Tuyết Nhi ở đằng xa nhìn cuộc chiến hiểu gì chiến đấu xong. Đinh Hạo cúi đầu nhìn mũi thanh kiếm rỉ sét giọt máu, biết chém trúng người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng.
CHƯƠNG 314: ĐINH HẠO TÍNH TOÁN Nhưng ánh sáng bạc bí đó đúng là lợi hại, đối diện chiêu ám sát Hữu Ta Vô Địch trong mười hai chiêu thần kỹ Chiến Tự Quyết của Huyền Chiến Thắng quyết vẫn thể đánh gãy nó, truyền tống người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng ra xa trăm thước. - nhiều người biết ta quay về Vấn Kiếm tông, người này nắm bước của ta, chẳng lẽ là sát thủ Lư Bằng Phi phái đến? Đinh Hạo đánh giá bốn phía. Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng biến mất thấy bóng dáng. Nhưng ngẫm lại thực lực của người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng cực kỳ khủng bố, cỡ cao giai Võ Sư cảnh, hơn Lư Bằng Phi nhiều. Dù Lư Bằng Phi có mấy cánh chim cũng thể chỉ huy được cao thủ như vậy, còn về người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng có phải là Lư Bằng Phi ... Đinh Hạo lắc đầu phủ định. - Đinh sư huynh có sao ? Phương Thiên Dực chạy tới gần hỏi: - Tên kia trốn rồi? Đinh Hạo gật đầu, : - Ừm! Suýt chút nữa, thoát. Chiêu ám sát Hữu Ta Vô Địch trong mười hai chiêu thần kỹ Chiến Tự Quyết của Huyền Chiến Thắng quyết có thể chớp mắt dịch chuyển trăm thước, chẳng qua Đinh Hạo phát động muộn chút nên ánh sáng bạc cứu người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng mạng. Trận chiến này Đinh Hạo ra hai sát chiêu nửa bước kiếm ý, Hữu Ta Vô Địch vẫn thể giết người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng, Đinh Hạo thấy hơi tiếc. Xem ra trong thực chiến Đinh Hạo vận dụng kiếm ý, Chiến Tự Quyết chưa tới. Tuy nhiên người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng bị chặt tay rồi bị Đinh Hạo đâm kiếm thủng ngực, vết thương rất nặng, phải tu dưỡng ít nhất nửa năm, năm. Đặc biệt là huyền khí băng sương phong tuyết, kiếm ý xâm nhập vào người người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng tạo thành tổn thương ngầm, dù có là cường giả đẳng cấp Tiên Thiên Võ Tông cảnh chết cũng lột da. Đinh Hạo lo lắng. Cường giả có thực lực như vậy phải loại nổi danh, chờ Đinh Hạo trở về Vấn Kiếm tông rồi thầm hỏi thăm gần đây có cường giả nào đứt cổ tay là tìm ra dấu vết, chậm rãi điều tra. Phương Thiên Dực nghiến răng : - Nhất định là Lư Bằng Phi ở sau lưng phá rối. Đinh Hạo gật đầu, : - Rất có thể. chút nghi ngờ, Lư Bằng Phi là người muốn thấy Đinh Hạo trở về Vấn Kiếm tông nhất, có lẽ gã chỉ huy được cao thủ như người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng nhưng có thể mượn đao giết người. Lư Bằng Phi chỉ cần thả tin Đinh Hạo về núi, những người luôn muốn giết có hành động. Vậy cũng tốt, trúng ý Đinh Hạo. Đinh Hạo tập kích mà cố ý khiến đám người nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu mang tin tức về cho Lư Bằng Phi phải vì tự kiêu ngông cuồng, phách lối gì. Đinh Hạo muốn đánh rắn động cỏ, khiến những kẻ thù núp trong bóng tối xuất . Đinh Hạo mượn cơ hội này giết hết bọn chúng. Quả nhiên người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng lộ mặt. Đinh Hạo ngẩng đầu nhìn sơn môn Vấn Kiếm tông nguy nga hiểm trở phía xa, cách tông môn còn khoảng ngày đường. Đinh Hạo thầm tính toán, nở nụ cười. Ra hết , ra hết, càng nhiều càng tốt, nương cơ hội này giết hết các ngươi. * * * Lục phong lục tọa. Trong nội môn Vấn Kiếm tông, nơi trung tâm nhất. Lục phong lục tọa ở khu bậc ba sơn môn, sáu ngọn kiếm phong quanh năm đứng thẳng trong mây mù vây quanh thành, là chỗ ở của nhiều cường giả Vấn Kiếm tông. Cả đời đa số đệ tử bình thường chỉ có thể nhìn lục phong lục tọa từ xa. Thiên Kiếm phong trong lục phong, nhà đá khuất. - Chết tiệt chết tiệt chết tiệt! Trong ao máu sôi sục như dung nham, người điên cuồng vùng vẫy như dã thú nổi giận, thanh tràn ngập tức giận, cam lòng. Vì ao máu nên toàn nhà đá màu đỏ rực nhưng có mùi máu. - ngờ nắm giữ kiếm ý... A a a a, tại sao? Và chiêu cuối cùng kia... Ngay cả Thâu Thiên Ngân Quang của Khúc Kính Thông U Thâu Thiên Hoàn huyền khí cửu giai cũng suýt bị đánh gãy. Đinh Hạo, tại sao thực lực của biến mạnh như vậy? Người đó chậm rãi đứng lên trong ao máu. Máu loãng chảy xuống nhuộm đỏ người đó, tóc và mặt dính máu thấy mặt mũi, chỉ có hàm răng trắng phối hợp máu tươi trông như dã thú khát máu. Người này bị cụt tay, nửa thân hình bên trái tàn phá như giẻ rách, máu thịt chậm rãi mọc ra lộ xương trắng hếu. Chính là người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng tìm được đường sống trong chỗ chết. Hơn nửa người người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng bị chiêu Hữu Ta Vô Địch của Đinh Hạo nổ nát, như búp bê rớt dưới đất vỡ ra. Nhưng sức sống mạnh mẽ giúp người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng chống chọi, ao máu có công hiệu rất quái dị, gã dựa vào lực lượng máu từng chút tu sửa thân thể. - núi chứa hai hổ. Đinh Hạo, ta thề, có ngày ta giết ngươi a a a a! Tiếng gầm tức giận quanh quẩn trong nhà đá. Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng chậm rãi lặn xuống ao máu, trong nhà đá văng vẳng tiếng máu sôi sục rất là đáng sợ, quái dị. * * * Đinh Hạo trở lại! Khi thiếu niên quét don bên Tẩy Kiếm Trì thấy bóng lưng Đinh Hạo, chưa đến nén nhang sau tin tức này bùng nổ khắp ba bậc thang Vấn Kiếm tông. Mới đầu có người tin. Vì đề tài Đinh Hạo trở về trong vòng nửa năm có mấy lần được nhắc đến, cuối cùng luôn là trò đùa. Nhưng lần lượt có nhiều đệ tử ký danh chính mắt thây thiếu niên điển trai ôn nhuận như ngọc ngày xưa, thân hình như phong như ngọc đó xuất sơn môn Vấn Kiếm tông, thấy mang theo bé đáng phấn điêu ngọc mài cùng với Truy Phong Nhất Kiếm Phương Thiên Dực hướng Thanh Sam Đông Viện. Cho nên mọi người điên cuồng. Các đệ tử ký danh năm viện bắc, nam, đông, tây, trung bình tĩnh giờ như chảo dầu sôi sùng sục. Tin tức truyền ra, càng lúc càng nhiều người tụ tập hướng Thanh Sam Đông Viện. Đinh Hạo trở về. Thiên tài ngày xưa, từng là đệ nhất nhân đại tái năm viện, cách biệt nửa năm lại xuất ở nơi từng nhìn xuống. Nhưng vua Thanh Sam Đông Viện đổi thành người khác, kẻ từng chạy theo sau đuôi Đinh Hạo bây giờ là đứng đầu năm viện bắc, nam, đông, tây, trung. Kinh Thiên Kiếm Lư Bằng Phi thay thế mọi thứ của Đinh Hạo.
