CHƯƠNG 316: VĨNH VIỄN Ở LẠI CHỖ NÀY Rất nhiều người đứng bên cạnh hâm mộ nhìn Lý Vân Kỳ. Ở trước mặt nhiều người được Đinh Hạo gọi tiếng huynh đệ là vinh diệu hiếm có. Tuy biết tiếp theo đụng độ với Lư Bằng Phi cóp hải Đinh Hạo là người cười cuối cùng , nhưng lúc này rất nhiều người khâm phục khí độ thiếu niên áo xanh trước mắt phát ra. Cuối cùng Đinh Hạo nhìn mỹ thiếu nữ Lý Y Nhược: - Y Nhược, đa tạ nàng. Liên tục ba ngày sinh hoạt trong nhà tù u, thiếu ánh sáng và nước khiến mỹ thiếu nữ Lý Y Nhược hơi uể oải. Tuy nhiên, khuôn mặt đẹp tuyệt trần nở nụ cười chiếu sáng khắp nhà tù. Váy dài cung trang đỏ tôn lên thiếu nữ như ngọn lửa nóng bỏng, kiều ĩnh tươi, đôi mắt to tròn lóe ánh sáng. Lý Y Nhược chăm chú vào Đinh Hạo. Vương Tiểu Thất ở bên hoa tay múa chân kể chuyện xảy ra trong nhà giam. Đinh Hạo mỉm cười : - Y Nhược, vất vả cho nàng. Đinh Hạo phủi mấy cọng cỏ dính vai thiếu nữ Lý Y Nhược, ngón tay xuyên qua mái tóc xõa vai, cảm xúc mềm mại như gấm lay động lòng người. Lý Y Nhược cúi đầu: - Hạo ca ca. Ngàn lời vạn ý hóa thành tiếng xưng hô đơn giản. Nửa năm lo lắng, nhớ nhung, suy nghĩ tan biến hết. Mỹ thiếu nữ Lý Y Nhược trước giờ dám nghĩ dám làm mắt như thu thủy, trong suốt, muốn mà quên lời. Lúc này người lén lút lẩn trong đám người. - Ngươi là Giang Phong đúng ? Mắt Đinh Hạo như điện liếc người đó. - Đinh... Đinh sư huynh... Giang Phong cứng người, biết thể chạy trốn. Giang Phong xoay người, cười còn xấu hơn khóc. Giang Phong tim đập chân run, cả người lạnh lẽo. Lúc này bị Đinh Hạo kêu tên phải chuyện tốt. - Đinh sư huynh? ngờ ngươi còn cho rằng có tư cách gọi ta như vậy. Giọng Đinh Hạo lạnh nhạt, lời khủng bố. Trong nụ cười dịu dàng chất chứa sát khí, coi rẻ. Trong khoảnh khắc này nhiều người quen thuộc Đinh Hạo chợt cảm thấy thay đổi. Đinh Hạo ôn nhuận như ngọc, mặt luon cười mỉm chi, khiêm khiêm quân tử, làm chuyện gì cũng nghĩ cho người khác trước, khi chuyện luôn nhường nhịn người. Bây giờ Đinh Hạo quay về tông môn, trở nên sắc bén. Đinh Hạo giống như kiếm cùn vô hại trải qua thời gian rèn giũa tỏa sáng khiếp người. Chân Giang Phong run cầm cập: - Ta... Đinh Hạo : - Nghe ngươi chủ động xin Lư Bằng Phi, muốn đến đây trông chừng. Ha ha ha ha ha ha! Nếu ngươi thích trông nhà tù như vậy vĩnh viễn ở lại đây ! Đinh Hạo búng tay. bông tuyết xinh đẹp hình dạng sáu cạnh hoàn mỹ nhất thế giới phản chiếu ánh mặt trời nhiều màu bay ra, nhìn chậm nhưng nhanh rơi vai Giang Phong. Trong phút chốc từ điểm rơi có tầng sương lấp lánh lan tràn, tiếng răng rắc là băng tầng ngưng kết. Mọi người chưa kịp phản ứng Giang Phong nhanh chóng bị huyền băng trong suốt đông lại, thành pho tượng người xinh đẹp. Ánh nắng đầu xuân ấm áp chiếu rọi pho tượng băng trong suốt sống động, như tác phẩm hoàn mỹ nhất của đieu khắc đại sư. Mọi người xuyên qua tầng băng thấy mặt Giang Phong còn giữ nụ cười nịnh nọt. Giang Phong khom lưng uốn gối đúng lúc đứng ở cửa nhà tù. Từ nay Giang Phong giữ nụ cười nịnh này vĩnh viễn canh gác cửa nhà tù. Bị huyền khí băng sương phong tuyết lạnh thấu xương đông lại ai sống được. Cho nên Giang Phong chết. Luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng lên não mọi người, tiếng hút ngụm khí lạnh vang lên. Đinh Hạo hạ sát thủ! Ra tay nương tình! Đây là mở màn cho khúc nhạc bão tố. đóa hoa tuyết sáu góc lấp lánh bay ra tấu lên khúc nhạc kịch liệt. Mọi người hiểu tiếp theo là bão tố cuồng phong. Giết người trước