Đao Kiếm Thần Hoàng - Loạn Thế Cuồng Đao (1595 chương)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,869
      CHƯƠNG 321: ĐINH HẠO, TÍN NIỆM VÀ SÁT KHÍ

      Rất nhiều người có mặt đặt tay lên ngực tự hỏi nếu đổi lại là bọn họ có dám giống như Đinh Hạo, làm việc tuyệt tình đến như vậy ? có đường quay đầu.

      Đáp án chỉ có hai chữ.

      dám.

      Nhiều người đăm chiêu. Mới rồi Đinh Hạo lấy Thanh Ngọc Thạch Bàn ra là cái gì mà bùng nổ lực lượng đáng sợ đến thế?

      Tiếp theo cơn bão này phát triển như thế nào?

      Mọi người cảm thấy đầu óc mình đủ dùng, bọn họ thể tưởng tượng ra chuyện kế tiếp như thế nào.

      Đinh Hạo dùng hành động thực tế cho ra đáp án.

      Đinh Hạo tới trước mặt Lư Bằng Phi.

      Lư Bằng Phi trước đó còn cao cao tại thượng, nắm giữ quyền lực Thanh Sam Đông Viện, đứng đầu năm viện bắc, nam, đông, tây, trung giờ còn vẻ kiêu căng, có can đảm kiêu ngạo nữa.

      Khi hai chân Đinh Hạo xuất trong tầm mắt Lư Bằng Phi quỳ, gã tan vỡ.

      Lư Bằng Phi thông minh biết rằng gã mất đại thế.

      sợ hãi quen thuộc nhấn chìm Lư Bằng Phi.

      Lư Bằng Phi run lẩy bẩy cầu xin:

      - Ta sai rồi, Đinh sư huynh, ta sai rồi, xin ngươi tha cho ta. Ngươi hãy xem ta như rác rưởi, hãy tha cho ta.

      Lư Bằng Phi chảy nước mắt nước mũi dập đầu xuống đất, máu loang lổ.

      Lư Bằng Phi van xin:

      - Ta nguyện trả giá tất cả, ta nhường lại vị trí viện thủ cho ngươi, ta truyền dạy cho ngươi kiếm pháp địa giai trung phẩm! Từ nay ta là con chó ngươi nuôi, con chó nghe lời nhất!

      Đinh Hạo bình tĩnh nhìn Lư Bằng Phi, ánh mắt lạnh lùng :

      - Sớm biết hôm nay, lúc trước cần gì làm vậy?

      - Đúng đúng đúng, toàn là lỗi của ta, ta là tên súc sinh, ta biết tốt xấu. Ta dám nữa. Đinh sư huynh, cầu xin sư huynh, ta cầu sư huynh hãy cho ta cơ hội, cơ hội cuối cùng...

      Trái tim Lư Bằng Phi tràn ngập nỗi sợ.

      Bị cái chết uy hiếp, Lư Bằng Phi hoàn toàn từ bỏ tôn nghiêm.

      Lần này Lư Bằng Phi thất bại thê thảm.

      Lư Bằng Phi cực khổ chuẩn bị thời gian dài, vắt hết óc nghĩ cách, thiết kế cái bẫy khó giải nhất, thậm chí lôi ra cao thủ Tiên Thiên Võ Tông cảnh như Lỗ Kỳ. Tiếc rằng Đinh Hạo là khắc tinh định mệnh của Lư Bằng Phi, giơ tay nhấc chân nhàng cướp mọi thứ gã có.

      Từ ban đầu Lư Bằng Phi tràn đầy tự tin đến bây giờ quỳ cầu xin tha, gã nhấm nháp nỗi tuyệt vọng đường cùng chưa từng có.

      Khi Lỗ Kỳ bị đánh bay trái tim Lư Bằng Phi rớt xuống vực sâu vạn trượng. Quay đầu nhìn lại nửa năm qua như giấc mơ, Lư Bằng Phi vô cùng hối hận. Tại sao lúc trước gã muốn tranh giành với Đinh Hạo? Tại sao cứ muốn đối đầu với ?

      Nếu mọi chuyện xảy ra bây giờ Lư Bằng Phi là đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện vô âu lo, thi cuối năm thành vấn đề với gã. Tương lai Lư Bằng Phi hàng đệ tử chân truyền hạch tâm Vấn Kiếm tông chỉ là vấn đề thời gian.

      Nhưng bây giờ mọi thứ còn.

      Hối hận như bệnh độc thuốc giải cắn nuốt Lư Bằng Phi.

      Nếu lại có cơ hội.

      - Cơ hội?

      Mắt Đinh Hạo thay đổi, lắc đầu, :

      - Ta cho ngươi bao nhiêu cơ hội rồi? Nếu nghĩ tình đệ tử Thanh Sam Đông Viện nửa năm trước ngươi là cái xác. tại có cơ hội, ta chỉ hối hận lúc trước trong di tích thượng cổ tông môn Tây Nham sơn mạch sao ta kiếm đâm chết ngươi cho rồi.

      Có vài thứ khi bỏ qua mãi mãi quay trở về.

      Ví dụ như thiếu niên thợ săn Trương Phàm rời .

      Đó là tình cảm trôi qua.

      Lúc trước Đinh Hạo luôn tin rằng và thiếu niên thợ săn Trương Phàm, Vương Tiểu Thất, Phương Thiên Dực, các bằng hữu vui vẻ sầu lo tu luyện trong Vấn Kiếm tông, trưởng thành võ giả quang vinh che chở tộc nhân.

      Cho dù sau này có đối thủ khủng bố như Mục Thiên Dưỡng ước chiến Đinh Hạo vẫn tràn ngập khao khát, mơ mộng về tương lai.

      Kêu gọi bằng hữu, cùng nhau uống mỹ tửu giải ưu sầu, trượng kiếm thiên nhai, hỏi chuyện bất bình kjhắp nhân gian.

      Nhưng giờ mọi chuyện thể nào.