CHƯƠNG 315: HUYNH ĐỆ CỦA TA Càng nghiêm trọng hơn, dường như Lư Bằng Phi thù Đinh Hạo, nửa năm qua viện thủ mới này đối phó bằng hữu của , giữa hai người định có cuộc đụng độ thể tránh khỏi. Đây là suy nghĩ của mọi người. Người ùa hướng Thanh Sam Đông Viện dù là các đệ tử ký danh, đệ tử nội môn, ngoại môn, người tò mò từ khu thương mại đều muốn nhìn thấy cuộc chiến đấu thể tránh khỏi, như sao băng đụng địa cầu có kết quả như thế nào. Là vị vua cũ đoạt lại vinh diệu? Hay bá chủ giờ bảo vệ tôn nghiêm của mình? * * * Đinh Hạo che giấu tung tích của mình. ra nửa ngày trước khi Đinh Hạo đến Tẩy Kiếm Trì dưới sơn môn gặp mười đợt cao thủ chặn giết, trong đó có số tán tu lai lịch, ít đệ tử Vấn Kiếm tông mất tích lâu, còn lại là sát thủ nổi tiếng trong Tuyết Châu. Kết cuộc của những người này là kiếm cắt cổ. Đinh Hạo hề nương tay. Lúc Đinh Hạo đến Tẩy Kiếm Trì, thanh kiếm rỉ sét dính đầy vết máu. Đinh Hạo đứng lại bên Tẩy Kiếm Trì nửa nén nhang để tẩy vết máu thanh kiếm rỉ sét. đệ tử lao công nhận ra Đinh Hạo, truyền tin ra dẫn đến chấn động trong sơn môn. Đinh Hạo chậm rãi đứng dậy, dọc theo đường cái bên Tẩy Kiếm Trì vừa ngắm phong cảnh quen thuộc vừa từng bước chậm rãi lên sơn môn. Khi gặp người quen Đinh Hạo mỉm cười chào hỏi. Đối phương lộ biểu tình kinh ngạc, lúng túng. Đinh Hạo càng sâu vào sơn môn Vấn Kiếm tông càng có nhiều người tụ tập, bọn họ dám đến gần mà xa xa theo , như cái đuôi dài. Mãi khi Đinh Hạo tới quảng trường đệ tử ký danh Vấn Kiếm tông sau lưng có ba, bốn trăm người theo. - Hạo ca ca, những người này là bằng hữu của ca ca sao? bé Cao Tuyết Nhi tò mò nhìn xung quanh, ngó đám người bám đuôi Đinh Hạo. Đinh Hạo mỉm cười vuốt đầu bé Cao Tuyết Nhi: - Từng là như vậy, bây giờ ta biết thế nào. Đinh Hạo bình tĩnh nhìn qua. Trong đám người thiếu các đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện. Bọn họ từng ăn uống trò chuyện về võ học, giao lưu tâm đắc tu luyện. Nhưng bây giờ ánh mắt các đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện do dự, dám thoải mái đứng ra chào hỏi Đinh Hạo. Khi Đinh Hạo nhìn qua, đa số đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện xấu hổ gục đầu xuống, có can đảm nhìn . Đinh Hạo mới rời nửa năm, nơi này thay đổi quá lớn. Thanh Sam Đông Viện phải là Thanh Sam Đông Viện trước kia. Phương Thiên Dực giọng thầm bên tai Đinh Hạo: - Đinh sư huynh, lúc trước đệ tử Thanh Sam Đông Viện có quan hệ tốt nhất với sư huynh bị Lư Bằng Phi tìm đủ cớ làm chuyện gian khổ, nhiều người thể tới đây ngay. Người xuất tại đây đều là nghiêng hướng Lư Bằng Phi trong nửa năm qua. Phương Thiên Dực lo tình cảnh trước mắt hiến Đinh Hạo lạnh lòng, thấy buồn. Đinh Hạo thu lại tầm mắt, biểu