mặt đám đông. Đinh Hạo muốn lật tung Vấn Kiếm tông sao? - , là lúc gặp Lư Bằng Phi. Đinh Hạo vỗ tay như có chuyện gì xảy ra, mỉm cười bước ra nhà tù. Đinh Hạo tắm mình trong ánh nắng hướng Lư Bằng Phi. Mọi người cảm giác lạnh lẽo khi nhìn Đinh Hạo cười. * * * Bên ngoài cửa có tiếng bước chân. Ngày càng nhiều tiếng bước chân. Các thiếu niên áo xanh đứng trong đại điện ngày càng căng thẳng, trán toát mồ hôi lạnh. Ai cũng hiểu bọn họ chọn ở trong đại điện có ý nghĩa gì, càng hiểu tiếng bước chân bên ngoài là gì. Lư Bằng Phi vẫn ngồi bồ đoàn xanh ngọc sâu trong đại điện. Lư Bằng Phi chậm rãi mở mắt ra, khóe môi cong lên lạnh lùng, ánh mắt lướt qua các đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện. Lư Bằng Phi cười : - Mở cửa điện cho vào. Kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu gật đầu, bước nhanh tới trước, đẩy cánh cửa đá nặng nề ra. Trong tiếng ầm ầm, ánh nắng chói mắt vội vàng chiếu vào, từng hạt bụi bay trong ánh bạc. thân hình thon dài từ ánh nắng chói chang từng bước tới gần. Con ngươi Lư Bằng Phi co rút. Lư Bằng Phi nuốt nước miếng, ngẩng đầu nhìn. Bóng người quen thuộc khiến Lư Bằng Phi mất ngủ rốt cuộc xuất . Ánh mặt trời chiếu từ sau lưng làm mờ khuôn mặt, dường như ánh sáng đều sợ hãi dám vuốt ve Đinh Hạo. Cộp cộp cộp cộp cộp! Cộp cộp cộp cộp cộp! Tiếng bước chân ràng trong thinh lặng như đạp trái tim mọi người. - Đinh Hạo, cuối cùng ngươi đến. Lư Bằng Phi đứng dậy, chậm rãi bước xuống bồ đoàn xanh ngọc. Các đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện trong đại điện biểu tình căng thẳng núp sau lưng Lư Bằng Phi. Phía xa, thanh ồn ào như sóng vỗ ngừng vọng tới, bóng người đông đúc, ngày càng nhiều người xuất . Bọn họ đứng xa xa ngoài đại điện, dám đến quá cần, biểu tình căng thẳng nhìn. Phút mấu chốt đến. Lư Bằng Phi cười rạng rỡ như bạn thân lâu ngày gặp lại: - Cách biệt nửa năm phong thái của Đinh sư huynh vẫn như ngày nào. Đinh Hạo đứng lại.
CHƯƠNG 317: MUỐN CHẾT BIẾN Đinh Hạo có vẻ gì muốn chuyện với Lư Bằng Phi, ánh mắt thèm nhìn gã. Đinh Hạo lướt qua từng đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện trong đại điện, dường như muốn nhớ kỹ mặt bọn họ. Lư Bằng Phi cười to bảo: - Ha ha ha ha ha ha! Đinh sư huynh trở về kịp lúc, tốt qua. Cuối cùng Thanh Sam Đông Viện ta lại thêm cao thủ. Ha ha ha ha ha ha! Ngươi và ta hợp sức, nửa tháng sau trong đại tái năm viện cuối cùng càn quét tất cả. Lư Bằng Phi trách Đinh Hạo lạnh lùng, vẫn tỏ ra rất nhiệt tình. Đinh Hạo thèmn hìn Lư Bằng Phi. Đinh Hạo lên tiếng: - muốn chết biến. Đinh Hạo với các đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện đứng sau lưng Lư Bằng Phi. Xì xà xì xầm! Tiếng ồn ào rộ lên. ai ngờ Đinh Hạo trực tiếp xé rách tình cảm ngày xưa. Đinh Hạo câu này chứng tỏ từ hôm nay trở xem các đệ tử ký danh mặc áo xanh này là sư huynh đệ của mình nữa. Mọi chuyện thể quay về như xưa. khí im lặng, nặng nề. Phía sau lưng Lư Bằng Phi có mấy đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện lặng lẽ ra. Lư Bằng Phi biến sắc mặt, cười lạnh. Tiếng cười trầm tỏ uy hiếp làm mấy thiếu niên áo xanh định rời cứng ngắc tại chỗ, toát mồ hôi hột. Các đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện đó liên tục thay đổi biểu tình, rất là khủng hoảng. Đinh Hạo tiến tới bước. biết có phải là ảo giác, Lư Bằng Phi và mọi người cảm thấy như nghe có tiếng nổ, cả đại điên lắc lư theo bước chân Đinh Hạo đạp ra. Khí