      Thiếu niên thợ săn Trương Phàm rời .

      Thanh Sam Đông Viện vì dã tâm độc ác của tiểu nhân Lư Bằng Phi mà hoàn toàn tách rời.

      Muốn trở về ngày xưa là chuyện thể.

      Đinh Hạo nhìn phía xa các đệ tử ký danh Thanh Sam Đông Viện, thấy xa lạ.

      Người bỏ ta mà , trái tim ngày hôm qua thể giữ lại. Người rối loạn lòng ta, ngày sau bao nhiêu ưu phiền. Đinh Hạo công nhận, thấy kiêu ngạo trường sam màu xanh mặc người vào lúc quyết định giết kiếm sĩ áo xanh tuấn tú Trương Văn Chiêu, đệ tử ký danh cùng viện biến mất hết.

      hiểu sao trong chớp mắt này cái tên quá quen thuộc bỗng nhảy vào đầu Đinh Hạo.

      Khí Thanh Sam!

      Nhân vật tiền bối bí nhất Vấn Kiếm tông, tồn tại cấm kỵ trong tông môn, cuộc sống như câu đố, các chuyện kể truyền thuyết mơ hồ xa xôi. ai biết cụ thể câu chuyện, chỉ có ba chữ kia là ràng trong đầu Đinh Hạo.

      Đinh Hạo lắc đầu xua tan những cảm xúc tốt đẹp.

      Đinh Hạo vươn tay ấn hướng Lư Bằng Phi.

      Tinh linh trắng sáu góc xinh đẹp mà trí mạng bướng bỉnh bay khỏi tay Đinh Hạo, tầng sương bạc bao phủ bàn tay , khí lạnh ngưng tụ, quyết tuyệt lùi.

      - ...

      Lư Bằng Phi cảm giác sát ý sắt thép của Đinh Hạo, gã tuyệt vọng hét lên:

      - , van cầu ngươi, ngươi thể giết ta! Đinh sư huynh, ta biết cho đến giờ ngươi trân trọng tình đồng môn nhất, ngươi giết ta là tự tay đánh nát tín niệm của mình!

      - Ngươi và ta sớm phải đồng môn.

      Đinh Hạo lạnh nhạt :

      - Hơn nữa ta phải cảm ơn ngươi, ngươi cho ta thấy nên giữ tín niệm nào suốt đời, loại nhân từ nào tuyệt đối thể giữ.

      Bàn tay phủ sương lạnh của Đinh Hạo giống thủy tình sắp đến gần trán Lư Bằng Phi.

      Sát ý, cái bóng chết chóc tới gần từng tấc khiến Lư Bằng Phi hoàn toàn tan vỡ.

      - , ta biết bí mật! Người đeo mặt nạ quỷ thanh đồng đó...

      Lư Bằng Phi từ bỏ giãy dụa cuối cùng:

      - Ta biết là ai, là uy hiếp rất lớn, uy hiếp ngươi bao giờ tưởng tượng ra được, núp bên cạnh ngươi từng giây từng phút. Nếu ngươi giết ta ta cho ngươi biết là ai.

      Bàn tay Đinh Hạo ngừng lại.

      Lư Bằng Phi mừng rỡ, thở phào hơi, vội vàng :

      - Đinh sư huynh, chỉ cần ngươi thề sau này giết ta ta cho ngươi biết là ai.
      Tử Mặc thích bài này.

    2. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,869
      CHƯƠNG 322: DƯ , LÒNG NGƯỜI

      Bàn tay Đinh Hạo phủ băng giá lại ấn trán Lư Bằng Phi.

      Lạnh lẽo đủ phá hủy sống xâm nhập vào người Lư Bằng Phi, điên cuồng phá hư, cắn nuốt sống của gã. Nỗi sợ hãi chưa từng có tràn ngập trong Lư Bằng Phi.

      Lư Bằng Phi khó tin hỏi:

      - Tại... Tại sao?

      Đinh Hạo lạnh nhạt :

      - Dù ngươi ta cũng có cách tìm ra , hơn nữa... Ta ghét bị người uy hiếp.

      Sương lạnh tay Đinh Hạo tràn ngập toàn thân Lư Bằng Phi, băng tầng xinh đẹp mà trí mạng đóng băng đệ nhất đại tái năm viện ba quý.

      Lư Bằng Phi với tư thế quỳ dưới đất kết thúc sinh mạng.

      Làm xong tất cả Đinh Hạo khẽ thở dài, phủi tro bụi vai, tiêu sái xoay người. Đinh Hạo mỉm cười hướng đám người Vương Tiểu Thất, Lý Vân Kỳ, Lý Y Nhược. Đinh Hạo nắm tay bé Cao Tuyết Nhi, nghênh hướng mặt trời sâu vào Vấn Kiếm tông.

      Đinh Hạo biến mất trong tầm mắt của mọi người.

      * * *

      Đinh Hạo bỏ trốn.

      Đinh Hạo đưa bé Cao Tuyết Nhi vào khu bần dân sau núi xong trở lại trước núi, nhà đá sân số tám ngày xưa ở.

      Sau này trong khoảng thời gian dài Đinh Hạo ít khi ra khỏi phòng.

      Cao tầng tông môn giữ im lặng chuyện này. Đinh Hạo vi phạm môn quy, giết hại đồng môn, nhục nhã trưởng bối nhưng Vấn Hình Đường bắt giam, trừng phạt làm nhiều người cảm thấy kinh ngạc.

      Có người suy đoán có lẽ vì giữa cao tầng Vấn Kiếm tông sinh ra tranh chấp làm sao trừng phạt Đinh Hạo nên mới kéo dài như vậy. Dù sao Đinh Hạo biểu ra thực lực chứng minh thiên phú của là thiên tài siêu đẳng, tông môn phải cẩn thận giải quyết.

      Nhưng nếu Đinh Hạo giết người xong mà bỏ trốn bị cao thủ Vấn Kiếm tông lùng bắt ngàn dặm, chút nương tình.

      ra lý do cao tầng Vấn Kiếm tông im lặng giống như mọi người suy đoán.