tình bình tĩnh nhấc chân hướng khu vực nhà tù đệ tử ký danh. Đinh Hạo vừa vừa mỉm cười : - Lần này xuống núi ta bỗng nhiên hiểu điều. Phương Thiên Dực hỏi dò: - Hiểu chuyện gì? - Trong thế giới lạnh lùng này cần nhiều bằng hữu chân chính, thể mong đợi quá nhiều. Có mấy tri tâm là đủ rồi. Đinh Hạo lắc đầu, : - Ta phải đô la, thể nào khiến mọi người cam tâm tình nguyện theo ta. Phương Thiên Dực nghi hoặc hỏi: - Đô la? Là cái gì? Đinh Hạo cứng người, cười to bảo: - A! Ngươi biết sao? Đó là loại kim loại thần liệu hiếm thấy có ma lực thần kỳ, truyền thuyết nó khiến Võ Đế, Võ Tiên phải điên cuồng. Phương Thiên Dực trầm ngâm, gã chưa từng nghe có kim loại thần liệu này. Nhưng khi Phương Thiên Dực thấy Đinh sư huynh mỉm cười quen thuộc, biết gã bị đám người ngã theo chiều gió ảnh hưởng yên tâm. Trong phút chốc ba người Đinh Hạo, Phương Thiên Dực, bé Cao Tuyết Nhi đến cửa tù đệ tử ký danh. Còn có đám người ngày càng nhiều theo đến. * * * - Đinh Hạo nhà tù? Lư Bằng Phi ngồi bồ đoàn, gật gù. ngoài suy đoán của Lư Bằng Phi, Đinh Hạo vẫn là Đinh Hạo, tính cách thay đổi. Đinh Hạo quá để ý bằng hữu, thể nào siêu thoát, bị tình cảm thế tục vô dụng trói buộc. Người như vậy dù cường đại đến đâu cũng có điểm yếu trí mạng. Đinh Hạo sống đến sơn môn. vậy là Lư Bằng Phi bỏ số tiền lớn phái những sát thủ đều chết trong tay Đinh Hạo. - Ha ha ha ha ha ha! Bọn họ chết cứ chết, Lư Bằng Phi trông chờ họ giết được Đinh Hạo. Bọn họ chỉ là vật hy sinh, tác dụng duy nhất là để Đinh Hạo trút ra sát ý, trừ bớt thế trong lòng . Khi xóa kiên quyết, tức giận chất chồng trong lòng Đinh Hạo từ lâu Lư Bằng Phi chiếm chút ưu thế trong quyết đấu. Chuyện tiếp theo dễ làm. Trong đại điện yên lặng đáng sợ. Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu nhìn Lư Bằng Phi trong bóng tối như ác quỷ địa ngục, ngần ngừ giây lát tiếp tục bảo: - Chắc bây giờ Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ được Đinh Hạo thả ra, cái tên này đúng là biết trời cao đất dày. Hừ, Đinh Hạo tưởng rằng nơi này vẫn là thiên hạ của sao? Lư sư huynh, tiếp theo chúng ta nên làm sao? Có khi nào Đinh Hạo xông thẳng vào đây ? Câu sau cùng lộ ra kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu sợ hãi Đinh Hạo. Trong bóng tối đại điện, giọng Lư Bằng Phi trầm vang lên: - Trực tiếp giết vào đây? Ha ha ha ha ha ha! Ta cầu còn được. * * * Vương Tiểu Thất khó thể che giấu hân hoan: - Đinh sư huynh... Cuối cùng cũng về. Vương Tiểu Thất thấy hốc mắt nóng ướt, vội cúi đầu làm bộ dụi mắt, : - Có hạt cát vào mắt, hơi ngứa... Hì hì, ta sớm biết Đinh sư huynh trở về. Phải rồi, tiểu Phàm đâu? Vương Tiểu Thất ngẩng đầu thấy thiếu niên thợ săn Trương Phàm sau lưng Đinh Hạo, thầm giật mình, lẽ... - Tiểu Phàm sao, yên tâm. Đinh Hạo đấm vai Vương Tiểu Thất và Lý Vân Kỳ. - Đinh Hạo có nhiều huynh đệ, sau này ngươi chính là trong số đó. Lý Vân Kỳ kích động người run rẩy. Động tác đơn giản, câu đủ làm Lý Vân Kỳ muốn ngửa đầu hú dài, mấy ngày nay chịu hành hạ đều tan biến hết.