thế hùng hồn khó tả như sông lớn dâng lên từ thân hình thon dài, sóng thần nhấn chìm đại điện. Lư Bằng Phi biến sắc mặt. Lư Bằng Phi cảm giác vai bị núi cao ngàn vạn cân đè nặng làm gã hơi khuỵu xuống. Các đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện đứng sau lưng Lư Bằng Phi lăn lông lốc ngã nhào. Khí thế phát ra từ người Đinh Hạo hóa thành thực chất, khí trong đại điện đông lại. Huyền khí dâng trào tựa biển cả, các đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện chịu nổi. Hai cao thủ như nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu cũng bị đè khom lưng, đổ mồ hôi như tắm, dốc sức vận chuyển huyền khí trong người cố gắng vùng vẫy té xuống đât. Mọi người kinh hoàng. Thực lực của Đinh Hạo khủng khiếp như vậy? Dự đoán bảo thủ cũng cỡ... Đại viên mãn Võ Sĩ cảnh. Giọng Đinh Hạo lại vang trong đại điện: - lần cuối cùng, muốn chết cút! Lần này các đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện tụ tập bên cạnh Lư Bằng Phi, lòng can đảm như hạt cát bay trong gió, trong khoảnh khắc tan thành mây khói. Các đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện cụp đuôi chạy vắt giò lên cổ ra ngoài, còn chút đấu chí. Trong lòng các đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện rất hối hận. Vào thời gian quan trọng nhất đời bọn họ xuất ở đại điện, đối lập với Đinh Hạo ràng là lựa chọn sai lầm trí mạng. Rất nhanh, trong đại điện đứng đối diện Đinh Hạo chỉ còn ba người Lư Bằng Phi, nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu. Thế lực dùng sức mạnh, sợ hãi ngưng tụ lại ít có lòng trung thành. Trước áp lực lớn mạnh hơn quả nhiên thế lực đó chịu nổi kích, cây chưa ngã bầy khỉ tan. Mọi chuyện nằm trong dự đoán của Đinh Hạo. Nhưng Lư Bằng Phi lại mỉm cười. - Đinh sư huynh có ý gì? Lư Bằng Phi biết còn hỏi, cười kiêu ngạo. tầng sáng xanh dã chậm rãi tràn ra từ người Lư Bằng Phi, dào dạt sức sống. Màu xanh mông lung tràn ngập hình thành vòng tròn ánh sáng bao phủ Lư Bằng Phi. Lư Bằng Phi đứng thẳng người. Cùng là hơi thở đỉnh Võ Sĩ cảnh, Lư Bằng Phi đứng vững như cây cột mặc cho Đinh Hạo phát ra khí thế ngập trời mãnh liệt vẫn dao động. Hai người đánh ngang tay? Mọi người ngờ có kết quả như vậy. Nếu Đinh Hạo chỉ có trình độ bấy nhiêu cuộc chiến sắp tới rất bất lợ cho . Dù sao Lư Bằng Phi giỏi thu mua, gã hoạt động trong Thanh Sam Đông Viện nửa năm, cánh chim đầy. * * * Đinh Hạo . Đinh Hạo đạp tới trước bước. Ầm ầm ầm ầm ầm! Khí kình càng đáng sợ hơn bùng nổ. Trong phút chốc nguyên đại điện lắc lư. Lần này khí thế tuôn ra từ người Đinh Hạo mạnh hơn gấp đôi, hùng hồn hơn, mắt thường có thể thấy. Trong khí dính đặc, có hai tiếng bùm ùm. Nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu cố gắng chống cự gục ngã, hai tay chống đất quỳ xuống sàn đá đen. Người Lư Bằng Phi run lên. Ánh sáng xanh biếc bao phủ quanh thân Lư Bằng Phi co rút lại gấp đôi, lưng mới ưỡn thẳng lại cong. - Đinh sư huynh cần gì hùng hổ dọa người như vậy? Có chuyện gì mọi người ngồi xuống bàn bạc được sao? Dù sao chúng ta chính là sư huynh đệ thời gian. Cứng đối cứng giải quyết được vấn đề. Lư Bằng Phi cười giễu cợt. Như thị uy với Đinh Hạo, từ thân thể Lư Bằng Phi lại bùng phát ra huyền khí càng cường đại hơn. Ánh sáng xanh biếc phun trào như núi lửa, Lư Bằng Phi cười tươi lại thẳng người. Ảo giác rừng rậm xanh biếc chậm rãi ra sau lưng Lư Bằng Phi. Nửa bước Võ Sư cảnh. Đây là tượng tu luyện huyền khí