      Đương nhiên cường giả tông môn im lặng có nghĩa là toàn bộ Vấn Kiếm tông bình tĩnh, trái ngược lại là những người có mặt hoặc chứng kiến cuộc chiến đó vẫn rung động vì hàng loạt hành động của Đinh Hạo.

      * * *

      Tử Sam Nam Viện.

      Cuồng Nhân Lữ Cuồng ngồi trong nhà đá.

      Trước mặt Cuồng Nhân Lữ Cuồng đặt khối đá tỏa ánh sáng trắng.

      Khối đá bạch ngọc thượng đẳng sáng bóng, trơn trượt như tờ giấy trải ra. Tay Cuồng Nhân Lữ Cuồng cầm trường đao, gã cúi đầu suy tư cái gì. lúc sau, cổ tay Cuồng Nhân Lữ Cuồng rung lên, lấy đao làm bút chậm rãi khắc chữ khối đá.

      Cuồng.

      Cuồng Nhân Lữ Cuồng nhìn chằm chằm chữ này, biểu tình hơi phức tạp.

      Cho đến này Cuồng Nhân Lữ Cuồng nghĩ làm việc quan trọng bề ngoài, chỉ cầu bản tâm, khinh thường nịnh hót giả dối. Cuồng Nhân Lữ Cuồng cho rằng chỉ có gã mới xứng với chữ cuồng. Trước đó Cuồng Nhân Lữ Cuồng cho rằng Đinh Hạo là người chỉ biết người.

      Nhưng bây giờ...

      - Cuồng, cái gì gọi là cuồng? Vui cười tứcgiận mắng là cuồng? Miệt thị lễ giáo là cuồng? Làm theo ý mình là cuồng? Đều phải. Giận dữ rút kiếm vì bằng hữu, nhiệt huyết trong lòng giảm sát ý. Kiếm phong chỉ hướng tuyệt lùi bước, có cái nên làm có việc nên làm. Giống như Đinh Hạo mới là cuồng .

      Cuồng Nhân Lữ Cuồng cảm thấy sống vài chục năm uổng phí.

      Cuồng Nhân Lữ Cuồng dùng đao như bút xẹt xẹt khắc chữ Đinh Hạo lên mặt sau khối ngọc.

      Cuồng Nhân Lữ Cuồng nhìn ba chữ kia, lúc sau gã khẽ thở dài. Cuồng Nhân Lữ Cuồng vỗ chưởng đánh nát khối đá.

      Từ này Cuồng Nhân Lữ Cuồng thay đổi hoàn toàn, thu lại vẻ cuồng, biến kiệm lời, im lặng, chẳng qua thần vận đao pháp của gã càng điên cuồng tùy tiện.

      * * *

      Trong rừng cây yên tĩnh, chạc cây xanh biếc, cành mềm mại.

      Hai thân hình yểu điệu vai kề vai cùng chỗ, im lặng lâu.

      Chính là Mộ Dung Yên Chức, Ngọc Giác Dao.

      Mộ Dung Yên Chức bỗng ngừng lại, khẽ thở dài:

      - trở về, như chúng ta phỏng đoán, nửa năm qua thực lực của cường đại đến mức chúng ta tưởng tượng nổi. Loại người này chính là thiên tài.

      Thiếu nữ Mộ Dung Yên Chức diện mạo bình thường, mắt thất thần nhìn nhánh cây bị gió xuân thổi.

      Ngọc Giác Dao cười tủm tỉm loay hoay mái tóc dài của mình, :

      - Hì hì, Yên Chức sư tỷ , tỷ sớm thích Đinh sư huynh rồi đúng ?

      Mộ Dung Yên Chức cáu kỉnh :

      - Tiểu nương, tự hỏi ngươi trước .

      - Biết làm sao? Khi đó người ta cũng vì tình thế bất đắc dĩ, thân thể băng thanh ngọc khiết bị Đinh sư huynh nhìn hết, sờ khắp nơi.

      Đôi mắt to của Ngọc Giác Dao đưa làn thu ba.

      Nhớ lại ngày đó trong di tích thượng cổ tông môn Tây Nham sơn mạch, hai thiếu nữ Mộ Dung Yên Chức, Ngọc Giác Dao cảm thấy đỏ mặt tía tai, tim đập nhanh.

      Mộ Dung Yên Chức đổi đề tài, biểu tình nghiêm túc hỏi:

      - Phải rồi, kêu ngươi tìm tin tức có kết quả chưa? Lần này tông môn định xử lý Đinh sư huynh như thế nào?

      - Bây giờ rất khó , Đinh sư huynh gây họa lớn, Lư Bằng Phi phải người khác. Lư Bằng Phi là đệ nhất đại tái năm viện ba lần, được mấy trưởng lão tông môn xem trọng, nghe được đại phái hệ trong đệ tử tam đại hạch tâm thu làm vòng ngoài. Bây giờ phe kia rất tức giận, buộc tông môn phạt Đinh sư huynh theo môn quy.

      Ngọc Giác Dao tức giận chu môi :

      - Bao gồm ca ca của ta cũng năng cẩn thận chuyện này, cao tầng còn chưa quyết định xong.

      Mộ Dung Yên Chức gật đầu, mặt mày ưu sầu :

      - Tin tức ta nghe được giống như ngươi, chuyện này đơn giản là xúc phạm môn quy mà biết thành chỗ cho các thế lực đại phái hệ trong tông môn đấu sức. Đây phải tin tức tốt cho Đinh sư huynh.

      Ngọc Giác Dao :

      - Nếu chuyện đó là có lẽ Đinh sư huynh thoát kiếp nạn này.

      Mộ Dung Yên Chức hỏi:

      - Ý ngươi đến Khí sư tổ?

      Ngọc Giác Dao :

      - Ừm! Có người bảo Đinh sư huynh là người Khí sư tổ chọn.