thanh mộc đến nửa bước Võ Sư cảnh mới xuất dị tượng. Lư Bằng Phi lại đảo ngược tình thế. Lư Bằng Phi cười đầy khiêu khích, đắc ý. Lư Bằng Phi nhìn Đinh Hạo, lắc đầu, : - Đinh sư huynh, ta rồi, cứng đối cứng giải quyết được vấn đề. Bây giờ ta phải kẻ đáng thương mặc cho ngươi nhào nặn... Ngoài đại điện mọi người ồn ào. Gần đây Lư Bằng Phi liên tục đoạt giải nhất đại tái năm viện ba lần, thể ra thực lực mới là đỉnh đại viên mãn Võ Sĩ cảnh. Lư Bằng Phi nhờ nắm giữ địa giai thượng phẩm kiếm pháp Kinh Thiên Kiếm Điển Thần kiếm thuật biết lấy từ đâu ra nên mới đánh đâu thắng đó, tung hoành trong năm viện bắc, nam, đông, tây, trung gặp địch thủ. Nhưng lúc này huyền khí của Lư Bằng Phi thăng lên đến nửa bước Võ Sư cảnh. ra Lư Bằng Phi có giấu nghề trong đại tái năm viện. Lư Bằng Phi nhẫn nhịn thời gian dài như vậy là vì ngày hôm nay? Lư Bằng Phi đúng là đáng sợ. Mọi người lại nhìn hướng Đinh Hạo.
CHƯƠNG 318: NGƯƠI CÒN KÉM XA LẮM Đối diện Lư Bằng Phi khiêu khích Đinh Hạo vẫn im lặng. Đinh Hạo đáp lại là bước tới bước. Ầm ầm ầm ầm ầm! Khi chân Đinh Hạo đạp xuống xảy ra chuyện khiến mọi người trợn mắt há hốc mồm. Khí thế mạnh gấp đôi phát ra từ người Đinh Hạo. Lần này đám người hoảng hốt nữa. Vì bọn họ thấy khí thế hùng hồn của Đinh Hạo va chạm đại điện lắc lư, vết nét trắng lan tràn như mạng nhện từ chân , sàn đá đen khuếch tán ra ngoài. cột trụ chống đại điện cũng đầy vết nứt, tiếng răng rắc nham thạch vỡ ngừng vang bên tai. Nơi Đinh Hạo qua đều hủy diệt. Đại điện sắp sụp. - Đây là... Lực lượng Võ Sư cảnh , là tam khiếu Võ Sư cảnh trở lên. Chỉ bằng vào khí thế chấn sập đại điện, thực lực của Đinh Hạo quá đáng sợ! - Đây là lá bài của Đinh Hạo sao? - Mới chỉ nửa năm mà Đinh Hạo mạnh đến mức này? Người đứng ngoài đại điện đều ngây ngẩn. biết từ khi nào đám người Lý Tàn Dương, Tiêu Thừa Tuyên, Mộ Dung Yên Chức, Ngọc Giác Dao, Cuồng Nhân Lữ Cuồng xuất trong đám người. Còn có lão tam Trần Thắng, lão tứ Tôn Cửu Thiên, lão ngũ Phùng Quân Thất Nghĩa Minh trong Bạch Sam Trung Viện. Những đệ tử ký danh nổi bật từng đấu với Đinh Hạo lôi đài đại tái năm viện lần đầu biểu tình khác nhau nhìn chằm chằm cuộc so tài. Bọn họ rất muốn biết cách nửa năm, thiên tài ngày xưa rực rỡ chói mắt đối diện ngôi sao mới của Thanh Sam Đông Viện có thể giành lại vinh diệu thuộc về mình ? * * * Lư Bằng Phi càng cười đắc ý hơn: - Thực lực của Đinh sư huynh quả nhiên khiến người thất vọng. Tuy Lư Bằng Phi chịu nổi run lẩy bẩy, áp lực khí thế đáng sợ khiến nham thạch nứt toác đều dồn lên người gã, nhưng trong tình huống này gã ngã xuống là đáng quý. - Thế nhưng, Đinh sư huynh của ta ơi, áp lực cỡ này dường như chưa đủ khiến ta nhận thua. Lư Bằng Phi cười gian : - Ta rồi, ta bây giờ phải kẻ theo đuôi ngươi như trước. Vậy , Đinh Hạo, bây giờ ta cho ngươi biết thực lực của ta! Cột sáng xanh từ người Lư Bằng Phi phóng lên cao. Trong tiếng ầm vang, cột sáng xanh đâm thủng nóc đại điện bay thẳng lên trời, từng dây leo xanh chui ra từ ôctj sáng lan tràn bốn phương tám hướng. Nơi dây leo qua như ích sắt xẻ đậu hủ đập nát áp lực khí thế Đinh Hạo tạo ra. - Sao có thể như vậy? - Đây là... Thực lực ngũ khiếu Võ Sư cảnh trở lên! - Lư Bằng Phi có trình độ như vậy sao? - thể nào! tháng trước mới chỉ là đại viên mãn Võ Sĩ cảnh! Đám người đứng a nhìn kiềm được kinh kêu. Hình ảnh trước mắt khiến mọi người thấy khó hiểu. Tốc độ tăng thực lực của Lư Bằng Phi vượt qua khả năng hiểu biết của mọi người. lẽ thiên tài đủ sức sánh bằng Mục Thiên Dưỡng sắp sinh ra trong Vấn Kiếm tông sao? Trong đại điện, đá vụn rơi rớt đầy. Từng hạt bụi bị hai lực lượng va chạm bay lên cao. Lực lượng kỳ dị sinh ra trong cú va chạm, khí lưu quái dị mắt thường trông thấy chảy xuôi như vòng xoáy ngầm. Lư Bằng Phi ngửa đầu cuồng cười. Lư Bằng Phi bùng phát ra huyền khí dao động, khí thế chiếm phần hai gian đại điện, hoàn toàn đảo ngược thế cục. Ánh sáng xanh vòng quanh Lư Bằng Phi, trông gã như ma thần, khí thế hung hăng vô song. Tiếng mọi người kêu la chui vào tai Lư Bằng Phi, gã càng cười đắc ý hơn. năm nay gã khổ sở mong chờ chỉ vì tại. Đinh Hạo, nhìn thấy chưa? Cuối cùng ta có thể đứng ngang hàng với ngươi! , đúng hơn là giờ ta áp chế ngươi! Ha ha ha ha ha ha! Chắc bây giờ ngươi rất tức giận? Hùng hổ chạy tới hỏi tội, ngươi tự cho rằng mình vẫn là vô địch như nửa năm trước. Tiếc rằng ngươi quá tin vào mình, quá kiêu ngạo. Xem thường Lư Bằng Phi ta là sai lầml ớn nhất đời ngươi, ngươi vì sai lầm này mà vĩnh viễn thể xoay người! Lư Bằng Phi cười đến cuối cùng hơi điên. Thanh điên cuồng vang vọng trong đại điện. Đinh Hạo vẫn đứng im. Đinh Hạo nhìn Lư Bằng Phi biểu cuồng ngạo như xem tên hề biểu diễn. Chờ Lư Bằng Phi ngừng cười Đinh Hạo mới chậm rãi : - Hôm nay ngươi vẫn như trước kia, ngây thơ như vậy. Ngươi cho rằng viên Bạo Huyền đan thấp kém giúp ngươi càn rỡ trước mặt ta sao? Thế ta ngại cho ngươi biết cái gì là lực lượng . Ngươi tự hào khôn vặt trước thực lực tuyệt đối chịu nổi kích! Lư Bằng Phi, hãy trả giá tội nghiệt ngươi làm, quỳ xuống cho ta! - Sao ngươi biết? Trong lòng Lư Bằng Phi dâng trào bất an. Đúng vậy, Lư Bằng Phi có thể bùng nổ huyền khí dao động ngũ khiếu Võ Sư cảnh là vì nhận được viên Bạo Huyền đan khiến người dùng tăng thực lực gấp ba, bốn lần trong thời gian ngắn từ tay Tổng giáo viên Lỗ Kỳ. Loại đan dược này có tác dụng phụ và tác dụng rất ràng, tương đương kích thích tiềm lực sinh mệnh, sau khi bùng nổ trong tháng thực lực người dùng rớt xuống phần ba bình thường. Nhưng vì hoàn toàn đánh bại, nhục nhã Đinh Hạo nên Lư Bằng Phi mạo hiểm dùng Bạo Huyền đan. Lư Bằng Phi tin tưởng viên Bạo Huyền đan có thể giúp gã phá nát ám ảnh lâu này bao phủ gã. Nhưng mà... Trong phút chốc xảy ra chuyện khiến mọi người trợn mắt há hốc mồm như bị sét đánh. Đinh Hạo phát ra khí thế vốn mạnh nhưng bỗng nhiên vẫn tăng lên, mau như tên lửa, cứ tăng, tăng, tăng, dường như có lúc ngừng. Khí thế hùng hồn mau chóng đánh tan ưu thế của Lư Bằng Phi. Thế cục bỗng nhiên đảo ngược. So với khí thế đó Lư Bằng Phi dùng Bạo Huyền đan thể huyền khí dao động ngũ khiếu Võ Sư cảnh yếu đến tội nghiệp, chênh lệch như đom đóm và vầng trăng. Trong khoảnh khắc dây leo xanh lan tràn tan biến như trăng trong nước. Nghiền nát và hủy diệt rành rành. - Phụt. Lư Bằng Phi hộc búng máu, ngã xuống.
CHƯƠNG 319: CÁI TRÒNG? Lư Bằng Phi liều mạng vùng vẫy nhưng làm nên chuyện gì. Áp lực hùng hồn khiến Lư Bằng Phi tuyệt vọng từ từ cong người, giọt máu chảy ra từ lớp da. Huyền khí thanh mộc chói lòa người Lư Bằng Phi tan biến. - A a a a a a a... thể nào... thể nào... Tại sao như vậy? Tại sao? A a a!!! Biểu tình Lư Bằng Phi kinh hoảng điên cuồng gào rống, vùng vẫy như con thú bị trói. Nhưng Lư Bằng Phi thể phát ra lực lượng cường đại hơn đánh trả. Mọi người nhìn chăm chú, Lư Bằng Phi tự chủ được co người, đầu gối bùm tiếng quỳ xuống sàn đá đen đầy vết rạn trắng. Răng