      Mộ Dung Yên Chức :

      - Nếu vậy tốt nhất, nhưng chúng ta thể ký thác sinh mạng Đinh sư huynh vào tin đồn hư ảo đó. Giác Dao, hai chúng ta phải dốc hết sức, dùng mọi thủ đoạn bảo vệ Đinh sư huynh!

      Ngọc Giác Dao hứa hẹn:

      - Khi trở về ta lại năn nỉ ca ca thích chuyện kia. Hừ, mặc kệ thế nào, ca ca phải trông nom chuyện này!

      Mộ Dung Yên Chức :

      - Ừm! Tốt, ta cũng quay về, cố gắng thuyết phục mẫu thân đứng ra lời công bằng.

      Hai thiếu nữ Mộ Dung Yên Chức, Ngọc Giác Dao bàn bạc lúc, trao đổi tin tức, khích lệ nhau xong vội vàng ra khỏi rừng cây.
      Tử Mặc thích bài này.

    3. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,869
      Chương 323: Dư và lòng người (2)
      - Này, từ khi trở về ngươi cứ nhìn kiếm mãi, chẳng lẽ ngươi bị thực lực của Đinh Hạo kích thích?

      Nhậm Tiêu Dao tên mập siêu may mắn nhai đùi gà nhìn mỹ thiếu niên Lâm Tín ngồi ở phía xa, ngọng châm chọc.

      Mỹ thiếu niên Lâm Tín nhìn chăm chú trường kiếm trong tay, biểu tình phức tạp, nghe Nhậm Tiêu Dao tên mập siêu may mắn liếc gã.

      Mỹ thiếu niên Lâm Tín bực mình :

      - Từ lúc nhìn Đinh Hạo, Lư Bằng Phi đấu xong ngươi liên tục ăn bốn mươi mốt miếng gà nướng. Tần suất này gấp bốn lần thời gian bình thường, người bị kích động chỉ có ta.

      - Ài, ca bị kích thích.

      Nhậm Tiêu Dao tên mập siêu may mắn buông xuống nửa chân gà, tức giận bất bình :

      - nghĩ ra cái tên Đinh Hạo tu luyện như thế nào mà tiến vào cảnh giới đó. lẽ vận may của nghịch thiên hơn ca?

      Mỹ thiếu niên Lâm Tín nghe Nhậm Tiêu Dao tên mập siêu may mắn chậm rãi đứng dậy đút kiếm vào vỏ, cười to bảo:

      - ngờ Nhậm Tiêu Dao nhà ngươi cũng có lúc ghen tỵ người khác. Ta biết vận may của Đinh Hạo như thrế nào nhưng ta biết điều.

      Nhậm Tiêu Dao tên mập siêu may mắn kinh ngạc hỏi:

      - Cái gì?

      Mỹ thiếu niên Lâm Tín chút khách sáo gằn từng chữ:

      - Đinh Hạo cố gắng, trả giá gian khổ tu luyện nhiều hơn nhà ngươi ăn cơm ngủ khi rảnh mới tu luyện gấp ngàn vạn lần.

      Nhậm Tiêu Dao tên mập siêu may mắn xé đùi gà, cười gian :

      - Cái này ta công nhận.

      Mỹ thiếu niên Lâm Tín trầm trọng :

      - Công nhận tốt, đừng ở đây hâm mộ nữa. Ta biết cho đến nay ngươi tham gia đại tái năm viện luôn dốc hết sức, muốn lộ mũi nhọn. Tuy nhiên xem Đinh Hạo đấu trận đó xong chúng ta nên suy nghĩ kỹ. Nếu muốn tiếp tục làm hạc trong bầy gà đệ tử ký danh ngày đừng là đuổi kịp Đinh Hạo, ta sợ là chúng ta sắp nhìn thấy bóng lưng của Lương Phi Tuyết, Lý Mục Vân, Lý Lan.

      Nhìn ra được Đinh Hạo biểu thực lực chấn động rất lớn đến cao thủ số Hoàng Sam Bắc Viện.

      Nhậm Tiêu Dao tên mập siêu may mắn giơ đùi gà lên thề:

      - Được rồi, bắt đầu từ ngày mai ta cố gắng tu luyện.

      Mỹ thiếu niên Lâm Tín đá Nhậm Tiêu Dao tên mập siêu may mắn cước:

      - Nếu ta là ngươi bây giờ bắt tay hành động.

      Mỹ thiếu niên Lâm Tín ngừng lúc, tiếp tục bảo:

      - Đáng tiếc, lần này Đinh Hạo tức giận giết người chọc thủng trời, biết tông môn giải quyết như thế nào. Chắc trách phạt .

      - Cái này ngươi yên tâm.

      Nhậm Tiêu Dao tên mập siêu may mắn sung sướng gặm sạch đùi gà, biểu tình vô tư :

      - Trực giác cho ta biết lần này Đinh Hạo chỉ kinh hiểm.

      Mỹ thiếu niên Lâm Tín ngẩn người, lòng nhõm.

      Nếu người khác câu này mỹ thiếu niên Lâm Tín tin, nhưng Nhậm Tiêu Dao tên mập siêu may mắn ra rất có thể là .

      * * *

      Bạch Sam Trung Viện.

      Bảy cao thủ Thất Nghĩa Minh trừ lão đại Lý Mục Vân, lão nhị Lương Phi Tuyết vì bị thu vào lục phong lục tọa tu luyện nên vắng mặt, năm người khác tụ tập đầy đủ. Năm người ngồi quanh bàn đá, biểu tình trầm trọng.

      - ngờ Đinh Hạo cường đại như vậy.

      - Đại ca và còn có ước hẹn kiếm, e rằng...

      - Sợ cái gì, đại ca là thiên tài ngút trời, chắc chắn đại ca thắng.

      - Bốn tháng qua, biết nhị ca khống chế được lực lượng trong người chưa, Thất Nghĩa Minh chúng ta lắng đọng quá lâu rồi.