rắc! Răng rắc! Nham thạch vỡ, tiếng xương gãy cùng vang lên. Gần người Lư Bằng Phi, nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu vốn thể chịu nổi từ tư thế quỳ thành nằm sấp dưới đất. Áp lực đáng sợ như sóng thần nghiền thân thể nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu biến hình, cơ thịt nứt toác lộ ra xương trắng, vô cùng thê thảm. - Tha mạng... Đinh... Đinh sư huynh... - Ngươi thể giết chúng ta... phạm môn quy... Ngươi... Trong mắt nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu tràn ngập tuyệt vọng, cầu xin. Thân thể nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu như búp bê vải, há mồm giống con cá mắc lưới chỉ có thể thều thào. Trong lòng nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu vô cùng hối hận. Lúc này Lư Bằng Phi thể cứu nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu. Giọng Đinh Hạo lạnh băng tuyên án chậm rãi vang vọng trong đại điện sụp xuống: - Nếu hôm đó ta chạy đến kịp các ngươi hãy tự hỏi lòng có nương tay với tiểu Phàm bị thương nặng ? Từ nay về sau, ta tuyệt đối cho người nào có cơ hội tổn thương huynh đệ của ta. Vậy nên các ngươi phải chết! Hai tiếng bùm bùm vang lên, máu phun tung tóe. Thân thể nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu nổ tung như trái dưa háu, máu thịt và xương trắng vụn vỡ bắn tứ tung, khắp đại đện thành chiến trường Tu La tàn nhẫn. giọt máu bắn lên mặt Lư Bằng Phi. Lư Bằng Phi rùng mình sau đó cười to. - Ha ha ha ha ha ha! Ngươi giết bọn họ, ha ha ha, rất tốt, ngươi giết họ. Đinh Hạo, ngươi dám tàn sát đồng môn, hôm nay, ngươi chết chắc rồi, ai cũng thể nào cứu được ngươi! Lư Bằng Phi, người đứng đầu đại tái năm viện ba lần bị áp lực đáng sợ từ người Đinh Hạo đè ép, chật vật quỳ dưới đất. Đầu gối Lư Bằng Phi đập hai lỗ thủng sâu dưới sàn đá đen, máu chảy ra từ đầu gối thành ao máu. Hai tay Lư Bằng Phi chống mặt đất, mồ hôi đầm đìa ướt đẫm áo xanh. Lư Bằng Phi cuồng cười, mắt lóe tia đắc ý mất trí. - Có vẻ ngươi rất đắc ý cạm bẫy ngươi vất vả toan tính mới vừa rồi hoàn thành khâu mấu chốt nhất ngươi vô cùng mong chờ? Đinh Hạo nở nụ cười mèo vờn chuột, chậm rãi : - Ta sớm rồi, trước khi giết ngươi ta khiến ngươi tuyệt vọng, cho nên... Đinh Hạo lướt qua Lư Bằng Phi nhìn bóng tối sâu trong đại điện. Chỗ đó trống tởn tồn tại dao động sinh mệnh nào. Bóng tối quá tối tăm, gian hẹp tuyệt đối có người núp được. Nhưng Đinh Hạo chậm rãi siết tay, bông tuyết lấp lánh xinh đẹp nhanh chóng ra nắm đấm như đám tinh linh trắng hoạt bát. Đinh Hạo tung cú đấm. Đinh Hạo hét to: - Lăn ra đây cho ta! Bão tố băng tinh đáng sợ bắn ra từ quyền phong của Đinh Hạo. Khí lạnh đậm đặc như mùa đông lại quay về. Đáp lại Đinh Hạo, sâu trong bóng tối đại điện trống trợn có đốm đỏ chớp lóe, khí nóng cháy tuôn ra va chạm với bão băng tinh. Ầm ầm ầm ầm ầm! Năng lượng đáng sợ tung tóe. Hơi nước nóng cháy kêu xèo xèo, khuếch tán. Giờ phút này, đại điện chông chênh chịu nổi dư kình khí thêm nữa, mấy cây cột đá ầm ầm sụp đổ. Từng tảng đá đen to rớt xuống đất, bụi bặm bốc lên, đất rung rinh như trời sụp đất nứt, tận thế đến. Mọi người đứng ngoài đại điện kinh kêu thụt lùi. Bụi bặm lan tràn như mây nấm sau vụ nổ lấp đại điện, che tầm mắt mọi người. Mặt đất ngừng rung rinh. Qua phần tư nén nhang, bụi bặm rơi xuống. Đại điện sụp đổ ra trước mắt mọi người. Đinh Hạo đứng thẳng tắp như kiếm, đối diện là Lư Bằng Phi nửa quỳ, bên cạnh gã có người khác. nam