      - Đại tái năm viện cuối cùng cuộc thi cuối năm là thời cơ tốt cho chúng ta nổi lên.

      - Biến cố duy nhất là Đinh Hạo.

      - Đinh Hạo giết người trước mặt công chúng, tông môn giận dữ. Chưa chắc Đinh Hạo vượt qua được ải này.

      - Ta cảm thấy Đinh Hạo phải loại người lỗ mãng như thế, làm vậy chắc suy nghĩ cách đối phó. Kiếp nạn này khó với Đinh Hạo.

      - Yên lặng theo dõi . Trước khi địa ca và nhị ca trở về chúng ta thể lười biếng, mọi người cố lên.

      - Cố lên!

      * * *

      - Đinh Hạo, cái tên đệ tử ký danh đê tiện.

      Sâu trong Vấn Kiếm tông, đại điện màu đen, đệ tử tam đại hạch tâm Doãn Nhất Phi biểu tình giận dữ đập bể ly đá.

      Lỗ Kỳ ngồi bồ đoàn bên cạnh Doãn Nhất Phi, sắc mặt kém, mắt lóe tia căm thù.

      - Là Thanh Ngọc Thạch Bàn của Vương Tuyệt Phong, nếu thực lực của Đinh Hạo dưới Tiên Thiên Võ Tông cảnh sao có thể chiêu làm ta bị thương? Vương Tuyệt Phong là trong song kiêu ngày xưa của Kiếm Phong, tuy bị trục xuất ra nhưng tình cảm khá sâu với lão quái vật Khí Thanh Sam. Vương Tuyệt Phong chịu đưa vật quý giá Thanh Ngọc Thạch Bàn cho Đinh Hạo chắc là do lão quái vật chỉ thị.

      Lỗ Kỳ hận thể băm vằm Đinh Hạo ra trăm ngàn mảnh.

      Trước mặt bao nhiêu người Lỗ Kỳ bị Đinh Hạo đánh ngất xỉu, xách cổ như chó ném , quá nhục nhã. Lỗ Kỳ trở thành trò cười lớn nhất trong đệ tử tam đại chân truyền Vấn Kiếm tông.

      Nhưng Lỗ Kỳ phải kiềm nén cơn giận, gã báo cáo tin tức mình biết, dám thêm mắm thêm muối.

      Bởi vì có công tử.

      Đó là tồn tại đứng đỉnh cao nhất toàn phái hệ, hai. Công tử hận nhất là thuộc hạ xen lẫn cảm xúc vào tình báo.

      Nghe đến ba chữ Khí Thanh Sam, Doãn Nhất Phi im lặng.

      Tuy Doãn Nhất Phi có địa vị trong Vấn Kiếm tông thấp, sau này đầu vào phe phái hiển hách nhưng ngay mặt khiêu khích lão quái vật Khí Thanh Sam gã còn chưa đủ tư cách. Dù là chỗ dựa của Doãn Nhất Phi đối diện lão quái vật Khí Thanh Sam cũng phải nhường bước.

      Doãn Nhất Phi :

      - lẽ cho qua chuyện này? Lư Bằng Phi là quân cờ công tử chọn, bị Đinh Hạo giết trước mắt bao nhiêu người, công tử và chúng ta biết giấu mặt đâu?

      Doãn Nhất Phi cực kỳ tức giận đập cái, bàn đá trước mặt gã nát bấy.

      thanh trong trẻo chợt vang lên trong đại điện:

      - Đương nhiên thể bỏ qua.

      Ánh sáng vàng chớp lóe, thân hình thon dài toàn thân phát ra hơi thở mênh mông mạnh mẽ bước ra khỏi đoàn sáng, chớp mắt tới trước mặt Lỗ Kỳ, Doãn Nhất Phi.

      Phiếm Đông Lưu!

      Doãn Nhất Phi, Lỗ Kỳ dám lơ là vội hành lễ cung kính :

      - Phiếm Đông Lưu sư huynh!

      Phiếm Đông Lưu gật đầu, nhìn hướng Lỗ Kỳ.

      Phiếm Đông Lưu gật đầu, hỏi:

      - Vết thương của Lỗ sư đệ sao rồi?

      Lỗ Kỳ xấu hổ :

      - Cảm tạ Đông Lưu sư huynh quan tâm, sao.

      Phiếm Đông Lưu gật đầu, :

      - Trong Thanh Ngọc Thạch Bàn đó chứa kích hết sức thời kỳ đỉnh của Vương Tuyệt Phong. Ha ha ha ha ha ha!Vương Tuyệt Phong đó là trong song kiêu Kiếm Phong ngày xưa, thực lực sớm ở cảnh giới Đại Tông Sư nên ngươi thua oan. cần để bụng lời của người khác, đừng sa sút ủ rũ. Huống chi công tử hề trách ngươi.
      Tử Mặc thích bài này.

    4. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,869
      Chương 324: Dư và lòng người (3)
      Mấy câu Phiếm Đông Lưu khiến Lỗ Kỳ lộ biểu tình cảm kích.

      Phiếm Đông Lưu xòe tay ra, đan dược to cỡ mắt mèo màu xanh xoay tròn xuất .

      đan dược sáng bóng trong suốt, tầng ngoài có đoàn sương xanh mông lung chảy xuôi, rất đẹp, như ảo mộng. Đan dược tỏa mùi hương thơm ngát.

      Phiếm Đông Lưu mỉm cười :

      - Đây là Hồi Huyền Thánh Xuân Đan, ta tình cờ có được, chữa trị nội thương huyền khí thuộc tính kim là hiệu quả nhất. Lỗ sư đệ đừng từ chối, hãy nhận lấy.

      Lỗ Kỳ kinh ngạc, rất cảm động :

      - Sao ta dám nhận?

      Hồi Huyền Thánh Xuân Đan là đan dược trị thương ngũ phẩm, rất quý giá. viên Hồi Huyền Thánh Xuân Đan giá vạn kim, vô giá, chỉ có thể dùng điểm cống hiến cho môn phái lớn mới đổi được. Tuy Lỗ Kỳ là đệ tử tam đại chân truyền nhưng gã bị thương lần này nỡ tốn nhiều điểm cống hiến cho môn phái đổi Hồi Huyền Thánh Xuân Đan để chữa trị.

      Phiếm Đông Lưu tùy tay tặng viên Hồi Huyền Thánh Xuân Đan khiến lòng Lỗ Kỳ ấm áp.

      Doãn Nhất Phi ở bên cũng tỏ vẻ mong chờ.

      - Là sư huynh đệ đồng môn, ngươi và ta cùng trung thành với công tử, chỉ là viên đan dược cần gì khách sáo?

      Phiếm Đông Lưu luôn cười ấm áp, gã phát ra lực lượng vô hình đẩy Hồi Huyền Thánh Xuân Đan vào tay Lỗ Kỳ.

      Lỗ Kỳ cảm động đến rơi nước mắt, nửa quỳ xuống đất lớn tiếng thề trung thành:

      - Đa tạ Đông Lưu sư huynh, Lỗ Kỳ móc tim móc gan ra toàn tâm hết sức vì công tử và sư huynh!

      Phiếm Đông Lưu mỉm cười đổi đề tài:

      - Công tử quyết định tự mình lo chuyện Đinh Hạo. nhiều năm Vấn Kiếm tông xảy ra việc ác liệt đồng môn tương tàn như vậy, càng khiến người đau lòng là trong cao tầng tông môn có người giúp cho Đinh Hạo. Công tử quyết định chỉnh đốn môn quyđây là cơ hội rất tốt. Hai ngày sau trưởng bối tông môn đông đủ, công tử muốn ngươi kể lại chuyện hôm đó, cứ ra, đừng quá khoa trương cũng đừng nhún nhường.

      Lỗ Kỳ nghe vậy mừng rỡ :

      - Đông Lưu sư huynh yên tâm, Lỗ Kỳ hiểu ý của công tử.

      - Vậy tốt.

      Phiếm Đông Lưu gật đầu, :

      - Nửa năm qua, hai mươi đệ tử ký danh huyết mạch chắc cũng hoàn thành nghi thức, rèn luyện, hoàn toàn kích phát ra lực lượng huyết mạch của mình. Các ngươi làm chuyện công tử dặn chưa?

      Doãn Nhất Phi giành :

      - Ta định báo cho sư huynh. Trong hai mươi đệ tử huyết mạch chúng ta lôi kéo bảy người, trong đó bao gồm Viên Thiên Cương xếp hạng ba.

      - Ừm! Làm tệ.

      Phiếm Đông Lưu gật đầu, :

      - Nhưng người công tử chú trọng nhất là Phùng Ninh và Tạ Giải Ngữ, hai người này mới là thiên tài trong đám đệ tử huyết mạch. Các ngươi có tiến triển gì ?

      Doãn Nhất Phi lau mồ hôi trán, xấu hổ :

      - Tính cách Phùng Ninh cuồng ngạo, bất tuân, mấy lần từ chối chúng ta lôi kéo. Tạ Giải Ngữ vẫn luôn hờ hững với chúng ta, nghe đồn nàng có dây dưa với Đinh Hạo. Chắc vì nguyên nhân này nên muốn lôi kéo Tạ Giải Ngữ là rất khó.

      - Lại là Đinh Hạo?

      Phiếm Đông Lưu nhíu mày đăm chiêu, gật đầu, :

      - Xem ra công tử lo đúng, Đinh Hạo là tai họa phải nhanh chóng nhổ bỏ.

      * * *

      Ánh sáng trong nhà đá hơi u.

      Lúc Đinh Hạo đẩy cửa vào trong nghe mùi thảo dược gay mũi, trong sân tràn ngập màu xanh, xung quanh trang trí đơn giản.

      thân hình vạm vỡ quấn băng vải như xác ướp vung trọng kiếm luyện tập động tác chặt chém khô khan, nhạt nhẽo. Máu và mồ hôi thấm ướt băng vải giọt xuống đất lát đá.

      Đinh Hạo ngẩn người, khẽ hừ tiếng.

      - Tiểu tử thối, đến đến, hừ cái gì? lẽ ngươi nghĩ lão tử bị thương nặng đến mức phát có người đến gần trong năm mươi thước?

      Người quấn băng như xác ướp quay lại lộ khuôn mặt thô kệch đầy râu.

      Chính là Vương Tuyệt Phong xấu xa.

      Đinh Hạo dở khóc dở cười chào:

      - Tổng giáo sư.

      Trước khi gặp Vương Tuyệt Phong xấu xa Đinh Hạo tưởng tượng nhiều trường hợp.

      Đinh Hạo nghĩ thấy Vương Tuyệt Phong xấu xa bị thương nặng nằm liệt giường, ho ra máu. Ai ngờ Vương Tuyệt Phong xấu xa độc miệng có thể vung trọng kiếm nặng năm trăm cân, vẫn rất khỏe mạnh, hoạt bát.

      Trong phút chốc đống lời an ủi nghẹn trong họng Đinh Hạo.

      - Ha ha ha ha ha ha! Xem như tiểu tử ngươi có lương tâm, chưa bị chó ăn hết, còn biết đến thăm lão tử.

      Vương Tuyệt Phong xấu xa tùy tiện ném trọng kiếm rớt cái rầm xuống đất, làm vỡ bốn, năm miếng gạch đá. Vương Tuyệt Phong xấu xa chỉ ghế đá bên cạnh ý bảo Đinh Hạo ngồi, gã bước nhanh vào nồi sắt đen giữa sân, cầm gáo hồ lô múc nước thuốc xanh lên uống ừng ực.

      Đinh Hạo gãi mũi.