nhân trung niên thân hình vạm vỡ, mặt hồng hào, dưới cằm có vài sợi râu đen dài. Nam nhân trung niên mặc trường bào tím vàng, ngực thêu thanh kiếm cổ ánh vàng rực rỡ rất bắt mắt. - Là Lỗ Kỳ sư thúc! - Trường bào kiếm vàng màu tím? Đó là tiêu chí đệ tử tam đại chân truyền tông môn! - Lỗ Kỳ sư thúc bây giờ là Tổng giáo sư Thanh Sam Đông Viện, hèn chi Lư Bằng Phi sợ. Lỗ Kỳ sư thúc luôn rất thích . - Hóa ra Lỗ Kỳ sư thúc vẫn núp trong đại điện. Nguy rồi, Đinh Hạo giết Trương Văn Chiêu, Điền Hoành bị Lỗ Kỳ sư thúc núp nhìn thấy, thể chạy thoát tội tàn sát đồng môn. - Đinh Hạo quá lỗ mãng, bị Lư Bằng Phi tính kế. Trong đám người vang lên tiếng xì xầm. việc phát triển đến bây giờ vượt qua mọi người dự đoán, cường giả tông môn cũng nhúng tay vào. Có người bỗng hiểu ra tất cả sớm thiết kế trước. cái tròng. Lư Bằng Phi, Lỗ Kỳ chờ Đinh Hạo nhảy vào cạm bẫy. Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ kêu ra tiếng. Mặt Lý Y Nhược trắng bệch. * * * - Đinh Hạo, ngươi bó tay chịu trói hay đợi bổn tọa giết? Lỗ Kỳ cười dữ tợn. Đáy mắt Lỗ Kỳ lóe tia giận dữ. Lỗ Kỳ ỷ vào thực lực Tiên Thiên Võ Tông cảnh cố ý giấu mình ngờ bị Đinh Hạo phát ra, đấm đánh nát bình chướng thân buộc gã lộ mặt. Cách Lỗ Kỳ xuất thế này hơi chật vật.
CHƯƠNG 320: ĐINH HẠO VÔ PHÁP VÔ THIÊN Khóe môi Đinh Hạo cong lên, khinh thường : - Thân phận như sư thúc lén lút núp trong đại điện cùng Lư Bằng Phi diễn trò hề, bày ra cái tròng thấp kém hợp sức gài bẫy đối phó đệ tử bình thường như ta. Lỗ Kỳ sư thúc, người là càng ngày càng tiến bộ. - Càn rỡ, ngươi dám kiểu đó với bản tọa! Lỗ Kỳ dễ bị chọc giận, dừng chút, cười lạnh : - Đinh Hạo, tuổi ngươi còn tâm ngoan thủ lạt, tàn sát đồng môn, làm sao Vấn Kiếm tông chứa chấp ngươi được? Bổn tọa chính mắt nhìn thấy ngươi giết chết Trương Văn Chiêu và Điền Hoành, ngươi còn lời gì để ? - Ha ha ha ha ha ha! Đương nhiên là lời nào để . Đinh Hạo vẫn thản nhiên, chậm rãi : - Nhưng Lư Bằng Phi xem bọn họ như vật hy sinh đẩy ra cho ta giết, nếu ta giết có lỗi với lòng tốt của . Từ sau khi Lỗ Kỳ xuất Đinh Hạo ra vẻ bình tĩnh khó nhìn thấu, có vẻ gì là kinh hoàng, tức giận như người ta nghĩ. - Đinh Hạo, ngươi bậy bạ cái gì? Người Lư Bằng Phi đẫm máu, cực kỳ chật vật đứng sau lưng Lỗ Kỳ. Mặt Lư Bằng Phi đỏ ửng hét với Đinh Hạo. Bây giờ có thực lực của Lỗ Kỳ đạt đến cảnh giới Tiên Thiên Võ Tông cảnh, chống lại áp lực khí thế liên miên từ Đinh Hạo, Lư Bằng Phi lại đứng dậy. Lư Bằng Phi nghe Đinh Hạo vạch trần tâm kế của mình, gã vừa kinh vừa giận hét to tiếng. Lư Bằng Phi muốn thừa nhận trước mặt nhiều người là gã cố ý khiến hai thân tín chịu chết. - Dám làm dám nhận, xem ra ngươi vẫn như trước kia, tiến bộ gì. Tiếp tục quỳ . Đinh Hạo liếc Lư Bằng Phi, đạp cái, khí thế càng khủng khiếp hơn lại ùa tới. Mọi người ngơ ngác. ai ngờ khí thế của Đinh Hạo tiếp tục tăng lên, chẳng lẽ chỉ dựa vào khí thế giết nam nhân áo xanh mặt vuông Điền Hoành, kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu phải mức độ mạnh nhất của ? ai ngờ sau khi đệ tử tam đại Vấn Kiếm tông Lỗ Kỳ có thực lực khủng khiếp xuất nhưng Đinh Hạo vẫn mạnh mẽ đến vậy, chủ động ra tay khiêu khích. Rốt cuộc Đinh Hạo có cái gì để dựa vào? - To gan! Ngươi dám càn rỡ trước mặt bổn tọa? Lỗ Kỳ cười nhạt, cũng bùng phát khí thế của mình. là biết sống chết, Đinh Hạo dám kiêu ngạo như vậy trước mặt gã. Đinh Hạo biết chữ chết viết như thế nào! Nhưng giây tiếp theo Lỗ Kỳ biến sắc mặt. Lỗ Kỳ khó tin phát gã bùng nổ khí thế thoạt trông vô cùng hùng hồn nhưng trước khí thế của Đinh Hạo như nước sôi tạt vào tuyết, khi va chạm liền tan thành mây khói, hoàn toàn bị áp chế. Răng rắc! Lỗ Kỳ bị buộc lùi lại bước, đạp vỡ sàn đá. Thanh này rất nhưng lọt vào tai đám người lại vang to như trời sụp đất nứt, chấn màng tia ù vang, hoa mắt. Ai nấy trợn mắt há hốc mồm, đầu óc trống rỗng thể nghĩ ra từ nghĩ hình dung nỗi lòng giật mình. Lỗ Kỳ sư thúc... Lùi bước? Đối mặt đệ tử tam đại hạch tâm của tông môn, cường giả cảnh giới Tiên Thiên Võ Tông cảnh, thiếu niên vốn nên là kẻ yếu vậy mà dễ dàng chiếm ưu thế? ai hiểu nổi điều mình trông thấy, bao gồm Lỗ Kỳ. Sau lưng Lỗ Kỳ có tiếng vật nặng đập xuống đất. Giây trước Lư Bằng Phi còn tự cho là đại cục định giờ đây lại bị đè quỳ xuống. Lư Bằng Phi ngây ngốc, biểu tình ba phần khó tin, bảy phần kinh hoàng. - Lỗ Kỳ, ngươi tự biến hay để ta đánh xíu ném ra ngoài? Đinh Hạo lộ biểu tình mất kiên nhẫn, tia sáng lạnh chợt lóe, ánh mắt từ thản nhiên chợt biến sắc bén khiếp người. Lỗ Kỳ cho rằng gã nghe lầm: - Ngươi... Ngươi gì? Trong đám người vang tiếng hút ngụm khí lạnh. Đinh Hạo quá cuồng vọng rồi, lẽ... Thực lực của đột phá đến Tiên Thiên Võ Tông cảnh? Nếu làm sao Đinh Hạo dám kiêu căng như vậy? Nhưng thăng cấp Tiên Thiên Võ Tông cảnh trong nửa năm quá ly kỳ, dù là thiên tài giỏi nhất trong lịch sử Vấn Kiếm tông cũng có tốc độ tu luyện kiểu đó. Đinh Hạo mỉa mai : - Ta chịu trách nhiệm điều mình làm, tự Chấp Pháp Đường tông môn thỉnh tội. Nhưng Lỗ Kỳ, cái loại tiểu nhân hèn hạ như ngươi có tư cách chỉ trích ta, vậy nên nhân lúc ta chưa đổi ý hãy... Cút! Đinh Hạo để đệ tử tam đại chân truyền Lỗ Kỳ vào mắt. Từ đại tái năm viện lần đầu Lỗ Kỳ để lại ấn tượng tốt cho Đinh Hạo. Sau đó trong rèn luyện lần đầu, Lỗ Kỳ vì nịnh nọt Mục Thiên Dưỡng phân trái phải hạ sát thủ với Đinh Hạo định hai người đứng đối lập. Huống chi chuyện thiếu niên thợ săn Trương Phàm nếu có bóng Lỗ Kỳ đứng sau lưng đánh chết Đinh Hạo cũng tin. Đối với kẻ địch, Đinh Hạo tuyệt đối nhân nhượng. Nếu phải hôm nay thời cơ chưa chín muồi Đinh Hạo rất muốn giết luôn Lỗ Kỳ. - Ha ha ha ha ha ha! Hay, háy cho cuồng đồ. Trước tiên giết đồng môn rồi nhục nhã trưởng bối, có giáo dục, là tội thể tha. Cũng được, hôm nay ta giết ngươi xem như thanh lý môn hộ! Lỗ Kỳ tức giận người run rẩy, giận dữ bật cười, râu đen bay bay. Lỗ Kỳ trợn trừng mắt, toàn thân lấp lóe huyền khí vàng, sát khí phun ra. Đinh Hạo lạnh lùng cười: - cút đúng ? Muốn khoe khoang uy phong sư thúc tại đây? Được, là ngươi tự tìm! Đinh Hạo lấy ngọc bàn màu xanh ra khỏi ngực. kiếm khí sắc bén gì sánh được bắn ra từ Thanh Ngọc Thạch Bàn, như tia chớp rạch phá gian. có ngôn ngữ nào để hình dung kiếm khí đó nhanh và sắc bén. Mọi người cảm thấy trước mắt trắng xóa như ngân hà chín tầng trời nghiêng ngả. Lỗ Kỳ hộc máu văng ra. Bùm bùm bùm bùm bùm! Đệ tử tam đại chân truyền Lỗ Kỳ cao cao tại thượng bay đường vòng cung rớt xuống đất, tay chân co giật nhìn hằm chằm Đinh Hạo. Lỗ Kỳ xỉu. Mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn chằm chằm, Đinh Hạo qua xách cổ áo Lỗ Kỳ lên, vung tay. Đinh Hạo ném cường giả Tiên Thiên Võ Tông cảnh Lỗ Kỳ sang bên. Mọi người ngây như phỗng. Quả thực chính là... Vô pháp vô thiên. Đinh Hạo nghĩ sao mà làm như vậy? Chỉ vì trút giận cho đám người thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ sao? Làm như vậy có đáng giá ?