      Mấy ngày nay Đinh Hạo theo Đao Tổ học đạo linh thảo nuôi thói quen và kinh nghiệp khiến chớp mắt qua mùi hương phân biệt được thành phần nước thuốc màu xanh. Tổng cộng hai mươi bảy loại thảo dược nấu chung, đều là thuốc hay chữa nội, ngoại thương.

      Nhưng cách Vương Tuyệt Phong xấu xa chế biến nguyên thuy đến đáng thương, đa phần tinh hoa, dược tính đều biến mất hết.

      Vương Tuyệt Phong xấu xa cười gian :

      - Tiểu tử, nghe ngươi vừa về liền gây họa lớp ngập trời. Như thế nào, chạy đến chỗ lão tử tránh nạn?

      Vương Tuyệt Phong xấu xa quen tay cởi từng vòng băng vải ra.

      Đinh Hạo ngây người.

      Dưới lớp vải lộ ra thân hình đầy vết thương. Toàn thân Vương Tuyệt Phong xấu xa có miếng da hoàn chỉnh, xương sườn bên phải trắng phau lộ ra ngoài, xuyên qua xương sườn có thể thấy nội tạng bên trong mấp máy. Trông Vương Tuyệt Phong xấu xa như kẻ bị lăng trì nửa mà chết, vết thương đáng sợ.

      Đinh Hạo nhìn chằm chằm Vương Tuyệt Phong xấu xa múc chất lỏng xanh đổ lên người mình như tắm.

      Chất lỏng nóng bỏng sôi trào đổ lên thân thể máu me bầy nhầy kêu xèo xèo, khói trắng bốc lên, mùi thịt nửa chín tràn ngập trong viện .

      Có thể tưởng tượng lúc này Vương Tuyệt Phong xấu xa chịu đựng đau đớn cỡ nào, nhưng biểu tình của gã bình tĩnh như có gì, vui vẻ trêu chọc Đinh Hạo.

      Đúng là cách trị thương dã man.

      Đây đúng là Vương Tuyệt Phong xấu xa, đổi lại người khác chắc đau ngất xỉu.

      Có thể thấy chiến đấu với thần đồng Mục Thiên Dưỡng hại Vương Tuyệt Phong xấu xa bị thương nặng đến mức nào. Vương Tuyệt Phong xấu xa có cảnh giới đẳng cấp Đại Tông Sư cảnh nhưng thể dựa vào tu vi huyền khí cường đại trị thương, chỉ có thể nhờ vào ngoại lực và thảo dược.
      Tử Mặc thích bài này.

    5. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,869
      Chương 325: Vi tình mà chiến
      Đinh Hạo hiểu ra. Vừa rồi Vương Tuyệt Phong xấu xa vung trọng kiếm phải luyện tập kiếm thuật mà là thúc giục dược lực trong người, tăng tuần hoàn máu đạt đến hiệu quả trị liệu tốt nhất.

      Qua chốc lát Vương Tuyệt Phong xấu xa lại quấn từng vòng băng vải như xác ướp mới đến trước mặt Đinh Hạo, đánh giá giây lát, vừa lòng gật đầu.

      - Tiểu tử thối, ta thấy thần ý của ngươi ngưng mà tán, huyền khí nội liễm nhập thể, hơi thở bình tĩnh như uyên, hô hấp dài chậm, xem ra ngươi vào cảnh giới Đại Võ Sư cảnh?

      Đinh Hạo thành :

      - Lục khiếu Đại Võ Sư cảnh, nửa bước kiếm ý.

      Vương Tuyệt Phong xấu xa cười toe toét nghe Đinh Hạo nửa câu sau đứng im như tượng, qua lúc mới hú lên:

      - Cái gì cái gì? Nửa bước kiếm ý? Ngươi lĩnh ngộ kiếm ý? Tiểu tử nhà ngươi trước kia hay khoe khoang, sau mới xuống núi rèn luyện nửa năm trở nên khoác lác quá vậy? Tiểu tử thối, như vậy là tốt, làm người phải thành . Ta biết ngươi chịu áp lực lớn nhưng mơ mộng xa vời là đúng...

      Đinh Hạo xòe tay ra, thanh kiếm rỉ sét xuất . Đinh Hạo vung tay lên, quy tích ánh đỏ như mộng ảo hút hồn người rạch hư .

      Vương Tuyệt Phong xấu xa ngừng bặt.

      - Tổ cha nó!

      Vương Tuyệt Phong xấu xa trợn to mắt :

      - Ngươi nắm giữ kiếm ý? Cái này... Sao ngươi làm được?

      Đinh Hạo định trả lời.

      - Thôi thôi, ngươi tự mình biết là được, đừng ra.

      Vương Tuyệt Phong xấu xa phất tay, biểu tình hưng phấn cười gian:

      - Ha ha ha ha ha ha! Tốt, lần này tốt rồi. Mấy ngày nay lão tử vắt óc nghĩ làm sao giúp tiểu tử thối nhà ngươi vượt qua kiếp này, ngờ...

      Vương Tuyệt Phong xấu xa câu này lộ ra chân tình.

      Đinh Hạo rất cảm động. Từ khi Đinh Hạo vào Vấn Kiếm tông luôn được Vương Tuyệt Phong xấu xa quan tâm, là trưởng bối duy nhất vô cùng tôn kính. Nhìn Vương Tuyệt Phong xấu xa thô bạo, hung dữ nhưng ra trải đường sẵn cho Đinh Hạo.

      Đinh Hạo muốn đổi đề tai:

      - Tổng giáo sư và Mục Thiên Dưỡng chiến đấu có thu hoạch gì ?

      Vương Tuyệt Phong xấu xa cười tủm tỉm ngồi xuống, vươn hai ngón tay :

      - Ngươi là người thứ hai hỏi ta vấn đề này.

      Đinh Hạo thuận miệng hỏi:

      - Người thứ nhất là ai?

      - Còn ai nữa? Chính là tiểu tình nhân như hoa như ngọc của ngươi.

      Vương Tuyệt Phong xấu xa cười rất đáng đánh, trong mắt đầy chế nhạo.

      Cái đầu ngươi!

      Tình nhân của ta... A, , ta làm gì có tình nhân!

      Trán Đinh Hạo nổi gân xanh loại to.

      - Ha ha ha ha ha ha! Ngươi vẫn thừa nhận? trong song bích đệ tử huyết mạch mới của tông môn, có huyết mạch phượng hoàng, Tạ Giải Ngữ. Chậc chậc chậc, ngờ, tiểu tử nhà ngowoi nhìn nghiêm trang nhưng cũng là kẻ phong lưu háo sắc. Nữ đệ tử xuất sắc trong Vấn Kiếm tông hầu hết bị ngươi dụ dỗ.

      Trong mắt Vương Tuyệt Phong xấu xa lấp lóe hai chữ: Nhiều chuyện.

      Già mà nên nết!

      Đinh Hạo biết nên cái gì.

      Vương Tuyệt Phong xấu xa làm biểu tình ghen tỵ :

      - Nhưng lão tử thể thừa nhận, tiểu tử nhà ngươi có sức hấp dẫn đáng sợ. Thiên chi kiêu nữ như Tạ Giải Ngữ đều nguyện mạo hiểm vì ngươi khiêu chiến thần đồng Mục Thiên Dưỡng.

      Đinh Hạo giật mình kêu lên:

      - Ngươi cái gì? Giải Ngữ khiêu chiến Mục Thiên Dưỡng? Tại sao nàng làm vậy?

      Vương Tuyệt Phong xấu xa nghe hỏi, nhìn Đinh Hạo như ngó ngu ngốc, khinh thường :

      - Đương nhiên là thăm dò thực lực của thần đồng Mục Thiên Dưỡng. Gần năm nay Mục Thiên Dưỡng trở thành thiên tài chói mắt nhất Tuyết Châu, đối thủ nào cũng đỡ được ba chiêu của , ai nhìn Mục Thiên Dưỡng sâu cạn. Các loại truyền thuyết về Mục Thiên Dưỡng khó phân giả, ai biết bây giờ Mục Thiên Dưỡng đến cảnh giới gì. Ngươi đấu với đối thủ biết sâu cạn cực kỳ nguy hiểm. Nếu có người thăm dò ra thực lực , phong cách chiến đấu, các loại vũ khí bí mật của Mục Thiên Dưỡng, tin tức đó tương đương pháp bảo cứu mạng ngươi.

      Đinh Hạo hiểu ra.

      Nhưng giây sau Đinh Hạo lộ biểu tình sốt ruột :

      - Mục Thiên Dưỡng sớm là cường giả Tiên Thiên Võ Tông cảnh, tung hoành thế hệ trẻ Tuyết Châu gặp địch thủ, chẳng phải là Giải Ngữ gặp nguy hiểm lớn?

      Vương Tuyệt Phong xấu xa lộ biểu tình quái dị.

      Đinh Hạo hiểu.

      Vương Tuyệt Phong xấu xa khẽ thở dài, tức giận :

      - Mới đầu lão tử tưởng nương đó điên rồi, khiêu chiến với Mục Thiên Dưỡng đúng là tìm chết nên hết sức khuyên nhủ, dù sao là tình nhân của ngươi. Ai ngờ...

      Đinh Hạo vội vàng hỏi:

      - Ai ngờ cái gì?

      Vương Tuyệt Phong xấu xa chỉ vách tuờng nhà đá phía xa.

      Đinh Hạo nghi hoặc nhìn vách đá sắc xanh có chưởng ấn nho .

      lẽ trong chưởng ấn chứa huỳn cơ gì?

      Đinh Hạo đến gần quan sát, phát chưởng ấn lún sâu vào đá ba phân, xung quanh có vết rạn như dùng đao điêu khắc, thấy mỗi sợi chỉ tay. Có thể thấy người để lại chưởng ấn khống chế Mộ Dung Yên Chức chính xác cỡ nào.

      Hơn nữa chưởng ấn hoàn mỹ dễ dàng khiến người tưởng tưởng chủ nhân của đôi bàn tay đẹp cỡ nào.

      Đương nhiên chưởng ấn lên điều này.

      Thực lực tại của Đinh Hạo ấn cái cũng có hiệu quả tương tự.

      Làm Đinh Hạo giật mình là lực lượng lửa như có như trong chưởng ấn, với thực lực tại của lập tức phát chút huyền khí dao động trong phạm vi trăm thước ngay. Nhưng nếu có Vương Tuyệt Phong xấu xa nhắc nhở Đinh Hạo hề phát lực lượng lửa chứa trong chưởng ấn.

      Điều này chứng minh người để lại chưởng ấn có thực lực hơn xa Đinh Hạo.

      Đinh Hạo đứng ở góc tường cảm ứng giây lát, chậm rãi :

      - Người để lại chưởng ấn này có thực lực cỡ Đại Tông Sư trở lên... lẽ nàng...

      - Đúng vậy.

      Biểu tình Vương Tuyệt Phong xấu xa phức tạp gật đầu, :

      - Nàng chính là tiểu tình nhân của ngươi, mỉm cười vỗ chưởng. Tiểu nha đầu hoàn toàn kích phát huyết mạch phượng hoàng có thực lực tam khiếu Đại Tông Sư cảnh.

      Tam khiếu Đại Tông Sư cảnh?

      Đinh Hạo ngẩn ngơ.

      giờ Đinh Hạo mới có lục khiếu Võ Sư cảnh, Võ Sư cảnh là Tiên Thiên Võ Tông cảnh, đột phá Tiên Thiên Võ Tông cảnh mới là Đại Tông Sư cảnh. Tạ Giải Ngữ kích phát lực lượng huyết mạch xong hơi vượt qua bốn đại cảnh giới Võ Sĩ cảnh, Võ Sư cảnh, Đại Võ Sư cảnh, Tiên Thiên Võ Tông cảnh, đây chính là lực lượng khủng bố của huyết mạch sao?
      Tử Mặc thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :